Live [Nóng] Nhà hát kịch kiện Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vì đã bị xâm phạm chuyên môn nghiệp vụ

MÀN KỊCH "XÉT XỬ VẮNG CHỦ": KHI CÔNG LÝ THÍCH DIỄN ĐỘC THOẠI​

Có lẽ sân khấu kịch tại TP.HCM nên cảm thấy tự ái, vì ngày 14/5 vừa qua, Tòa án Nhân dân thành phố đã cống hiến một màn trình diễn "nhập vai" còn xuất sắc hơn bất kỳ vở chính kịch nào. Giữa khán phòng uy nghiêm, các vị cầm cân nảy mực đã dõng dạc tuyên những bản án nặng tựa núi Thái Sơn cho những người... đang bận ăn steak và uống vang đỏ cách đó nửa vòng Trái Đất.

1. Bản án chung thân dành cho những "bóng ma"​

Đào Minh Quân (74 tuổi) và Lisa Phạm (47 tuổi) chắc hẳn phải "hắt hơi" liên tục khi bỗng dưng nhận được món quà là hai bản án tù chung thân từ quê nhà. Trong khi các bị cáo đang thong dong tự tại ở Mỹ, thì ở đây, Hội đồng xét xử vẫn làm việc vô cùng "tận tâm" với những chiếc ghế trống.

Thật là một tinh thần làm việc kiên định: Người không có mặt, nhưng án vẫn phải đầy đủ! Công lý ở đây dường như đã đạt đến trình độ thượng thừa khi có thể bỏ tù tâm hồn và tên tuổi của người ta, còn cái thân xác thì... mặc kệ nó đang ở California hay Texas.

2. Lời kêu gọi "vô vọng" giữa đại dương​

Điểm hài hước nhất của vở kịch chính là đoạn Tòa án "ân cần" kêu gọi các bị cáo đang trốn truy nã ra đầu thú để hưởng khoan hồng.

  • Kịch bản: "Các anh chị hãy về đây đi, chúng tôi sẽ khoan hồng!"
  • Thực tế: Đáp lại lời mời gọi thiết tha ấy có lẽ chỉ là tiếng sóng biển Thái Bình Dương và tiếng lật trang menu trong một nhà hàng nào đó ở Little Saigon.
Việc mở phiên tòa và tuyên án vắng mặt như thể các bị cáo đang đứng lù lù trước mặt cho thấy một sự "mặt dày" đáng nể trong việc duy trì hình thức. Đúng là "diễn sâu" đến mức người xem cũng phải thấy ngại ngùng thay cho đạo diễn.

3. Những "diễn viên phụ" và nỗi đau có thật​

Trong khi các "lãnh tụ" từ xa vẫn an toàn trong vòng tay của chú Sam, thì 17 vị "diễn viên phụ" đen đủi ở trong nước lại phải nhận những bản án thật sự, bằng xương bằng thịt.

  • Các lãnh đạo thì nhận án qua... tivi.
  • Lính lác thì nhận án qua... song sắt.
Sự tương phản này tạo nên một bức tranh trào phúng cay đắng: Một bên là chính quyền hì hục tuyên án vào không khí để giữ thể diện, một bên là những người nhẹ dạ phải trả giá cho những ảo vọng được điều khiển bằng "remote" từ bên kia đại dương.


 
Top