Nửa đêm không ngủ được thằng nào vào tâm sự với t

alanpisser

Mai là mùng một
Solomon-Islands
T năm nay 29 tuổi, ngấp nghé sang 30 thấy vô định quá. Cả thời trẻ t cũng bôn ba đủ đường nhưng bây giờ vẫn về số 0 tròn trĩnh. Nhà t xuất thân ko có điều kiện, nhưng ông bà già t vẫn cố vay mượn tiền để t học đại học, học hành thì lang bang , cộng với đói bỏ mẹ, năm 3 t nợ một đống tín chỉ nên t theo thằng anh đi buôn, đi đc mấy năm, sau t thạo việc tự đứng ra mối, kiếm tiền rất nhiều đến năm thứ 2 luật nó chặt, t bị công an bắt. T đi tù 1 năm, người yêu thì phát hiện nó làm sugar baby sau lưng t, bao nhiêu tiền của kiếm được đều lo lót chạy chọt hết, ông bà còn phải bán mảnh đất gán 200 triệu cho t. Ra tù t xơ xác, nhưng lại là điểm quyết tâm làm lại của t, dù đang trong thời gian thử thách và có tiền án, t vẫn lách léo đc vào một corp nước ngoài ở việt nam. Cũng nhờ may mắn và khéo léo, lúc đó trong túi còn 4 triệu, t bỏ 2 triệu mua quà đút cho sếp, được sếp che chở và giao nhiều dự án quan trọng. T vừa học thêm nghề vừa làm việc, 2 năm t được lên quản lý, tiền bạc, địa vị dư dả hơn, t cũng có thêm tiền để trả nợ dần cho ông bà già. Rồi ông trời lại trêu ngươi t lần nữa, sếp tổng mất, bên HQ điều sếp nước ngoài mới về, thằng này đéo ưa t, nên rồi nó đuổi t đi, rời công ty đó thì đúng năm sóng layoff, việc mãi đ kiếm đc, làm lay lắt chỗ này chỗ khác, đến đầu năm nay t đc xoá án tích, thì mẹ t đổ bệnh, t đoán là do dư âm vụ đi tù của t. Lương hiện tại thì ít, còn thêm khoản thuốc thang của mẹ, cả tháng nay mỗi ngày t chỉ dám ăn 1 bữa để dành tiền abc, nhiều đêm thực sự bất lực, chảy nước mắt đ biết kể với ai, thôi thì lên đây tâm sự với chúng mày coi như trút chút tâm tư..
 
Cứ cố gắng. Ai cũng có thời của mình. Khổ trước sướng sau.
Mà mày đi tù vì tội gì. Buôn bán bình thường tù kiểu gì được.
 
Cứ cố gắng. Ai cũng có thời của mình. Khổ trước sướng sau.
Mà mày đi tù vì tội gì. Buôn bán bình thường tù kiểu gì được.
Ko hẳn là hàng bình thường, những năm trước thì ko sao, nhưng thời điểm t bị bắt tính là buôn lậu
 
dm tao cũng đang tình trạng như mày chán vl , tiền giờ kiếm khó . chán tao mua góp cái xe làm cu li cho ông vượng
 
T năm nay 29 tuổi, ngấp nghé sang 30 thấy vô định quá. Cả thời trẻ t cũng bôn ba đủ đường nhưng bây giờ vẫn về số 0 tròn trĩnh. Nhà t xuất thân ko có điều kiện, nhưng ông bà già t vẫn cố vay mượn tiền để t học đại học, học hành thì lang bang , cộng với đói bỏ mẹ, năm 3 t nợ một đống tín chỉ nên t theo thằng anh đi buôn, đi đc mấy năm, sau t thạo việc tự đứng ra mối, kiếm tiền rất nhiều đến năm thứ 2 luật nó chặt, t bị công an bắt. T đi tù 1 năm, người yêu thì phát hiện nó làm sugar baby sau lưng t, bao nhiêu tiền của kiếm được đều lo lót chạy chọt hết, ông bà còn phải bán mảnh đất gán 200 triệu cho t. Ra tù t xơ xác, nhưng lại là điểm quyết tâm làm lại của t, dù đang trong thời gian thử thách và có tiền án, t vẫn lách léo đc vào một corp nước ngoài ở việt nam. Cũng nhờ may mắn và khéo léo, lúc đó trong túi còn 4 triệu, t bỏ 2 triệu mua quà đút cho sếp, được sếp che chở và giao nhiều dự án quan trọng. T vừa học thêm nghề vừa làm việc, 2 năm t được lên quản lý, tiền bạc, địa vị dư dả hơn, t cũng có thêm tiền để trả nợ dần cho ông bà già. Rồi ông trời lại trêu ngươi t lần nữa, sếp tổng mất, bên HQ điều sếp nước ngoài mới về, thằng này đéo ưa t, nên rồi nó đuổi t đi, rời công ty đó thì đúng năm sóng layoff, việc mãi đ kiếm đc, làm lay lắt chỗ này chỗ khác, đến đầu năm nay t đc xoá án tích, thì mẹ t đổ bệnh, t đoán là do dư âm vụ đi tù của t. Lương hiện tại thì ít, còn thêm khoản thuốc thang của mẹ, cả tháng nay mỗi ngày t chỉ dám ăn 1 bữa để dành tiền abc, nhiều đêm thực sự bất lực, chảy nước mắt đ biết kể với ai, thôi thì lên đây tâm sự với chúng mày coi như trút chút tâm tư..
M Đinh Sửu à . Qua 30 mới ổn định được
T mới sinh nhật tròn 29 ngày 26 nè . Trên răng dưới đe , kệ mẹ đời
Ôm mộng làm cách mạng
 
T năm nay 29 tuổi, ngấp nghé sang 30 thấy vô định quá. Cả thời trẻ t cũng bôn ba đủ đường nhưng bây giờ vẫn về số 0 tròn trĩnh. Nhà t xuất thân ko có điều kiện, nhưng ông bà già t vẫn cố vay mượn tiền để t học đại học, học hành thì lang bang , cộng với đói bỏ mẹ, năm 3 t nợ một đống tín chỉ nên t theo thằng anh đi buôn, đi đc mấy năm, sau t thạo việc tự đứng ra mối, kiếm tiền rất nhiều đến năm thứ 2 luật nó chặt, t bị công an bắt. T đi tù 1 năm, người yêu thì phát hiện nó làm sugar baby sau lưng t, bao nhiêu tiền của kiếm được đều lo lót chạy chọt hết, ông bà còn phải bán mảnh đất gán 200 triệu cho t. Ra tù t xơ xác, nhưng lại là điểm quyết tâm làm lại của t, dù đang trong thời gian thử thách và có tiền án, t vẫn lách léo đc vào một corp nước ngoài ở việt nam. Cũng nhờ may mắn và khéo léo, lúc đó trong túi còn 4 triệu, t bỏ 2 triệu mua quà đút cho sếp, được sếp che chở và giao nhiều dự án quan trọng. T vừa học thêm nghề vừa làm việc, 2 năm t được lên quản lý, tiền bạc, địa vị dư dả hơn, t cũng có thêm tiền để trả nợ dần cho ông bà già. Rồi ông trời lại trêu ngươi t lần nữa, sếp tổng mất, bên HQ điều sếp nước ngoài mới về, thằng này đéo ưa t, nên rồi nó đuổi t đi, rời công ty đó thì đúng năm sóng layoff, việc mãi đ kiếm đc, làm lay lắt chỗ này chỗ khác, đến đầu năm nay t đc xoá án tích, thì mẹ t đổ bệnh, t đoán là do dư âm vụ đi tù của t. Lương hiện tại thì ít, còn thêm khoản thuốc thang của mẹ, cả tháng nay mỗi ngày t chỉ dám ăn 1 bữa để dành tiền abc, nhiều đêm thực sự bất lực, chảy nước mắt đ biết kể với ai, thôi thì lên đây tâm sự với chúng mày coi như trút chút tâm tư..
nếu những gì m nói là thật thì t thấy m cũng nghị lực đấy.
chúc m và gia đình nhiều sức khỏe, mẹ m mau hết bệnh.
 
Đời mỗi người là một cuộc hành trình
Tao tặng mày câu nói mỗi khi rơi vào bế tắc, cái gì xảy ra cũng có lý do của nó, suy nghĩ nhiều làm Lồn gì cho nặng đầu
Tao thì lớn hơn mày vài tuổi thôi
Xuất thân từ gia đình cũng gọi là có điều kiện thời điểm ấy, được cho đi học hành tu tâm các kiểu, vẫn thất bại. Việc thất bại như nào tao ko tiện kể ra vì dài dòng. Một điều làm tao nhớ nhất là về thằng bạn thân, nó vỡ nợ treo cổ tự tử. Trong lúc mọi người nghĩ rằng nó đang ổn nhất. Mỗi lần xem lại ảnh cũ tao rất buồn, nhiều khi đứng trước hũ tro của nó, tao cảm như thời gian ngưng động lại, ước gì quay về lúc còn đi học anh em chơi bời vui vẻ
Mày thấy đó, ai rồi cũng phải đi qua 1 đoạn gian truân cả, ai cũng muốn giàu nhanh rồi thằng lao lý, thằng trốn chui trốn nhủi, tệ hơn là như bạn tao mất mạng.
 
T năm nay 29 tuổi, ngấp nghé sang 30 thấy vô định quá. Cả thời trẻ t cũng bôn ba đủ đường nhưng bây giờ vẫn về số 0 tròn trĩnh. Nhà t xuất thân ko có điều kiện, nhưng ông bà già t vẫn cố vay mượn tiền để t học đại học, học hành thì lang bang , cộng với đói bỏ mẹ, năm 3 t nợ một đống tín chỉ nên t theo thằng anh đi buôn, đi đc mấy năm, sau t thạo việc tự đứng ra mối, kiếm tiền rất nhiều đến năm thứ 2 luật nó chặt, t bị công an bắt. T đi tù 1 năm, người yêu thì phát hiện nó làm sugar baby sau lưng t, bao nhiêu tiền của kiếm được đều lo lót chạy chọt hết, ông bà còn phải bán mảnh đất gán 200 triệu cho t. Ra tù t xơ xác, nhưng lại là điểm quyết tâm làm lại của t, dù đang trong thời gian thử thách và có tiền án, t vẫn lách léo đc vào một corp nước ngoài ở việt nam. Cũng nhờ may mắn và khéo léo, lúc đó trong túi còn 4 triệu, t bỏ 2 triệu mua quà đút cho sếp, được sếp che chở và giao nhiều dự án quan trọng. T vừa học thêm nghề vừa làm việc, 2 năm t được lên quản lý, tiền bạc, địa vị dư dả hơn, t cũng có thêm tiền để trả nợ dần cho ông bà già. Rồi ông trời lại trêu ngươi t lần nữa, sếp tổng mất, bên HQ điều sếp nước ngoài mới về, thằng này đéo ưa t, nên rồi nó đuổi t đi, rời công ty đó thì đúng năm sóng layoff, việc mãi đ kiếm đc, làm lay lắt chỗ này chỗ khác, đến đầu năm nay t đc xoá án tích, thì mẹ t đổ bệnh, t đoán là do dư âm vụ đi tù của t. Lương hiện tại thì ít, còn thêm khoản thuốc thang của mẹ, cả tháng nay mỗi ngày t chỉ dám ăn 1 bữa để dành tiền abc, nhiều đêm thực sự bất lực, chảy nước mắt đ biết kể với ai, thôi thì lên đây tâm sự với chúng mày coi như trút chút tâm tư..
Mày tóm tắt lại được không
 
Cố lên bạn còn thở còn gỡ, litpe từ lúc thằng ml @Hoàng Đế Tô Lâm cai trị thì năm nay đúng là 1 năm tàn canh gió lạnh vs dân vẹm. Giờ bạn đang làm gì? Kiếm đường xklđ thoát khỏi xứ lừa xem.
 
Đời mỗi người là một cuộc hành trình
Tao tặng mày câu nói mỗi khi rơi vào bế tắc, cái gì xảy ra cũng có lý do của nó, suy nghĩ nhiều làm lồn gì cho nặng đầu
Tao thì lớn hơn mày vài tuổi thôi
Xuất thân từ gia đình cũng gọi là có điều kiện thời điểm ấy, được cho đi học hành tu tâm các kiểu, vẫn thất bại. Việc thất bại như nào tao ko tiện kể ra vì dài dòng. Một điều làm tao nhớ nhất là về thằng bạn thân, nó vỡ nợ treo cổ tự tử. Trong lúc mọi người nghĩ rằng nó đang ổn nhất. Mỗi lần xem lại ảnh cũ tao rất buồn, nhiều khi đứng trước hũ tro của nó, tao cảm như thời gian ngưng động lại, ước gì quay về lúc còn đi học anh em chơi bời vui vẻ
Mày thấy đó, ai rồi cũng phải đi qua 1 đoạn gian truân cả, ai cũng muốn giàu nhanh rồi thằng lao lý, thằng trốn chui trốn nhủi, tệ hơn là như bạn tao mất mạng.
Cám ơn m
 

Có thể bạn quan tâm

Top