Huhuvay
Mai là mùng một
Mình viết những dòng này không phải để kể xấu ai, cũng không phải để đổ lỗi. Chỉ là có những nỗi buồn nếu không nói ra thì nó cứ âm ỉ, ngày này qua ngày khác.
Mình là đàn ông, cưới vợ rồi về ở rể. Con sinh non, vợ yếu, mình vừa đi làm vừa lo tài chính, bệnh viện, cơm nước. Mẹ đẻ mình cũng ra trông cháu. Việc gì bà cũng làm, từ trông con, phơi quần áo, dọn dẹp. Nhiều lúc mình nhìn mẹ mà thấy xót – cảm giác như mẹ mình đang sống trong nhà người khác với vai trò giống một người giúp việc hơn là mẹ chồng.
Mình là người nấu ăn chính trong nhà. Ngày nào cũng cố gắng nghĩ món, thay đổi bữa, ưu tiên sức khỏe. Nhưng đến bữa thì phải mời mọc rất lâu mọi người mới ăn. Có hôm mình nấu xong từ 11h, đến 1–2h chiều vẫn chưa ai động đũa vì… ngủ dậy muộn, ăn sáng muộn.
Vợ mình không chủ động chuyện bếp núc. Không phải là không làm gì, nhưng hầu như không đứng ra lo bữa cơm chính cho gia đình. Mình đi chợ, mình nấu, mình dọn. Có hôm vợ đang bận tay, mình còn đút cơm cho vợ ăn. Mình không kể công, chỉ mong có một bữa cơm gia đình đúng nghĩa.
Điều khiến mình mệt mỏi hơn cả là nếp sống và thói quen của bố vợ.
Bố vợ mình rất “sáng tạo” trong ăn uống:
– Thịt chó nấu sốt cà chua
– Dưa lưới xào
– Thịt luộc trộn riềng mẻ
- xương hầm đu đủ cho tim cật cà chua , khoai lang, dưa chuột vào nấu chung.
– Những món rất khó hiểu về dinh dưỡng và khẩu vị
Ông nấu như vậy thì luôn khen là ngon, là sáng tạo, bắt mọi người phải ăn. Nhưng món do người khác nấu thì ông chê, dù là món truyền thống, nấu đàng hoàng. Có món mình nấu thêm để đổi bữa thì ông bảo: “Anh nấu ít thôi” – trong khi thực tế không phải vì nấu nhiều, mà vì ông và vợ mình ăn rất ít.
Cách ăn uống cũng rất vô tư: gác chân lên ghế, húp canh sùn sụt, không để ý xung quanh có người lớn khác. Mình đang nấu ăn thì ông lau nhà, lau chân, lau tay sát người mình, nước bẩn bắn vào tay đang đứng bếp, nhưng không một lời xin lỗi.
Ông rất hay soi mói tiểu tiết: lá rau rơi, hạt bụi chưa quét, chai nước mắm lọ muối để không đúng chỗ là nhắc ngay. Nhưng lại không quan tâm chất lượng sống:
– Không tập thể dục
– Ngủ rất nhiều
– Ăn sáng muộn
– Không cho mua máy lọc nước vì “vướng nhà”
Trong khi đó, ông lại sưu tầm chai nhựa, túi nilon cũ, cất đầy nhà. Không cho dùng thùng rác, không cho dùng thảm lau chân vì chật, nhưng nhà thì ngày càng bừa vì đồ linh tinh của ông.
Bố vợ mình từng lấy thêm hai người vợ sau khi mẹ vợ mất, và cả hai cuộc hôn nhân đều tan vỡ. Ông không chơi với họ hàng, về quê là cãi nhau, chửi nhau với anh em. Mình dần hiểu rằng khi một người chỉ sống vì bản thân, không giữ được gia đình, thì nếp sống đó sẽ ảnh hưởng rất lâu dài.
Vợ mình lớn lên trong môi trường như vậy, không có mẹ dạy dỗ từ nhỏ, nên thiếu sự chu toàn trong gia đình, thiếu tinh tế trong đối nhân xử thế. Việc bên nhà mình – giỗ chạp, họ hàng – vợ hầu như không để tâm. Lấy chồng nhưng chưa từng làm dâu đúng nghĩa một ngày nào.
Trong khi đó, mình luôn chu đáo với việc bên nhà vợ. Nhưng ngược lại, mình không nhận được sự quan tâm tương xứng. Có những lúc mình thấy mình không phải con rể, không phải trụ cột, mà chỉ là một người đang cố gắng tồn tại trong một ngôi nhà không thuộc về mình.
Mình hiểu, mỗi người có hoàn cảnh, có tính cách. Nhưng hiểu không có nghĩa là phải chịu đựng mãi.
Mình không đòi hỏi cao sang.
Chỉ mong một gia đình biết tôn trọng nhau, biết nghĩ cho nhau, biết sống có tình có nghĩa.
Nhưng càng sống lâu, mình càng thấy giá trị sống của mình và của họ quá khác nhau.
Có lúc mình tự hỏi:
👉 Ở rể là hy sinh, hay là đang dần đánh mất chính mình?
Mình là đàn ông, cưới vợ rồi về ở rể. Con sinh non, vợ yếu, mình vừa đi làm vừa lo tài chính, bệnh viện, cơm nước. Mẹ đẻ mình cũng ra trông cháu. Việc gì bà cũng làm, từ trông con, phơi quần áo, dọn dẹp. Nhiều lúc mình nhìn mẹ mà thấy xót – cảm giác như mẹ mình đang sống trong nhà người khác với vai trò giống một người giúp việc hơn là mẹ chồng.
Mình là người nấu ăn chính trong nhà. Ngày nào cũng cố gắng nghĩ món, thay đổi bữa, ưu tiên sức khỏe. Nhưng đến bữa thì phải mời mọc rất lâu mọi người mới ăn. Có hôm mình nấu xong từ 11h, đến 1–2h chiều vẫn chưa ai động đũa vì… ngủ dậy muộn, ăn sáng muộn.
Vợ mình không chủ động chuyện bếp núc. Không phải là không làm gì, nhưng hầu như không đứng ra lo bữa cơm chính cho gia đình. Mình đi chợ, mình nấu, mình dọn. Có hôm vợ đang bận tay, mình còn đút cơm cho vợ ăn. Mình không kể công, chỉ mong có một bữa cơm gia đình đúng nghĩa.
Điều khiến mình mệt mỏi hơn cả là nếp sống và thói quen của bố vợ.
Bố vợ mình rất “sáng tạo” trong ăn uống:
– Thịt chó nấu sốt cà chua
– Dưa lưới xào
– Thịt luộc trộn riềng mẻ
- xương hầm đu đủ cho tim cật cà chua , khoai lang, dưa chuột vào nấu chung.
– Những món rất khó hiểu về dinh dưỡng và khẩu vị
Ông nấu như vậy thì luôn khen là ngon, là sáng tạo, bắt mọi người phải ăn. Nhưng món do người khác nấu thì ông chê, dù là món truyền thống, nấu đàng hoàng. Có món mình nấu thêm để đổi bữa thì ông bảo: “Anh nấu ít thôi” – trong khi thực tế không phải vì nấu nhiều, mà vì ông và vợ mình ăn rất ít.
Cách ăn uống cũng rất vô tư: gác chân lên ghế, húp canh sùn sụt, không để ý xung quanh có người lớn khác. Mình đang nấu ăn thì ông lau nhà, lau chân, lau tay sát người mình, nước bẩn bắn vào tay đang đứng bếp, nhưng không một lời xin lỗi.
Ông rất hay soi mói tiểu tiết: lá rau rơi, hạt bụi chưa quét, chai nước mắm lọ muối để không đúng chỗ là nhắc ngay. Nhưng lại không quan tâm chất lượng sống:
– Không tập thể dục
– Ngủ rất nhiều
– Ăn sáng muộn
– Không cho mua máy lọc nước vì “vướng nhà”
Trong khi đó, ông lại sưu tầm chai nhựa, túi nilon cũ, cất đầy nhà. Không cho dùng thùng rác, không cho dùng thảm lau chân vì chật, nhưng nhà thì ngày càng bừa vì đồ linh tinh của ông.
Bố vợ mình từng lấy thêm hai người vợ sau khi mẹ vợ mất, và cả hai cuộc hôn nhân đều tan vỡ. Ông không chơi với họ hàng, về quê là cãi nhau, chửi nhau với anh em. Mình dần hiểu rằng khi một người chỉ sống vì bản thân, không giữ được gia đình, thì nếp sống đó sẽ ảnh hưởng rất lâu dài.
Vợ mình lớn lên trong môi trường như vậy, không có mẹ dạy dỗ từ nhỏ, nên thiếu sự chu toàn trong gia đình, thiếu tinh tế trong đối nhân xử thế. Việc bên nhà mình – giỗ chạp, họ hàng – vợ hầu như không để tâm. Lấy chồng nhưng chưa từng làm dâu đúng nghĩa một ngày nào.
Trong khi đó, mình luôn chu đáo với việc bên nhà vợ. Nhưng ngược lại, mình không nhận được sự quan tâm tương xứng. Có những lúc mình thấy mình không phải con rể, không phải trụ cột, mà chỉ là một người đang cố gắng tồn tại trong một ngôi nhà không thuộc về mình.
Mình hiểu, mỗi người có hoàn cảnh, có tính cách. Nhưng hiểu không có nghĩa là phải chịu đựng mãi.
Mình không đòi hỏi cao sang.
Chỉ mong một gia đình biết tôn trọng nhau, biết nghĩ cho nhau, biết sống có tình có nghĩa.
Nhưng càng sống lâu, mình càng thấy giá trị sống của mình và của họ quá khác nhau.
Có lúc mình tự hỏi:
👉 Ở rể là hy sinh, hay là đang dần đánh mất chính mình?
