Giờ quay đầu tu vẵn kịp.
Không gì là trể cả, Khương Tử Nha 98 tuổi đang tu Đạo lại vì chưa dứt nghiệp nên cũng phải hạ phàm mà phò Vỏ Vương, lại thêm kiếp này phàm thay không thể thành tiên được, thành ra cũng phải nhập luân hồi, 500 năm 1 lần bởi vì xác phàm nhân 500 năm mới có 1 bộ túi da có "cửu khiếu linh lung tâm" người đầu thay vô xác này thì trên biết thiên văn dưới hiểu địa lý, vv.
Lại nói vấn đề của mầy. Tu ở đây nó đơn giản là tu Tâm chứ không phải Xuất Gia, Vân Du,vv.
Nói cho mầy hiểu là "Tâm" ấy có rất rất nhiều như " tham lam, nóng giận, mê muội, sắc dục, hiếu kì, hiển thị, ganh ghét, khinh người, ngạo mạn, vvv" rất nhiều Tâm, nói Tu ở đây là Tu bỏ những tâm ấy.
Lại hỏi làm sau để Tu bỏ được những Tâm ấy?
Muốn bỏ Tâm ấy đi thì phải Tu mà Tu thì phải có Tâm Pháp, như học toán mầy phải có công thức, bản cửu chương nếu không có thì vô pháp làm tiếp được. Lại hỏi phải tìm Tâm Pháp ấy ở đâu?
Phật Thích Ca Mâu Ni giảng đại ý không nguyên văn "tu Phật có 84000 Pháp môn" nhưng hiện nay trong Phật Giáo chỉ có Thiên Thay, Hoa Nghiêm, Mật Tông, Thiền Tông, Tịnh Độ, vv nên muốn Tu thì tìm Pháp môn đó mà Tu.
Lại nói có câu "Sư Phụ tìm đệ tử, chứ không phải đệ tử tìm Sư Phụ"câu này là Đạo Gia giảng, ý tứ người có Cân Cơ tốt, có Đức nhiều, người Đại Cân Khí thì sẻ có Sư Phụ đi tìm, đến dẫn đi tu, dẫn đường đi nước bước. Còn đệ tử Phật gia sẻ không như thế tại vì Phật Gia giảng "Phổ độ chúng sinh, ai tu được thì người ấy tu" họ giảng duyên phận, giảng ngộ, không ngộ được thì nói nhiều cũng vô ích. Thôi chỉ nói đến đây, mầy muốn tu thì tìm Pháp môn mà tu thôi.
Điều là thể ngộ của ta.
Dài dòng đ đi vào vấn đề.
Để t khai sáng cho cm.
Tại sao phải tu tập cả Phật lẫn Đạo?
Phật Đạo hoà hợp là 1 quá trình lột xác vĩ đại. Giúp linh hồn tìm thấy sự tự do.
Hướng tới bản tâm chân thực theo Phật gia, hoà cùng quy luật thiên nhiên theo Đạo gia.
Lấy Phật pháp trị tâm, gột rửa phiền não và chấp niệm. Lấy Đạo lý trị thân, thuận theo sinh khí vi diệu của đất trời.
Khi cả hai dung hoà, bản tâm sẽ được an định vững vàng, tâm trí luôn thanh tịnh. Thân thể vì thế mà cân bằng. Ứng biến linh hoạt với mọi sự trên đời.
Tự tại bước đi giữa dòng đời vạn biến nhưng vẫn giữ lại trọn vẹn lòng từ bi, sự sáng suốt theo năm tháng.
Đó là đích đến viên mãn của sự tu dưỡng.
Người theo Phật vốn nhân từ, đức độ, sống lương thiện và hay nhường nhịn.
Nhưng lòng tốt không có uy lực sẽ bị kẻ xấu coi thường và lợi dụng.
Nếu thiếu đi bản lĩnh của Đạo gia ta sẽ dễ bị tạp niệm làm hại. Đạo gia dạy ta sự can trường, quyết tuyệt. Phật gia dạy ta cách bao dung cho nhân gian.
Bởi vậy, bậc song tu vừa mang tấm lòng từ bi vừa sở hữu bản lĩnh sấm sét, hiên ngang.
Trong lòng giữ Phật tính, trong tay nắm lưỡi gươm trí tuệ.
Đối nội tĩnh lặng, đối ngoại kiên cường.
Dùng thiện niệm đãi người hiền lương.
Dùng uy nghi để dẹp tan tà vị.
Tu Thân theo Đạo, tu Tâm theo Phật.
Song tu giữa cuộc đời vạn biến mới có kiếm trong tay, có ánh sáng trong mắt.
Thấm nhuần thì có thể lên ngựa xông pha, tiên phong trảm tướng, mở thành. Lại có thể xuống ngựa đả toạ. Vui, buồn cùng đoá hoa nở.
Tu hành là gì?
Tu là sửa, hành là hành vi
Tu hành là tự sửa chữa những hành vi sai lầm qua sự lặp lại, tạo thành thói quen và kỷ luật.
Tóm lại là hiểu chính mình, sửa thói quen, tu dưỡng đức hạnh.
Tu hành kg biến mọi thứ thành thuận lợi mà để hiểu vì sao không thuận.
Tu hành càng kg phải chờ người khác độ mình mà tự mình độ mình.
Hướng vào bên trong để nâng cao nhận thức nội tại, lấy tâm để hoàn thiện chính mình.
Trước khi tu, sai lầm đều là của người khác.
Trước khi tu cái gì cũng muốn, sau khi tu không còn thiếu điều gì.
Hướng ra ngoài mà cầu thì cầu cả đời. Hướng vào trong chỉ cần 1 lần thành thật với chính mình.
Tu hành là dùng nguồn lực bên ngoài để sửa đổi hành vi sai lầm bên trong.
Vì vậy, Đạo tràng ở ngay dưới chân ta