Ông ngoại tao - Một dân chơi đúng nghĩa.

Thuốc phiện nguyên chất chơi chả khoẻ, giờ toàn đồ hoá học nó chả ngáo so sánh sao được
 
Nói thật, mình cũng từng chơi thuốc đen (nó cho dính vào cái nylon, mỗi mẩu bé tý như hạt đậu đen gọi là một bi), hình như hồi ấy có mấy k thôi, chả thấy ngon và thơm như bạn nói, ăn gì nôn sạch. Thế là chả ham, chỉ thích cờ bạc.
Thì tao ko biết mới hỏi. Thấy bảo hàng đen mà xịn thơm thì tao hỏi thế thôi
 
Rượu chè, cờ bạc, nghiện ngập là mấy thứ cần tránh. Mà bọn mày tung hô lên tận mây xanh. Đúng mạt vận.
Thằng nào tung hô thì cứ tiếp bước cha ông đi hé hé
 
Rip Ông ngoại thằng thớt ( Cầu cho Cụ ấy yên nghỉ ) Tao đọc một hồi thấy nó cứ sai sai kiểu gì . Đồng ý là ngày xưa các Cụ chơi thuốc phiện ( Những năm 199x vùng cao vẫn còn dù cán bộ có đi phá nương thuốc phiện song rừng của người Hmong mà nó rộng nên mỗi chỗ trồng vài luống có phá hết vào mắt ) Như thời điểm mày nói thì nó vào tầm 197x dân đói vàng mắt . Mong có ít mỡ quệt ngang mồm cho trôi miếng cơm độn sắn , độn khoai thì lấy đâu ra mỡ mà thắp bàn đèn mà tụ tập . Nếu mày biết Opizoich , seda ( Chưa dám nói là APC) Vậy nên tao tin là có nhưng ít thôi mày ơi . Đèo mẹ, hát nhạc vàng thôi mà còn bị đi chăn kiến mút mùa thân tàn ma dại kia kìa . Lại còn ở đó mà tụ tập hút hít á ? Cái giống thuốc phiện nó thơm cách cả nửa cây số còn ngửi thấy mùi có mà giấu vào mắt mày ơi.
À tao kể chuyện ông ngoại tao chơi từ khi trước chống Pháp cơ, mày biết v
Rip Ông ngoại thằng thớt ( Cầu cho Cụ ấy yên nghỉ ) Tao đọc một hồi thấy nó cứ sai sai kiểu gì . Đồng ý là ngày xưa các Cụ chơi thuốc phiện ( Những năm 199x vùng cao vẫn còn dù cán bộ có đi phá nương thuốc phiện song rừng của người Hmong mà nó rộng nên mỗi chỗ trồng vài luống có phá hết vào mắt ) Như thời điểm mày nói thì nó vào tầm 197x dân đói vàng mắt . Mong có ít mỡ quệt ngang mồm cho trôi miếng cơm độn sắn , độn khoai thì lấy đâu ra mỡ mà thắp bàn đèn mà tụ tập . Nếu mày biết Opizoich , seda ( Chưa dám nói là APC) Vậy nên tao tin là có nhưng ít thôi mày ơi . Đèo mẹ, hát nhạc vàng thôi mà còn bị đi chăn kiến mút mùa thân tàn ma dại kia kìa . Lại còn ở đó mà tụ tập hút hít á ? Cái giống thuốc phiện nó thơm cách cả nửa cây số còn ngửi thấy mùi có mà giấu vào mắt mày ơi.
Tao đã sinh vào tầm 7x rồi mày, tao viết là cụ chơi từ thời Pháp cơ. Cụ hay lấy thuốc ở gia đình vua mèo Hoàng A Tưởng trên Simacai cơ mà . Còn thuốc Seda là cái viên tròn tròn tím hồng hay để uống khi sốt ấy đúng chưa bạn hiền. Yên tâm đi nhé, tôi ko phét lác những thứ không cần thiết.
 
Thì tao ko biết mới hỏi. Thấy bảo hàng đen mà xịn thơm thì tao hỏi thế thôi
Chắc phải nghiện hoặc sành chơi thì mới biết nó ngon ra sao mày ạ. Tao hút lần đầu có mấy khói thì thấy nó mùi ngái ngái, rít vào thì có tiếng róc rách chứ không thấy thơm.
 
Rượu chè, cờ bạc, nghiện ngập là mấy thứ cần tránh. Mà bọn mày tung hô lên tận mây xanh. Đúng mạt vận.
Thằng nào tung hô thì cứ tiếp bước cha ông đi hé hé
Mày vào xàm rồi thì đừng đọc hiểu như trẻ con mới tập đánh vần thế. Mày chỉ hộ tao chỗ nào tao viết cổ súy việc chơi mai thúy. Tay gõ phím nhanh thế rất hợp với nghề soạn thảo văn bản đấy.
 
Thời các cụ gọi là ăn chơi bài bản, có rèn luyện, phân cấp rõ ràng đéo kiểu tạp nham như bây giờ. Thời các cụ đánh tổ tôm là cũng có các em ngồi bên hầu rồi như trong film HongKong đánh bài có mấy e xinh xinh đứng bên cạnh. Về thuốc phiện thì như chủ thớt nói chuẩn chứ đéo kiểu bệ rạc như bọn cơm sườn tuyên truyền làm phim đâu.
 
Con nghiện thì thời nào cũng như nhau. Mắt lờ đờ, người ốm như cây que, nằm dài như con cuốn chiếu
Hình ảnh cha ông idol của tụi mày đây :vozvn (13):

405850

405854

405855

Đọc cmt tụi mày mà tao tưởng con nghiện như soái ca 1m8 - nặng 80 kg - 6 múi :vozvn (13):
 
Nghỉ dịch chán quá chả đi đâu được, tao cả tháng nay đêm không ngủ được. Buồn thì lại nói phét cho vui nào. Đây là suy nghĩ cá nhân của tao về việc chơi đồ (ma túy nói chung) của dân chơi ngày nay và ngày xưa qua lời kể của ông ngoại tao. Cụ đã mất, ai rảnh thì vào chém gió cho vui kiểu xàm thì ok. Những còm mất dạy, không nghiêm túc thì lượn hộ nhé.
Bây giờ đang bị nhầm tưởng giữa chơi và dùng. Chơi bây giờ chỉ cần có tiền, còn chơi thời các cụ thì ngoài có tiền phải có hiểu biết và năng khiếu cũng như cái gu từng người. Ví dụ, bây giờ chơi đồ ( ma túy nói chung) là toàn do đú, rủ rê. Nhiều thằng còn đéo rành tên khoa học cái thứ mà nó đang dùng và hoàn toàn thiếu thông tin do tên còn đéo biết thì tìm hiểu ở đâu. Thêm nữa, cái mà các dân chơi đang dùng lại bị pháp luật cấm và XH lên án nên cũng ko dám hỏi ai. Cái đó tạm nghiêng về đú nhiều hơn và dễ bị lệ thuộc thực ra là đồ nó chơi mình. Nhiều đứa chơi quá còn sốc ...Các cụ ngày xưa thì khôn ngoan và hiểu biết hơn nhiều. Tuy thời nào cũng có người nọ người kia nhưng xã hội các cụ ngày xưa ít có cảnh say xỉn chửi bậy, ngáo đá đu dây điện hoặc cảnh những em gái mắt lờ đờ, xiêu vẹo nhưng mồm vẫn chửi mấy anh Grab oang oang vì dám nhìn đểu "dân chơi". Thấy chán thật dù tao cũng từng chơi đủ thứ. Người tao nể nhất là ông ngoại tao, cụ mất cách đây lâu rồi. Ông là cậu ấm con địa chủ, đã từng tốt nghiệp kỹ sư về động cơ bên Pháp về sau đó theo cách mạng. Cụ kể, hồi ấy các cụ có chơi đồ chứ nhưng chỉ chơi khi đi hát cô đầu hoặc thi thoảng có bạn đến nhà. Thuốc thì thuê người quen vùng cao trồng, về tự cô, tự chế chứ không phải mua của bọn Pháp hộp 5, hộp 10 và nó cho cái mả mẹ gì vào ai biết. Nhà ông tao cũng có mấy bộ bàn đèn giờ vẫn còn nhưng cái đèn thấy bảo thắp bằng mỡ chó thì không còn. Cụ kể, mỗi người chơi bao nhiêu tùy nhưng ai chơi cũng chỉ lấy ngon chứ ko ai chơi lấy được. Thấy đủ lâng lâng là thôi mời mấy cũng không kéo thêm hơi nào. Ông tao kể chưa bao giờ thấy các cụ đêm trước chơi bời mà hôm sau nghỉ làm cả . Mọi người biết cực kỳ tường tận về cái thứ mình chơi luôn. Trong số những quan lại hay chơi với ông tao, không một ai nghiện hay phụ thuộc gì vào thuốc phiện hết. Và không chỉ có thuốc phiện nhé, ăn uống cũng vậy từ khi tao biết nhận thức thì mỗi bữa cơm chỉ một bát, rượu uống đúng 1 ly (mỗi tội ông ngoại tao 3 vợ, tất nhiên là người này mất thì lấy thêm vợ khác). Ngoài ra, ông tao cờ bạc mới gọi là hay, năm cụ 94t toàn đánh chắn, tổ tôm với thanh niên. Nhưng chỉ được một thời gian không hiểu sao không gọi được chân cờ bạc chắn cạ chơi với cụ nữa. Hỏi ra mới biết ngoài chuyện cụ cờ bạc cao thấp, tính toán cao thì các ngón nghề bịp trong bộ môn bài lá cụ thông tỏ hết. Các bạn trẻ tưởng chăn được các cụ thì toàn rách túi hết. Ông ngoại tao sống đến hơn 100t mới chết, ra đi nhẹ nhàng. Đang ngồi xem ti vi tự nhiên gọi tao ra cho bao thuốc 555 hộp sắt mà cụ rất quý vì khó mua, toàn nhờ mấy ông thủy thủ tàu viễn dương mang về. Tự nhiên hôm nay nhớ cụ quá.
So sánh thuốc phiện ngày xưa với ma túy tổng hợp bây giờ khác gì so sánh ăn cam với uống C sủi về hàm lượng Vitamin C.
Chưa kể thời nào cũng có kẻ chơi, ngoại mày có thể top level ngày trước, nhưng ngày trước cũng có nhứng đứa nghiện thối nghiện nát, mày có thời gian tìm đọc cuốn tùy bút " Hà Nội lầm than" viết trước năm 1945 để hiểu.
Tương tự như bây giờ có những đứa mày gọi là đú, nhưng cũng có những đứa thực sự đọc và hiểu về những chất thức thần mà bọn nó xài ở những cuộc bay với xõa hiện giờ.
 
Dm ở xàm cứ có thằng đang kể chuyện hay, là có vài thằng bố đời tỏ vẻ vô bật lại như đúng rồi.
 
Thực ra cụ ông là có điều kiện nên chơi được, ko có điều kiện là nát ngay. Học thức ngày xưa của các cụ đc bọn nó đào tạo theo kiểu văn minh thượng đẳng, ô nội tao cũng thế, quần đùi ra sân bay nói tiếng Pháp như thật, bọn xung quanh mắt tròn mắt dẹt.
 
Con nghiện thì thời nào cũng như nhau. Mắt lờ đờ, người ốm như cây que, nằm dài như con cuốn chiếu
Hình ảnh cha ông idol của tụi mày đây :vozvn (13):

View attachment 405850

View attachment 405854

View attachment 405855

Đọc cmt tụi mày mà tao tưởng con nghiện như soái ca 1m8 - nặng 80 kg - 6 múi :vozvn (13):
thằng ml thớt mày thấy tấm cuối cùng bần nhất trong 3 tấm hình mà máy thấy còn có đôi dép, trong khi thời điểm đó 99,9% dân Annamite thì làm đíu gì có dép mà đi, toàn chân đất hết. Hầu như để chơi "đồ" như giới trẻ bây giờ thì thời đó đều phải tầm lý trưởng mới có đk để xoã.
 
ông ngoại t mất lúc mẹ t đang bầu t. nên t k biết ông ngoại t ra sao mà cũng tại t nên mẹ t không được nhìn mặt ông ngoại t lần cuối. cơ mà t cũng biết ông ngoại t cũng thứ dữ. có xe hơi máy chụp ảnh các thể loại. ông ngoại t cũng 2 vợ
 
thằng ml thớt mày thấy tấm cuối cùng bần nhất trong 3 tấm hình mà máy thấy còn có đôi dép, trong khi thời điểm đó 99,9% dân Annamite thì làm đíu gì có dép mà đi, toàn chân đất hết. Hầu như để chơi "đồ" như giới trẻ bây giờ thì thời đó đều phải tầm lý trưởng mới có đk để xoã.
Đúng rồi mày, tất cả những cái gì mà dính đến từ chơi là đều phải có tiền. Nhưng cá nhân tao thấy thôi thì những dân chơi ngày xưa ngoài việc có tiền thì họ uyên bác và hiểu biết hơn.
 
Nghỉ dịch chán quá chả đi đâu được, tao cả tháng nay đêm không ngủ được. Buồn thì lại nói phét cho vui nào. Đây là suy nghĩ cá nhân của tao về việc chơi đồ (ma túy nói chung) của dân chơi ngày nay và ngày xưa qua lời kể của ông ngoại tao. Cụ đã mất, ai rảnh thì vào chém gió cho vui kiểu xàm thì ok. Những còm mất dạy, không nghiêm túc thì lượn hộ nhé.
Bây giờ đang bị nhầm tưởng giữa chơi và dùng. Chơi bây giờ chỉ cần có tiền, còn chơi thời các cụ thì ngoài có tiền phải có hiểu biết và năng khiếu cũng như cái gu từng người. Ví dụ, bây giờ chơi đồ ( ma túy nói chung) là toàn do đú, rủ rê. Nhiều thằng còn đéo rành tên khoa học cái thứ mà nó đang dùng và hoàn toàn thiếu thông tin do tên còn đéo biết thì tìm hiểu ở đâu. Thêm nữa, cái mà các dân chơi đang dùng lại bị pháp luật cấm và XH lên án nên cũng ko dám hỏi ai. Cái đó tạm nghiêng về đú nhiều hơn và dễ bị lệ thuộc thực ra là đồ nó chơi mình. Nhiều đứa chơi quá còn sốc ...Các cụ ngày xưa thì khôn ngoan và hiểu biết hơn nhiều. Tuy thời nào cũng có người nọ người kia nhưng xã hội các cụ ngày xưa ít có cảnh say xỉn chửi bậy, ngáo đá đu dây điện hoặc cảnh những em gái mắt lờ đờ, xiêu vẹo nhưng mồm vẫn chửi mấy anh Grab oang oang vì dám nhìn đểu "dân chơi". Thấy chán thật dù tao cũng từng chơi đủ thứ. Người tao nể nhất là ông ngoại tao, cụ mất cách đây lâu rồi. Ông là cậu ấm con địa chủ, đã từng tốt nghiệp kỹ sư về động cơ bên Pháp về sau đó theo cách mạng. Cụ kể, hồi ấy các cụ có chơi đồ chứ nhưng chỉ chơi khi đi hát cô đầu hoặc thi thoảng có bạn đến nhà. Thuốc thì thuê người quen vùng cao trồng, về tự cô, tự chế chứ không phải mua của bọn Pháp hộp 5, hộp 10 và nó cho cái mả mẹ gì vào ai biết. Nhà ông tao cũng có mấy bộ bàn đèn giờ vẫn còn nhưng cái đèn thấy bảo thắp bằng mỡ chó thì không còn. Cụ kể, mỗi người chơi bao nhiêu tùy nhưng ai chơi cũng chỉ lấy ngon chứ ko ai chơi lấy được. Thấy đủ lâng lâng là thôi mời mấy cũng không kéo thêm hơi nào. Ông tao kể chưa bao giờ thấy các cụ đêm trước chơi bời mà hôm sau nghỉ làm cả . Mọi người biết cực kỳ tường tận về cái thứ mình chơi luôn. Trong số những quan lại hay chơi với ông tao, không một ai nghiện hay phụ thuộc gì vào thuốc phiện hết. Và không chỉ có thuốc phiện nhé, ăn uống cũng vậy từ khi tao biết nhận thức thì mỗi bữa cơm chỉ một bát, rượu uống đúng 1 ly (mỗi tội ông ngoại tao 3 vợ, tất nhiên là người này mất thì lấy thêm vợ khác). Ngoài ra, ông tao cờ bạc mới gọi là hay, năm cụ 94t toàn đánh chắn, tổ tôm với thanh niên. Nhưng chỉ được một thời gian không hiểu sao không gọi được chân cờ bạc chắn cạ chơi với cụ nữa. Hỏi ra mới biết ngoài chuyện cụ cờ bạc cao thấp, tính toán cao thì các ngón nghề bịp trong bộ môn bài lá cụ thông tỏ hết. Các bạn trẻ tưởng chăn được các cụ thì toàn rách túi hết. Ông ngoại tao sống đến hơn 100t mới chết, ra đi nhẹ nhàng. Đang ngồi xem ti vi tự nhiên gọi tao ra cho bao thuốc 555 hộp sắt mà cụ rất quý vì khó mua, toàn nhờ mấy ông thủy thủ tàu viễn dương mang về. Tự nhiên hôm nay nhớ cụ quá.
Dạo này còn chơi kubet không bác hoa cải
 
Tao lại kể tiếp về ông tao một chút khi ông tao tham gia cách mạng. Có thể có thằng tin hoặc không, coi như mọi người đọc cho vui. Tao rất mừng là tất cả các thớt của tao từ khi vào xàm có nhiều còm trái chiều nhưng không có những còm vô học mất dạy. Coi như mọi người có cái giải trí trong mùa dịch vậy.
Khi từ bên Pháp về, bắt đầu ông giao du với những người có tư tưởng cách mạng (thật ra là giúp đỡ tiền bạc, vật chất, che giấu cán bộ). Khi kháng chiến nổ ra một thời gian thì ông tao theo kháng chiến và làm công tác hậu cần. Ông kể đi chiến dịch thì bộ phận hậu cần của ông thường đi sau bộ đội chủ lực. Ông kể hồi ấy bộ đội kháng chiến nghèo lắm, quân phục mỗi người một màu, gày gò, đi bộ là chính. Riêng ông tao tham gia kháng chiến mà cưỡi ngựa, đi sau có cần vụ gánh theo đồ ăn như rượu tây, thuốc lá ngoại, quần áo..Cụ đi kháng chiến mà mặc com lê vải Dooc mơi (thằng nào biết ngoại ngữ và hiểu về loại vải này giải thích hộ nhé), cưỡi ngựa đủng đỉnh. Cụ bảo cụ có cây súng sáu chắc súng lục loại gì tao chịu. Nhưng cụ bảo chưa bao giờ bắn về phía địch phát nào, toàn vào nhà dân bắn gà, dân quý lắm (bà vợ 2 của cụ cũng là do cụ vào bắn gà nhà bà này). Con ngựa đầu tiên cụ cưỡi sau tặng cho ông thượng tướng TVT, ông này hồi kháng chiến còn là cấp dưới của cụ. Sau khi tặng ngựa cho người khác, cụ nhờ người lên tận thị trấn Nước Hai - Cao Bằng làm thêm một đôi. Hôm cưỡi màu trắng lúc chọn con màu đen, nghe cụ kể mà khiếp. Tao thắc mắc hỏi cụ là cụ mang đi nhiều tiền thế thì để ở đâu cụ chỉ cười và bảo tiền lúc nào cũng có trong đầu.
Thì ra, cụ kiếm tiền bằng cách sau: Khi bộ đội chủ lực tiến lên đánh được cái đồn Pháp nào thì sau đó bộ phận hậu cần vào tiếp quản. Tất cả các kho đều được niêm phong chờ hậu cần tiếp quản. Vũ khí thu được thì chuyển cho bộ đội hoặc nhập vào quân khí. Nhưng tiền thu được thì phải đốt và tiêu hủy. Cụ tao không đốt tiền mà lại gửi tiền ra vùng tạm chiếm mua vàng cất đi, cụ kể có lúc cụ phải đào hố chôn vàng, chứ đi kháng chiến không mang nhiều được. Cụ kể trong dây đạn là vật bất ly thân lúc nào cũng có những lá vàng kim thành xếp đầy chặt, đeo quanh bụng. Chứ đạn thì trong khẩu súng chỉ có vài viên.
Thôi dài quá, tao sẽ nhớ đến đâu sẽ viết tiếp. Chúc chúng mày cuối tuần được thảnh thơi trong ngôi nhà của mình.
 
Dạo này còn chơi kubet không bác hoa cải
Đợt trước a vẫn chơi, từ hôm có thằng bên cạnh bị bế thế là quốc hội nhà anh nó sợ. Nó giữ hết thẻ, tk, hết tiền nó nhét cho mấy m vào ví. Mà 2 VC anh toàn ở nhà nên không lúc nào mà chơi.
 
ông ngoại t mất lúc mẹ t đang bầu t. nên t k biết ông ngoại t ra sao mà cũng tại t nên mẹ t không được nhìn mặt ông ngoại t lần cuối. cơ mà t cũng biết ông ngoại t cũng thứ dữ. có xe hơi máy chụp ảnh các thể loại. ông ngoại t cũng 2 vợ
Các cụ ngày xưa mà có tiền thì chơi kinh lắm. Rất tao nhã và phong cách, hơn tụi mình nhiều.
 
Tao không biết cách up lên trang 1, ai biết chỉ tao phát.
 
Chào người anh em đồng hương, nhìn nick là biết ngay người HP rồi. Thớt hay lắm, ông ngoại t năm nay 95 tuổi rồi, nhưng rất minh mẫn, kể chuyện thời làng xưa thời chiến tranh thời nghèo đói hay và cuốn lắm. Ông ngoại t là cán bộ lão thành, trước là lãnh đạo to của thành phố nên những chuyện về thú chơi thời trước ko đc nghe kể. Dù sao thì nghe m kể cũng thấy thêm yêu cụ nhiều hơn, cụ còn sống đc năm nào là quý năm đó.
 
Đợt trước a vẫn chơi, từ hôm có thằng bên cạnh bị bế thế là quốc hội nhà anh nó sợ. Nó giữ hết thẻ, tk, hết tiền nó nhét cho mấy m vào ví. Mà 2 VC anh toàn ở nhà nên không lúc nào mà chơi.
Chơi bên nào mà bị bế thế bác
 

Có thể bạn quan tâm

Top