Tao kể nghe một chuyện, về văn hoá cảm ơn, của người bắc nhé.
- tay bộ đội tập kết tại 1 ngôi làng nọ, ở trên chỗ đó có nhiều sông suối.
tay này trên núi, đâu ngoài lạng sơn, lai chai con cặc gì đó. Nên đâu có biết lội.
- hôm đó ảnh đi cùng cả 1 đoàn trinh thám, đi từ rừng về. Thấy đám nít trong làng nó tắm ngoài suối.
ảnh mới hứng chí bay xuống tắm theo. Cả đám kia ko biết lội đéo dám bay xuống. Có một mình ảnh bay xuống.
- mà dm ảnh ko biết lội, vừa xuống xui sao trợt chân, ngụp lặn sủi tăm, tụi nít nó thấy tưởng giỡn, nó cười, tạt nước giỡn.
- ông già đi rẫy về thấy nít làm gì giỡn quá.
thêm đâu có tiếng loáng thoáng: "bố ơi cứu con".
- ổng nhìn kỹ thấy có tay bộ đội lọt xuống mương, mà ko biết lội đang ngụp lặn, có vẻ đuối sắp xĩu.
- ổng quăng đồ, bay xuống cứu. Lôi đầu dc thằng bộ đội lên.
- lên ổng hỏi: có sao ko mạy, hút điếu thuốc đi cho tỉnh.
ổng móc ra bịch thuốc rê, dấn thuốc rồi cho nó hút.
- nó cầm điếu thuốc lên, ngậm ngoảnh ngoảnh, phủi đít, vừa đi vừa nói:
"địt mẹ thế thì núc lãy ko có con nà bố chết giồi".
.png)
"bố đi nhá".
ông già đéo hiếu chuyện gì, mãi sau này sau 30/4, ổng mới biết đó là câu "cảm ơn" của người bắc.