Phải sống - Nhất định phải sống!

Đêm buồn, vừa mới tỉnh sau cơn sốt mê man gần 20 tiếng đồng hồ. Lên xàm vô tình đọc đc post Vợ tôi - Người HP hay quá. Không những hay về cách hành văn, về tình tiết câu chuyện mà còn đẹp cả về cái kết cho bác chủ post.
Tự nhiên ngồi nghe list nhạc Trung, toàn bài buồn vl. Đm đêm hôm rồi mà buồn thối cả ruột. Cũng muốn mang câu chuyện của mình viết lên cho các tiền bối và mấy thằng tml đọc. Đôi khi xả được ra cũng thấy nhẹ lòng hơn.
Cũng chả biết xưng hô thế nào, nhưng thôi để cho gần gũi, cứ xưng hô tao vs chúng mày nhé. Có gì mong các tiền bối ở đây đừng để bụng...

***Chap 1 : Tuổi thơ của tao. Những ngày yên bình chỉ còn trong hồi ức!

Tao năm nay cũng đã gần 30t, sinh ra trong những năm đầu của thế hệ 9x ở một vùng quê tuy không quá nghèo nhưng cũng chả giàu bằng ai.
Tuổi thơ của tao trôi qua bình yên và êm đềm. Có lẽ ở nơi tao sinh ra, tuổi thơ tao có là mơ ước của nhiều bạn bè cùng trang lứa. Tao là con trai lớn trong gia đình. Dưới tao còn 1 em gái kém tao 2 tuổi. Bố tao thì là con trai út trong 1 gia đình có tận 10 người con. Nhiều khi ngồi nghĩ cứ tự hỏi sao ngày xưa các cụ đẻ gớm vậy. Mà vẫn nuôi đc mới kinh chứ.
Bố tao thì hơn mẹ tao tận 13t, nghe các cụ kể lại là ngày xưa bố tao đi du học ở Đức về đẹp trai mà lãng tử lắm. Còn bà u thì ngày đó cũng là hotgirl trong vùng, nghe ông bác trong nhà kể lại thì ngày xưa bố tao về quê làđã 32t rồi, còn bà u nămđó mới có 19.Ông bô nhìn thấy bà u là kết nổ mắt rồi, thế là hôm sau rủông bác nhà tao phi xe lên nhà ngoại luôn, ào thẳng nhàđặt vấnđề vsông bà ngoại luôn. Còn bà u tao ngàyđó vẫn cònđi sinh hoạtđội,ở quê tao gọi là tập thiếu nhi, không biết chỗ chúng m gọi thế nào. Thế nào mà dai dẳng 1 tháng trờiông bôđã xin ngon lành cáiđám hỏiở nhà ngoại. Trong khi bà u nhà tao còn chưa kịpđồngý hay từ chối. Giờ ngồi nghĩ lại t vs bà u nhà t vẫn cười ngoác cả miệng ra.
Cưới xin cũng linhđình ghê lắm, Ngày đó ông già tao đi Đức về nên mua được con xe 82 là căng lắm rồi, ở quê làm đếu gì có xe máy đâu. Giờ nghĩ lại đúng là ông già ngày xưa cũng phông bạt tán gái gớm thật. Cưới về rồi 2ông bà xây nhà rồi 1 năm sau là có tao.tao thì ko đc biết gì, chỉ nghe bà già ngồi kể bảo ngày xưa bố mày xây cái nhà 3 tầng đầu tiên ở cái vùng này. Ngày đó mấy thằng thanh niên xóm ghen ăn tức ở còn đến ném đá vỡ hết cửa kính nữa.

Dù là về sau này, chuyện làm ăn của ông già cũng ko quá suôn sẻ, cũng thua lỗ, cũng phải bươn trải vào Nam làm ở Pepsi Cola ( vì ông già tao có bằng vs kinh nghiệm làm việc ở Đức nên ngày đó trong nước vẫn còn trọng vọng lắm). Rồi khi ông già tao bị tai nạn, gãy 11 dẻ xương sườn, mất sức không tiếp tục đc nữa phải bỏ dở chừng. Về thì cũng buôn bán, rồi sau này mua xe khách làm dịch vụ vận tải. Tuy là cuộc đời lúc thăng lúc trầm nhưng thoạt nhiên ông già tao chưa bao giờ để anh em tao thiếu thốn gì. Thậm chí còn đầy đủ hơn gần như tất cả bạn bè trang lứa tầm tuổi tao ở quê. Bé đến tận bây giờ, tao đi học hay chưa bao giờ mặc quần vải, khi mà lũ bạn mặc quần áo đôi khi có đứa còn không lành lặn, thì tao lúc nào cũng có quần bò đẹp mặc, lại thêm bà u có khướu thời trang khá tốt nên lúc nào cũng auto quần bò, áo sơ mi. Tao được bao bọc đủ thứ, ko bao giờ phải động chân tay vào việc gì. Chỉ có ăn và học. Tiếp diễn cái gen của gia đình bên nội nên ngày bé tao học khá giỏi. Auto cấp 1,2 là đầu bảng. Nên ngày xưa thời còn ở quê cũng có nhiều đứa hâm mộ lắm. Nhớ mãi cái năm lớp 6, tao đc giải nhất tỉnh HSG Toán, ông già đầu tư cho bộ máy tính, mấy đứa bạn thân gần nhà còn mang trái cây qua đút lót để xin chơi 1,2 mạng half life. Mà bắn vs máy chứ làm đéo gì có mạng đâu.
Rồi thời gian cứ thế trôi qua, tao vẫn cứ trong vòng tay bao bọc của gia đình, chỉ biết ăn và học, nhìn chúng bạn chơi mấy cái trò trẻ con ở quê mà tao thèm. Muốn theo chúng nó đi đá bóng mà giữa trưa nắng cũng ko đc. Muốn đi bơi ao bơi sống bà già thì không cho. Rồi tao vào lớp 10. Trường huyện bọn tao thì là trường bình thường thôi, mà lại cách xa nhà 7km, vậy nên tao thi vào trường chuyên của 1 huyện khác cách nhà 4km.Những ngày tháng học xa nhà là những ngày đầu tiên t biết đến nghịch ngợm.
Cũng như những thằng khác tầm tuổi, ngày đó chả có thú vui mẹ gì ngoài đánh điện tử, nào là võ lâm, phong thần, thiên long bát bộ. Sau đó thì là cái món của mấy thằng tuổi dậy thì bọn tao là vào quán net xem trộm sex. Đm cái trang channuoiheo.com ngày xưa đéo bao giờ tao quên luôn. Toàn phim hay mà full HD đéo thèm che luôn. Tiếc là nó bay trang lúc đéo nào tao cũng đéo để ý nữa. Vài lần bị ông già biết, nhưng ông già tao cực nghiêm và ít nói, chỉ nói những câu rất ngắn gọn nhưng thề là nó đáng sợ hơn nói nhiều, nói dai vl. Ví dụ "giờ sao, biết phải làm thế nào chưa" hay "tự nghĩ, tự làm, ko cần bố phải nói lại lần nữa". Ngày đó mà mỗi lần nghe ông già tao nói mấy câu này là tao ám ảnh mấy ngày về sau. Cả cuộc đời tao mới bị ông già đánh đúng 1 lần và cũng là lần bị đánh đáng sợ nhất cuộc đời luôn. Lại kể chúng m nghe, ông già tao lúc đi Đức học có 49kg, phải nhét đá lên cân cho đủ 50kg, vậy mà về ông tăng gấp đôi, 98kg. Mà không phải béo phì nhé, ông già tao cực chắc cực khỏe, và lần đầu tiên ông già tao đấm tao cũng là lần cuối cùng ông ấy đánh tao. 1 cú đấm ngất xỉu cmnl.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuối năm lớp 11, tao theo chân bố mẹ lên HN, ông già mua đất ở Long Biên, rồi muốn kiếm môi trường tốt hơn cho tao học hành, phát triển. Giờ ngồi nghĩ lại mọi thứ, nhiều lúc buồn lắm. Đúng là ngày đó ông già làm tất cả mọi thứ là vì mình, với ông tao luôn là báu vật vô giá. Ông dành cả cuộc đời và sự cố gắng gần như chỉ để cho tao. Có những lúc chỉ mong có thể quay lại ngày đó mà không được ...
Những ngày đầu bước chân lên HN, cái thành phố lạ lẫm ngày ấy làm tao thấy ngợp, ngợp giữa sự đông đúc của phố thị, ngợp vs nhịp sống quá nhanh. Ngợp với những ánh mắt soi mói của bạn bè trong lớp học hay ngợp vs những tiếng cười nhạo khi tao nói ngọng L và N.
Tao biết tao có rất nhiều thứ phải làm ở cái mảnh đất này, cố gắng thích nghi vs nhịp sống, cố gắng học để chứng minh tao từ 1 vùng quê lên nhưng tao ko thua kém chúng nó, cố gắng nói thật chậm lại để sửa những cái sai trong phát âm mà ng dân quê tao ai cũng gặp phải. cuộc sống cứ vậy trôi qua, tao vẫn cứ cảm thấy lạc lõng giữa cái thành phố này, ít bạn bè lắm. Nhiều khi tao nhớ mấy đứa ở quê, nhớ cái cách sống của mấy người dân quê tao, nhớ cả thẳng bạn chí cốt lớn lên cùng tao hay những mảnh chuyện hài hước mà đến tận giờ tao vẫn ko quên về những kỉ niệm tuổi thơ của tao ở nơi tao chôn rau cắt rốn ấy.
Vậy mà ngoảnh mặt lại tao đã vào 12, cũng từ đây, cuộc đời tao bước sang 1 trang mới. Một trang đánh dấu những bược ngoặt vô cùng nghiệt ngã mà cứ mỗi lần nghĩ lại tao lại rơi nước mắt.
Đây là ảnh ông già tao năm còn học ở Đức. Mai đỡ ốm hơn sẽ cố ngồi viết tiếp để than thở vs mấy tml cho nhẹ lòng. Đi nằm đã!!!
 

Attachments

  • 35460444_2174724529425402_5440310554151354368_o.webp
    35460444_2174724529425402_5440310554151354368_o.webp
    99.2 KB · Lượt xem: 921
A xa nhà gần 20 năm, nay đọc dc câu chuyện của chú làm anh nhớ nhà nhớ tuổi thơ vãi.thấy nó gần gũi với mình quá..đang thời gian rảnh dỗi mà vì dịch bệnh ko có chuyến bay mà về thăm gia đình dc.
Cảm ơn e nhiều..
A sinh ra ở vùng quê hải phòng ko biết có cùng quê với e ko
 
A xa nhà gần 20 năm, nay đọc dc câu chuyện của chú làm anh nhớ nhà nhớ tuổi thơ vãi.thấy nó gần gũi với mình quá..đang thời gian rảnh dỗi mà vì dịch bệnh ko có chuyến bay mà về thăm gia đình dc.
Cảm ơn e nhiều..
A sinh ra ở vùng quê hải phòng ko biết có cùng quê với e ko

Đang ở đâu tml?
 
A xa nhà gần 20 năm, nay đọc dc câu chuyện của chú làm anh nhớ nhà nhớ tuổi thơ vãi.thấy nó gần gũi với mình quá..đang thời gian rảnh dỗi mà vì dịch bệnh ko có chuyến bay mà về thăm gia đình dc.
Cảm ơn e nhiều..
A sinh ra ở vùng quê hải phòng ko biết có cùng quê với e ko
dạ e hàng xóm vs a a ạ. e ở HD, huyện sát HP luôn a :D
 
Vừa đi làm xa về, mệt quá mà khó ngủ. Lại lên ngồi than thở tiếp cho mấy tml đọc. Đông đến rồi, ngày càng lạnh. Chúc mấy tml sức khỏe tốt để còn vodka cho t viết bài tiếp nhé.

*** Chap 14:
Cũng vài tháng trôi qua kể từ ngày tao chính thức là ng yêu của e. Dù là rất cảm động về tình cảm, về những sự quan tâm chăm sóc e dành cho tao, nhưng thật lòng mà nói, thời điểm đó tao vẫn chưa yêu e, trong lòng tao vẫn còn hình bóng của ng cũ. Sau này khi yêu nhau đã lâu, ngồi lại vs nhau, tao cũng thẳng thắn mà thừa nhận vs e.
Người ta bảo cái gì đến nhanh thì đi cũng nhanh, sét đánh thì dễ qua, còn mưa dầm thấm lâu, phải lòng nhau thì sẽ bền vững. Điều này nó đúng với tao. Ngày đó khó khăn lắm, tiền đi làm đc chỉ đủ để trả tiền phòng, tiền điện nước thôi, còn tiền ăn chẳng có đâu, cứ có tiền là đi mua mì về tích trữ, nhiều khi ko còn gì ăn phải uống nước cho đầy bụng nữa. Nhiều lần e qua phòng chơi, dọn dẹp đồ đạc nhà cửa cho. Chắc e cũng để ý mà nhận ra vỏ mì tôm các thứ nhiều, cũng biết mình ko có tiền. Nên về sau, cứ mỗi lần qua chơi là e đi chợ từ trước, mua đồ qua rồi nấu cơm cho tao ăn.
Nói lại về e, e lên trên này đi học nhưng ko mất tiền thuê trọ, vì e ở nhà của 1 bà chị họ con bác ruột trên này. Ăn ở cùng bà c đó nên gần như ko mất tiền gì cả, hàng tháng bố mẹ e chỉ gửi cho hơn triệu tiền tiêu vặt. Thời gian khó khăn đó, tiền tiêu vặt của e chủ yếu là dành để nuôi tao. Nhiều lúc đi làm về mệt. Lang thang từ trường về, đói, muốn kiếm cái gì ăn mà tiền ko còn. Bỗng nhiên sờ túi áo đồng phục trường thì thấy có 50k hay 100k e đã nhét vào đó từ lúc nào.
Những điều e làm cho tao làm tao cảm động lắm. Ngày càng có thiện cảm vs e nhiều hơn. Nhưng đến mức yêu thì có lẽ vẫn chưa. Cái ngày mà tao nhận ra tao đã yêu e. Ngày đó có lẽ cuộc đời này khó mà phai mờ đc trong trí nhớ của tao.
Một buổi tối như bao ngày, đi học đi làm về mệt quá, về đến phòng là quăng cái balo rồi nằm bẹp xuống tấm đệm trải dưới nền phòng trọ một lát cho đỡ oải. Nhấc mình dậy tính đi cắm nước rồi lại tiếp tục ăn mì. Ko biết nghĩ thế nào tao thò tay bật máy tính lên. Vào facebook thì thấy thằng bạn học cùng từ năm cấp 2 ở quê gửi lời mời kết bạn. Nhấn đồng ý kết bạn, tầm 10p sau thì cu cậu nhắn tin cho tao.
- Ối zời thằng bạn. Dạo này dùng số nào mà sao tao đi hỏi xin số mãi mà ko đc.
- Ôi đm L à. ( tên thằng bạn tao ). Vl bất ngờ thế. Lúc đầu tao còn tưởng thằng nào cơ. Đây số tao đây.xxxxxxx
Chỉ tầm 2p sau là tao nhận cuộc gọi của thằng bạn đó. Đầu dây bên kia là cái giọng quen thuộc của thằng bạn nghịch ngợm có tiếng ở cái trường tao năm đó.
- Ngày mai hơn chục anh em đang học và làm việc trên HN này gọi nhau đi uống bia, chúng nó cứ hỏi bạn, bảo tìm cách gọi bạn, cũng bao năm rồi mấy thằng ko đc gặp nhau. Mai qua Long Biên ngồi cùng mấy ae đi.
Nghĩ đến nhậu nhẹt gặp gỡ thì cũng ngại. Tiền nong thì đang khó khăn. Cũng ko muốn đi, nhưng đúng thật là đã bao năm rồi ko đc gặp chúng nó. Nhớ lại kỉ niệm cũng nhớ chúng nó lắm. Tao đồng ý. Hỏi nó là ngồi ở đâu thì nó đọc cho tên cái nhà hàng. Tao ok luôn, vì vốn dĩ nhà ở Long Biên mà, nói đến nhà hàng ở mấy khu vực đó là gần như tao biết ngay.
Buổi chiều hôm sau, đi xe bus ra tới nơi. Bước chân vào thấy cả lũ đang ngồi đó, ầm ĩ như 1 lũ vịt. Thấy cái mặt tao bước vào, tất cả chúng nó ồ lên, mấy ae lao ra tay bắt mặt mừng vs nhau. Ai ai cũng cười nói, đã bao năm rồi mới có dịp ngồi lại vs cái lũ này. Ngày xưa cái lũ này nghịch ngợm có tiếng, theo chúng nó đi nghịch làm tao năm lớp 7 ko đc học sinh xuất sắc về bị bà già cho mấy cái roi vào mông.
Một cuộc nhâu vui, rất vui. Anh em hò zô tới bến, hỏi han nhau về công việc, về học tập cũng về cả yêu đương, gái gú nữa.
Sau khi hơn chục thằng tợp hết hơn 200 cốc bia, chủ quán cũng còn nhìn cái đội bọn tao vs con mắt ngán ngẩm cmnl. Toàn bợm thôi.
Thằng nào thằng lấy say cả chấy. Có thằng thì đi nôn, thằng thì níu mẹ cả lưỡi vào nói ko tròn vành rõ chữ nữa. Tao xin phép bảo thôi tao còn về xa, mà giờ phải đi xe bus, tao xin phép về trước.
Một thằng bạn đứng lên bảo tao đưa m về. Say rồi thì có biết sợ là gì nữa đâu. Đi thì đi. Thế là nó lấy xe, tao còn nhớ mãi ngày đó nó lên đi học ĐH đc ông bà già nó đầu tư cho con Giấc Mơ Việt oách lắm. Bảo để tao lái cho nhưng cu cậu ko nghe, cứ nhất quyết giành lái.
Y như rằng, ở khúc cua từ Đê Nguyễn Khoái xuống Lạc Trung 2 thằng đo đường. Mà lúc say sưa đó chả thấy đau mẹ gì. Xong về sau bia rượu nó ngấm, tao cũng chẳng nhớ tại sao tao vs nó vẫn về đc nhà.
Chỉ nhớ khi thức dậy, tao thấy chân tay, mặt mũi xước sát, lúc đó mới bắt đầu đau, chỗ gần đầu gối thì có 1 vết rách to, 1 viên đá dăm nhỏ vẫn còn găm ở đó. Đau nhức kinh khủng. Bên cạnh giường tao lúc đó là e đang ngồi ôm mặt khóc. Tao ko biết là e đã qua từ khi nào. Cái hình ảnh e thấy tao bị như vậy nhưng ko biết làm gì, thương chỉ biết ngồi khóc, tao mở mắt ra nhìn e. Nhìn cái hình ảnh đó bỗng dương tao cũng rơi lệ. Dường như tình cảm của e đã làm tao rung động rồi.
Những ngày tiếp sau, e sang bên phòng tao mỗi ngày, cơm nước, chăm lo cho tao đến tận răng. Đến những ngày này tao mới có cơ hội để ngồi mà ngắm e kỹ hơn. Lúc đó tao mới nhận ra e thật sự rất duyên. E có nụ cười và đôi mắt thật sự rất đẹp, dù là lúc đó da e có hơi ngăm đen và cũng hơi gầy chứ ko như sau này.
Ngày tháng cứ vậy trôi qua, tao nhận ra tao đã phải lòng e từ lúc nào. Dù là thật sự tính nết 2 đứa ko có hợp nhau lắm đâu, tính tao thì nóng nảy, tự cao. Còn e lúc đó thì hiền lắm, cái gì cũng cam chịu, lúc nào tao to tiếng vs e là e lại sụt sùi khóc.
Càng về sau, e càng làm tao tự cảm thấy bản thân phải thay đổi nhiều hơn, tao quan tâm e nhiều hơn, cũng hạn chế cái tính nóng nảy của bản thân đi nhiều hơn. Nhưng cuộc tình nào mà chả có cãi vã, giận hờn, tao và e cũng vậy, cũng giận dỗi thường xuyên. Nhưng nghiễm nhiên, có giận dỗi thế nào đi nữa thì cũng ko có đứa nào trong 2 đứa nói lời chia tay vs nhau bao giờ cả. Thời gian đầu thì có giận dỗi e luôn là người chủ động làm hòa. Còn về sau, tao bỏ đi đc cái tôi dở hơi của mình thì tao chủ động làm hòa vs e. Rồi đâu lại vào đó. Quãng đường trước mắt hai đứa vẫn đi cùng nhau. Có e, tao cảm thấy cuộc đời tao ngày đó là những ngày thật sự tươi đẹp.
E ko những quan tâm, yêu thương tao vô điều kiện. Thậm chí, e chính là cầu nối quan trọng nhất để tao và mẹ tao hòa hợp vs nhau.
Tao kể cho e nghe về chuyện của gia đình tao, về chuyện của cá nhân tao, về lý do vì sao tao lại ra trọ ngoài. E lắng nghe và thông cảm, e cũng nói tao là để mẹ 1 mình như vậy thì tội mẹ lắm.
Vài tháng sau đó, tao có nhận đc cuộc gọi của mẹ tao. Nói rằng ông ngoại tao bị bệnh, đi khám thì bác sĩ kết luận là ông bị ung thư phổi. Giờ ông có tuổi rồi, các bá các bác thì ở xa, ở đơn vị hoặc là đi làm xa cả. Nhà ngoại nhà tao thì có 2 bác làm quân nhân, 2 cậu vs dì thì định cư ở hàn quốc đã hơn chục năm, nên cũng chỉ có ông bà và họ hàng quây quần vs nhau thôi, chứ con cái là cũng đi xa cả rồi. Bà già quyết định là về quê, về chăm sóc ông ngoại, ở gần ông ngoại cho ông bà đỡ tủi, đến khi có tuổi rồi, lại bệnh tật mà ko có con cháu ở cạnh thì sợ ông bà tủi thân. Sẵn tiện nhà tao ở quê vẫn còn nhà cửa đất đai đó, mặt tiền đường tỉnh lộ, bà già về mở kinh doanh làm luôn tại quê.
Nghe thấy tin tao cũng lo lắng lắm, vì vs tao, ông bà ngoại là điều mà tao quý trọng vô cùng, ông bà thương tao lắm. Tao quyết định là cuối tuần tao sẽ về thăm ông, tiện về xem bà già làm ăn thế nào ở quê.
Hôm sau lên trường, gặp e, nói vs e về chuyện hôm trước mẹ a có gọi điện như vậy, e cứ nằng nặc đòi cho e về cùng. Lúc đầu tao cũng ngại, vì mới yêu nhau có nửa năm, giờ mà đã cho về gặp mặt nghe chừng chưa hay lắm. Với lại cũng lo chuyện e vs mẹ tao có hợp nhau hay ko, nếu ko hợp thì cũng đếu biết phải giải quyết thế nào.
Nhưng e nũng nịu quá, tao đành phải đồng ý. Thế là cuối tuần đó, 2 đứa bắt con buýt 03 từ BK ra bến xe Gia Lâm để lên xe về. Cái bến Gia Lâm thì nhà tao làm vận tải mà, quần thảo ở cái bến này mấy năm liền nên thuộc như lòng bàn tay. Ra đó đã có ông a đứng đón rồi. 2 đứa ngồi uống nước chán chê rồi lên xe. Mấy ông a lái xe thì cứ trêu chuyện tao có bạn gái, rồi chọc đùa là thằng T ở quê nó đầy ng yêu làm e tức. Tao cười xòa bảo mấy ông ấy trêu e đấy mà.
Tao thì chưa bao giờ biết say xe là gì, còn e thì say xe kinh hồn, ko nôn nhưng mệt như người ko còn sức sống, cứ mềm nhũn như bún mà ngả vào lòng tao. 2 đứa cứ vậy suốt quãng đường. Lúc mấy ông a đi thu tiền xe, đến chỗ tao e còn nhanh nhảu lấy ví tiền ra trả, mấy ông chỉ cười rồi bảo e cầm lấy đi. Tiền nong gì. E thì ngơ ngác, còn tao thì chỉ ngồi cười.
Về đến quê, nay e cũng mệt khi đi xe nên cũng ko tung tăng như mọi ngày nữa. 2 đứa đi vào ông bà. Mở vội cái cổng gỗ đã cũ, tao chạy vào nhà, thấy ông tao đang nằm trên giường đó, người đã gầy rạc đi trông thấy. Ung thư khi mà nó phát tác, thì nó phát nhanh lắm, chỉ vài tháng mà ông ngoại từ hồng hào có da có thịt nay đã gầy gò, da dẻ xạm nám lại. Tao chạy đến bên giường ông, ngồi đó nói chuyện vs ông, nhìn ông mà chỉ muốn khóc. Lúc đó ông chỉ nằm, ho nhiều, nhưng vẫn nói chuyện bình thường. Miệng vẫn luôn nhắc đi nhắc lại một câu : "Ông ko sao, ông khỏe lắm, vài bữa là đỡ rồi. Mấy đứa đừng có lo gì, cố gắng mà học hành cho tốt".
Nãy giờ mải ngồi vs ông mà quên mất e đang ngồi ở ghế. Tao quay ra nói vs ông bà. Dạ nay cháu có đưa bạn gái về cùng. Đây là bạn gái cháu, cùng tên vs cháu, cùng tuổi luôn ạ.
E ngượng ngùng chào hỏi ông bà, cái tính cũng mau miệng lắm, nên chả mấy mà ông bà tao cũng quý e. Chơi vs ông bà đến sẩm tối, tao xin phép đưa e về dưới nhà để chào hỏi mẹ tao. Rồi 2 đứa tao lấy tạm con xe máy của ông bác để ở nhà để chạy về dưới nhà.
Nhà cũ nhà tao cách nhà ông bà ngoại tầm 3km thôi. Cũng gần lắm.
Chắc là bà ngoại mách, về đã thấy bà già tao chờ cơm. Bà già, đứa e gái đã đứng hóng về rồi. Thấy tao dẫn bạn gái về thì ai cũng bất ngờ lắm.
Sau màn giới thiệu, cả nhà vào chuẩn bị bữa cơm. Biết tao thích ăn vịt quay, nên bà già chuẩn bị riêng 1 con vịt quay to vật cho tao. E cũng nhanh nhảu vào giúp mẹ tao chuẩn bị bữa cơm. Tao thay đồ rồi đi tắm, chẳng biết mẹ con nói chuyện gì. Nhưng bước ra thấy bà già tao và e gần gũi cười nói vs nhau tao cũng thấy vui.
Lâu rồi mới lại đc ngồi ăn bữa cơm gia đình, nay đặc biệt hơn lại đưa ng yêu về ra mắt. Cảm giác rất vui và thoải mái, nhất là nhìn thấy ng yêu rất hòa hợp vs mẹ và e gái. Cơm nước xong. E cùng mẹ đi rửa bát và gọt hoa quả. Còn tao thì ngồi nói chuyện vs con e gái. Thấm thoát mà nó cũng đã cbi thi ĐH đến nơi rồi. Hỏi han xem muốn thi trường gì, thi thế nào.
Thấy cô e gái cũng bày tỏ, cứ nhắc đi nhắc lại vs a là muốn có cái điện thoại. Thế là hứa là thi đỗ ĐH đi, a tặng cái điện thoại. Thấy hắn cười ra vẻ thích thú lắm.
Lâu lắm rồi mới về lại căn nhà ở quê, mọi thứ vẫn nguyên vẹn vậy, tính ra vậy mà căn nhà đã xây cả 20 năm rồi, nhưng vẫn còn khang trang lắm. Tối đó tao ko lên phòng riêng ngủ. Mà muốn ngủ cùng mọi người. Trong phòng cũ của bố mẹ có 2 cái giường. Tao ngủ cái nhỏ, còn mẹ, e gái và ng yêu tao ngủ giường lớn. Cũng râm ran mãi tới khuya mới ngủ đc.
Sáng hôm sau, sáng sớm đã thấy bà già lục đục cái gì rồi. Nghĩ trong bụng dậy gì mà sớm thế. Thò tay lên đầu giường với cái điện thoại nhìn thì mới có 5 rưỡi. Hỏi mẹ làm gì mà dậy sớm thế. Thì bà già bảo dậy để cbi mở kho cho ngta vào lấy hàng. À thì ra là bà già ở nhà đất mặt tiền rộng nên dựng cái kho chứa hoa quả cho ngta đến lấy sỉ. Bà già bảo cứ ngủ đi, lúc nào xong việc thì mẹ đi chợ mua đồ ăn sáng rồi mẹ gọi dậy.
Tao cũng vô tư, ngủ tiếp. Lúc sau thấy bà già gọi dậy, bảo dậy trông nhà cho mẹ đi chợ. Mắt nhắm mắt mở bước ra trước nhà, thấy e đã dậy từ bao giờ. Hỏi e sao dậy sớm thế, e bảo e dậy lâu lắm rồi. Nghe bà già bảo cái T nó dậy nó giúp mẹ ghi chép hàng từ sớm. Chứ có ngủ nướng như mày đâu. Tặc lưỡi, ừ thì con lười rồi lại bước vào nhà.
Bất ngờ khi bà già bảo con e gái đi học rồi, bắt tao ở nhà để mẹ vs ng yêu đi chợ. Chẳng hiểu kiểu gì nhưng thôi cũng mặc kệ. Ngồi nhà ngắm nhìn lại mọi thứ, chào hỏi nói chuyện vs hàng xóm láng giềng, qua thăm nhà ông bác ruột bên nội nhà ngay bên cạnh trong lúc chờ bà già đi chợ về.
Đúng là cho 2 ng phụ nữ đi chợ thì có mà cả ngày luôn. Hơn 10h sáng mới về, tao nhìn 2 người bằng con mắt ngán ngẩm.
- Giờ là ăn trưa rồi mẹ ạ. Ăn sáng gì nữa.
Bà già tao vs e cười hơ hớ rồi mang đồ ăn đưa cho tao. Vẫn là khẩu vị quen thuộc như xưa, bánh khúc và 2 quả trứng lộn. Đói mà, nên tao ăn ngấu ăn nghiến chẳng mấy mà xong. Quay ra thấy e vẫn đang ăn cùng bà già tao. Ngồi nói chuyện gì nghe chừng say sưa lắm. Tao bước đến, thấy bên cạnh e có 1 túi đồ gì đó. Tao hỏi :
- Gì đây e?
- Mẹ mua cho e ấy, đi ra chợ ngại kinh, đi đến đâu mẹ cũng giới thiệu bảo con dâu mẹ. Xong mẹ còn đưa e vào shop quần áo mua đồ nữa này. - E hớn hở khoe vs tao.
Tao trợn tròn cả 2 mắt. Quá bất ngờ khi mà mẹ tao và e lại hợp nhau đến thế, vậy mà trước khi về tao còn sợ là ko hợp nhau nữa. Thôi rồi, xong rồi. Tao lại giao trứng cho ác rồi. Từ nay mẹ tao lại có thêm 1 tai mắt ở bên cạnh để quản lý tao rồi....


Mấy tml nhớ vodka để rảnh tao lại viết tiếp nhé!!!
 
Sửa lần cuối:
Hqua nhậu bét nhè nay 4h sáng dậy đọc thớt của mày tới giờ đấy tml
 
Vừa đi làm xa về, mệt quá mà khó ngủ. Lại lên ngồi than thở tiếp cho mấy tml đọc. Đông đến rồi, ngày càng lạnh. Chúc mấy tml sức khỏe tốt để còn vodka cho t viết bài tiếp nhé.

Cũng vài tháng trôi qua kể từ ngày tao chính thức là ng yêu của e. Dù là rất cảm động về tình cảm, về những sự quan tâm chăm sóc e dành cho tao, nhưng thật lòng mà nói, thời điểm đó tao vẫn chưa yêu e, trong lòng tao vẫn còn hình bóng của ng cũ. Sau này khi yêu nhau đã lâu, ngồi lại vs nhau, tao cũng thẳng thắn mà thừa nhận vs e.
Người ta bảo cái gì đến nhanh thì đi cũng nhanh, sét đánh thì dễ qua, còn mưa dầm thấm lâu, phải lòng nhau thì sẽ bền vững. Điều này nó đúng với tao. Ngày đó khó khăn lắm, tiền đi làm đc chỉ đủ để trả tiền phòng, tiền điện nước thôi, còn tiền ăn chẳng có đâu, cứ có tiền là đi mua mì về tích trữ, nhiều khi ko còn gì ăn phải uống nước cho đầy bụng nữa. Nhiều lần e qua phòng chơi, dọn dẹp đồ đạc nhà cửa cho. Chắc e cũng để ý mà nhận ra vỏ mì tôm các thứ nhiều, cũng biết mình ko có tiền. Nên về sau, cứ mỗi lần qua chơi là e đi chợ từ trước, mua đồ qua rồi nấu cơm cho tao ăn.
Nói lại về e, e lên trên này đi học nhưng ko mất tiền thuê trọ, vì e ở nhà của 1 bà chị họ con bác ruột trên này. Ăn ở cùng bà c đó nên gần như ko mất tiền gì cả, hàng tháng bố mẹ e chỉ gửi cho hơn triệu tiền tiêu vặt. Thời gian khó khăn đó, tiền tiêu vặt của e chủ yếu là dành để nuôi tao. Nhiều lúc đi làm về mệt. Lang thang từ trường về, đói, muốn kiếm cái gì ăn mà tiền ko còn. Bỗng nhiên sờ túi áo đồng phục trường thì thấy có 50k hay 100k e đã nhét vào đó từ lúc nào.
Những điều e làm cho tao làm tao cảm động lắm. Ngày càng có thiện cảm vs e nhiều hơn. Nhưng đến mức yêu thì có lẽ vẫn chưa. Cái ngày mà tao nhận ra tao đã yêu e. Ngày đó có lẽ cuộc đời này khó mà phai mờ đc trong trí nhớ của tao.
Một buổi tối như bao ngày, đi học đi làm về mệt quá, về đến phòng là quăng cái balo rồi nằm bẹp xuống tấm đệm trải dưới nền phòng trọ một lát cho đỡ oải. Nhấc mình dậy tính đi cắm nước rồi lại tiếp tục ăn mì. Ko biết nghĩ thế nào tao thò tay bật máy tính lên. Vào facebook thì thấy thằng bạn học cùng từ năm cấp 2 ở quê gửi lời mời kết bạn. Nhấn đồng ý kết bạn, tầm 10p sau thì cu cậu nhắn tin cho tao.
- Ối zời thằng bạn. Dạo này dùng số nào mà sao tao đi hỏi xin số mãi mà ko đc.
- Ôi đm L à. ( tên thằng bạn tao ). Vl bất ngờ thế. Lúc đầu tao còn tưởng thằng nào cơ. Đây số tao đây.xxxxxxx
Chỉ tầm 2p sau là tao nhận cuộc gọi của thằng bạn đó. Đầu dây bên kia là cái giọng quen thuộc của thằng bạn nghịch ngợm có tiếng ở cái trường tao năm đó.
- Ngày mai hơn chục anh em đang học và làm việc trên HN này gọi nhau đi uống bia, chúng nó cứ hỏi bạn, bảo tìm cách gọi bạn, cũng bao năm rồi mấy thằng ko đc gặp nhau. Mai qua Long Biên ngồi cùng mấy ae đi.
Nghĩ đến nhậu nhẹt gặp gỡ thì cũng ngại. Tiền nong thì đang khó khăn. Cũng ko muốn đi, nhưng đúng thật là đã bao năm rồi ko đc gặp chúng nó. Nhớ lại kỉ niệm cũng nhớ chúng nó lắm. Tao đồng ý. Hỏi nó là ngồi ở đâu thì nó đọc cho tên cái nhà hàng. Tao ok luôn, vì vốn dĩ nhà ở Long Biên mà, nói đến nhà hàng ở mấy khu vực đó là gần như tao biết ngay.
Buổi chiều hôm sau, đi xe bus ra tới nơi. Bước chân vào thấy cả lũ đang ngồi đó, ầm ĩ như 1 lũ vịt. Thấy cái mặt tao bước vào, tất cả chúng nó ồ lên, mấy ae lao ra tay bắt mặt mừng vs nhau. Ai ai cũng cười nói, đã bao năm rồi mới có dịp ngồi lại vs cái lũ này. Ngày xưa cái lũ này nghịch ngợm có tiếng, theo chúng nó đi nghịch làm tao năm lớp 7 ko đc học sinh xuất sắc về bị bà già cho mấy cái roi vào mông.
Một cuộc nhâu vui, rất vui. Anh em hò zô tới bến, hỏi han nhau về công việc, về học tập cũng về cả yêu đương, gái gú nữa.
Sau khi hơn chục thằng tợp hết hơn 200 cốc bia, chủ quán cũng còn nhìn cái đội bọn tao vs con mắt ngán ngẩm cmnl. Toàn bợm thôi.
Thằng nào thằng lấy say cả chấy. Có thằng thì đi nôn, thằng thì níu mẹ cả lưỡi vào nói ko tròn vành rõ chữ nữa. Tao xin phép bảo thôi tao còn về xa, mà giờ phải đi xe bus, tao xin phép về trước.
Một thằng bạn đứng lên bảo tao đưa m về. Say rồi thì có biết sợ là gì nữa đâu. Đi thì đi. Thế là nó lấy xe, tao còn nhớ mãi ngày đó nó lên đi học ĐH đc ông bà già nó đầu tư cho con Giấc Mơ Việt oách lắm. Bảo để tao lái cho nhưng cu cậu ko nghe, cứ nhất quyết giành lái.
Y như rằng, ở khúc cua từ Đê Nguyễn Khoái xuống Lạc Trung 2 thằng đo đường. Mà lúc say sưa đó chả thấy đau mẹ gì. Xong về sau bia rượu nó ngấm, tao cũng chẳng nhớ tại sao tao vs nó vẫn về đc nhà.
Chỉ nhớ khi thức dậy, tao thấy chân tay, mặt mũi xước sát, lúc đó mới bắt đầu đau, chỗ gần đầu gối thì có 1 vết rách to, 1 viên đá dăm nhỏ vẫn còn găm ở đó. Đau nhức kinh khủng. Bên cạnh giường tao lúc đó là e đang ngồi ôm mặt khóc. Tao ko biết là e đã qua từ khi nào. Cái hình ảnh e thấy tao bị như vậy nhưng ko biết làm gì, thương chỉ biết ngồi khóc, tao mở mắt ra nhìn e. Nhìn cái hình ảnh đó bỗng dương tao cũng rơi lệ. Dường như tình cảm của e đã làm tao rung động rồi.
Những ngày tiếp sau, e sang bên phòng tao mỗi ngày, cơm nước, chăm lo cho tao đến tận răng. Đến những ngày này tao mới có cơ hội để ngồi mà ngắm e kỹ hơn. Lúc đó tao mới nhận ra e thật sự rất duyên. E có nụ cười và đôi mắt thật sự rất đẹp, dù là lúc đó da e có hơi ngăm đen và cũng hơi gầy chứ ko như sau này.
Ngày tháng cứ vậy trôi qua, tao nhận ra tao đã phải lòng e từ lúc nào. Dù là thật sự tính nết 2 đứa ko có hợp nhau lắm đâu, tính tao thì nóng nảy, tự cao. Còn e lúc đó thì hiền lắm, cái gì cũng cam chịu, lúc nào tao to tiếng vs e là e lại sụt sùi khóc.
Càng về sau, e càng làm tao tự cảm thấy bản thân phải thay đổi nhiều hơn, tao quan tâm e nhiều hơn, cũng hạn chế cái tính nóng nảy của bản thân đi nhiều hơn. Nhưng cuộc tình nào mà chả có cãi vã, giận hờn, tao và e cũng vậy, cũng giận dỗi thường xuyên. Nhưng nghiễm nhiên, có giận dỗi thế nào đi nữa thì cũng ko có đứa nào trong 2 đứa nói lời chia tay vs nhau bao giờ cả. Thời gian đầu thì có giận dỗi e luôn là người chủ động làm hòa. Còn về sau, tao bỏ đi đc cái tôi dở hơi của mình thì tao chủ động làm hòa vs e. Rồi đâu lại vào đó. Quãng đường trước mắt hai đứa vẫn đi cùng nhau. Có e, tao cảm thấy cuộc đời tao ngày đó là những ngày thật sự tươi đẹp.
E ko những quan tâm, yêu thương tao vô điều kiện. Thậm chí, e chính là cầu nối quan trọng nhất để tao và mẹ tao hòa hợp vs nhau.
Tao kể cho e nghe về chuyện của gia đình tao, về chuyện của cá nhân tao, về lý do vì sao tao lại ra trọ ngoài. E lắng nghe và thông cảm, e cũng nói tao là để mẹ 1 mình như vậy thì tội mẹ lắm.
Vài tháng sau đó, tao có nhận đc cuộc gọi của mẹ tao. Nói rằng ông ngoại tao bị bệnh, đi khám thì bác sĩ kết luận là ông bị ung thư phổi. Giờ ông có tuổi rồi, các bá các bác thì ở xa, ở đơn vị hoặc là đi làm xa cả. Nhà ngoại nhà tao thì có 2 bác làm quân nhân, 2 cậu vs dì thì định cư ở hàn quốc đã hơn chục năm, nên cũng chỉ có ông bà và họ hàng quây quần vs nhau thôi, chứ con cái là cũng đi xa cả rồi. Bà già quyết định là về quê, về chăm sóc ông ngoại, ở gần ông ngoại cho ông bà đỡ tủi, đến khi có tuổi rồi, lại bệnh tật mà ko có con cháu ở cạnh thì sợ ông bà tủi thân. Sẵn tiện nhà tao ở quê vẫn còn nhà cửa đất đai đó, mặt tiền đường tỉnh lộ, bà già về mở kinh doanh làm luôn tại quê.
Nghe thấy tin tao cũng lo lắng lắm, vì vs tao, ông bà ngoại là điều mà tao quý trọng vô cùng, ông bà thương tao lắm. Tao quyết định là cuối tuần tao sẽ về thăm ông, tiện về xem bà già làm ăn thế nào ở quê.
Hôm sau lên trường, gặp e, nói vs e về chuyện hôm trước mẹ a có gọi điện như vậy, e cứ nằng nặc đòi cho e về cùng. Lúc đầu tao cũng ngại, vì mới yêu nhau có nửa năm, giờ mà đã cho về gặp mặt nghe chừng chưa hay lắm. Với lại cũng lo chuyện e vs mẹ tao có hợp nhau hay ko, nếu ko hợp thì cũng đếu biết phải giải quyết thế nào.
Nhưng e nũng nịu quá, tao đành phải đồng ý. Thế là cuối tuần đó, 2 đứa bắt con buýt 03 từ BK ra bến xe Gia Lâm để lên xe về. Cái bến Gia Lâm thì nhà tao làm vận tải mà, quần thảo ở cái bến này mấy năm liền nên thuộc như lòng bàn tay. Ra đó đã có ông a đứng đón rồi. 2 đứa ngồi uống nước chán chê rồi lên xe. Mấy ông a lái xe thì cứ trêu chuyện tao có bạn gái, rồi chọc đùa là thằng T ở quê nó đầy ng yêu làm e tức. Tao cười xòa bảo mấy ông ấy trêu e đấy mà.
Tao thì chưa bao giờ biết say xe là gì, còn e thì say xe kinh hồn, ko nôn nhưng mệt như người ko còn sức sống, cứ mềm nhũn như bún mà ngả vào lòng tao. 2 đứa cứ vậy suốt quãng đường. Lúc mấy ông a đi thu tiền xe, đến chỗ tao e còn nhanh nhảu lấy ví tiền ra trả, mấy ông chỉ cười rồi bảo e cầm lấy đi. Tiền nong gì. E thì ngơ ngác, còn tao thì chỉ ngồi cười.
Về đến quê, nay e cũng mệt khi đi xe nên cũng ko tung tăng như mọi ngày nữa. 2 đứa đi vào ông bà. Mở vội cái cổng gỗ đã cũ, tao chạy vào nhà, thấy ông tao đang nằm trên giường đó, người đã gầy rạc đi trông thấy. Ung thư khi mà nó phát tác, thì nó phát nhanh lắm, chỉ vài tháng mà ông ngoại từ hồng hào có da có thịt nay đã gầy gò, da dẻ xạm nám lại. Tao chạy đến bên giường ông, ngồi đó nói chuyện vs ông, nhìn ông mà chỉ muốn khóc. Lúc đó ông chỉ nằm, ho nhiều, nhưng vẫn nói chuyện bình thường. Miệng vẫn luôn nhắc đi nhắc lại một câu : "Ông ko sao, ông khỏe lắm, vài bữa là đỡ rồi. Mấy đứa đừng có lo gì, cố gắng mà học hành cho tốt".
Nãy giờ mải ngồi vs ông mà quên mất e đang ngồi ở ghế. Tao quay ra nói vs ông bà. Dạ nay cháu có đưa bạn gái về cùng. Đây là bạn gái cháu, cùng tên vs cháu, cùng tuổi luôn ạ.
E ngượng ngùng chào hỏi ông bà, cái tính cũng mau miệng lắm, nên chả mấy mà ông bà tao cũng quý e. Chơi vs ông bà đến sẩm tối, tao xin phép đưa e về dưới nhà để chào hỏi mẹ tao. Rồi 2 đứa tao lấy tạm con xe máy của ông bác để ở nhà để chạy về dưới nhà.
Nhà cũ nhà tao cách nhà ông bà ngoại tầm 3km thôi. Cũng gần lắm.
Chắc là bà ngoại mách, về đã thấy bà già tao chờ cơm. Bà già, đứa e gái đã đứng hóng về rồi. Thấy tao dẫn bạn gái về thì ai cũng bất ngờ lắm.
Sau màn giới thiệu, cả nhà vào chuẩn bị bữa cơm. Biết tao thích ăn vịt quay, nên bà già chuẩn bị riêng 1 con vịt quay to vật cho tao. E cũng nhanh nhảu vào giúp mẹ tao chuẩn bị bữa cơm. Tao thay đồ rồi đi tắm, chẳng biết mẹ con nói chuyện gì. Nhưng bước ra thấy bà già tao và e gần gũi cười nói vs nhau tao cũng thấy vui.
Lâu rồi mới lại đc ngồi ăn bữa cơm gia đình, nay đặc biệt hơn lại đưa ng yêu về ra mắt. Cảm giác rất vui và thoải mái, nhất là nhìn thấy ng yêu rất hòa hợp vs mẹ và e gái. Cơm nước xong. E cùng mẹ đi rửa bát và gọt hoa quả. Còn tao thì ngồi nói chuyện vs con e gái. Thấm thoát mà nó cũng đã cbi thi ĐH đến nơi rồi. Hỏi han xem muốn thi trường gì, thi thế nào.
Thấy cô e gái cũng bày tỏ, cứ nhắc đi nhắc lại vs a là muốn có cái điện thoại. Thế là hứa là thi đỗ ĐH đi, a tặng cái điện thoại. Thấy hắn cười ra vẻ thích thú lắm.
Lâu lắm rồi mới về lại căn nhà ở quê, mọi thứ vẫn nguyên vẹn vậy, tính ra vậy mà căn nhà đã xây cả 20 năm rồi, nhưng vẫn còn khang trang lắm. Tối đó tao ko lên phòng riêng ngủ. Mà muốn ngủ cùng mọi người. Trong phòng cũ của bố mẹ có 2 cái giường. Tao ngủ cái nhỏ, còn mẹ, e gái và ng yêu tao ngủ giường lớn. Cũng râm ran mãi tới khuya mới ngủ đc.
Sáng hôm sau, sáng sớm đã thấy bà già lục đục cái gì rồi. Nghĩ trong bụng dậy gì mà sớm thế. Thò tay lên đầu giường với cái điện thoại nhìn thì mới có 5 rưỡi. Hỏi mẹ làm gì mà dậy sớm thế. Thì bà già bảo dậy để cbi mở kho cho ngta vào lấy hàng. À thì ra là bà già ở nhà đất mặt tiền rộng nên dựng cái kho chứa hoa quả cho ngta đến lấy sỉ. Bà già bảo cứ ngủ đi, lúc nào xong việc thì mẹ đi chợ mua đồ ăn sáng rồi mẹ gọi dậy.
Tao cũng vô tư, ngủ tiếp. Lúc sau thấy bà già gọi dậy, bảo dậy trông nhà cho mẹ đi chợ. Mắt nhắm mắt mở bước ra trước nhà, thấy e đã dậy từ bao giờ. Hỏi e sao dậy sớm thế, e bảo e dậy lâu lắm rồi. Nghe bà già bảo cái T nó dậy nó giúp mẹ ghi chép hàng từ sớm. Chứ có ngủ nướng như mày đâu. Tặc lưỡi, ừ thì con lười rồi lại bước vào nhà.
Bất ngờ khi bà già bảo con e gái đi học rồi, bắt tao ở nhà để mẹ vs ng yêu đi chợ. Chẳng hiểu kiểu gì nhưng thôi cũng mặc kệ. Ngồi nhà ngắm nhìn lại mọi thứ, chào hỏi nói chuyện vs hàng xóm láng giềng, qua thăm nhà ông bác ruột bên nội nhà ngay bên cạnh trong lúc chờ bà già đi chợ về.
Đúng là cho 2 ng phụ nữ đi chợ thì có mà cả ngày luôn. Hơn 10h sáng mới về, tao nhìn 2 người bằng con mắt ngán ngẩm.
- Giờ là ăn trưa rồi mẹ ạ. Ăn sáng gì nữa.
Bà già tao vs e cười hơ hớ rồi mang đồ ăn đưa cho tao. Vẫn là khẩu vị quen thuộc như xưa, bánh khúc và 2 quả trứng lộn. Đói mà, nên tao ăn ngấu ăn nghiến chẳng mấy mà xong. Quay ra thấy e vẫn đang ăn cùng bà già tao. Ngồi nói chuyện gì nghe chừng say sưa lắm. Tao bước đến, thấy bên cạnh e có 1 túi đồ gì đó. Tao hỏi :
- Gì đây e?
- Mẹ mua cho e ấy, đi ra chợ ngại kinh, đi đến đâu mẹ cũng giới thiệu bảo con dâu mẹ. Xong mẹ còn đưa e vào shop quần áo mua đồ nữa này. - E hớn hở khoe vs tao.
Tao trợn tròn cả 2 mắt. Quá bất ngờ khi mà mẹ tao và e lại hợp nhau đến thế, vậy mà trước khi về tao còn sợ là ko hợp nhau nữa. Thôi rồi, xong rồi. Tao lại giao trứng cho ác rồi. Từ nay mẹ tao lại có thêm 1 tai mắt ở bên cạnh để quản lý tao rồi....


Mấy tml nhớ vodka để rảnh tao lại viết tiếp nhé!!!
Chắc m lại chia tay em nó đúng không?
 
Sợ mấy ngày nữa lại lu bu chuyện cơm áo, ko có thời gian ngồi viết, tiện đang ngồi chờ làm mấy cái giấy tờ, rảnh rang viết luôn chap mới cho mấy tml đọc.
Anh em nhớ vodka và rep nhiều để bài lên cho những anh em khác đọc cùng nhé. Cảm ơn mấy tml nhiều!

*** Chap 15:
Bữa đó tao cảm thấy hơi bất ngờ. Rồi bà già tao cùng e vào làm cơm vs nhau. Mới có một ngày mà đã thấy cười nói râm ran rồi, bá vai bá cổ nữa chứ. Lúc đó tao nghĩ, giờ mà đôi này bá vai bá cổ nhau là biết tương lai mình bị đè đầu cưỡi cổ cmnr.
Chiều đó, bà già tao làm đồ ăn ngon, cùng với một bịch thuốc mà bà già gửi người mua tận trong nam về, đóng bịch cẩn thận, rồi rủ e lên trên ông bà ngoại. Bà ngoại lo chăm ông nên cũng ko có thời gian mà bếp núc, nội trợ. Còn tao thì ngồi dài cổ ở nhà, tiện lúc ko có ai thì ngồi vắt chân lên hút thuốc, xem tivi.
Chiều tối con e gái đi học về, hỏi mẹ vs chị T đâu. Tao trả lời lại rủ nhau lên ông bà ngoại rồi. Con e tao thì tò mò lắm, bảo "thân nhau thế nhỉ, a xác định đi, mẹ còn thương c ấy hơn a đấy". Tao chỉ cười xòa "tao là con nuôi mà mày". Con e gái cười ha hả rồi lân la hỏi chuyện về ng yêu tao. Con e gái tao thì phải nói là ngày đó nó sợ tao lắm, tao vs nó vốn dĩ là khắc khẩu, ko hợp nhau chút nào. Giờ tao học xa thì ít nói chuyện còn hòa thuận, chứ ngày xưa chứ giáp mặt nhau vài câu là cãi nhau rồi. Khi ông già còn sống là ông già rèn cho con gái phải đúng mực, tóc dài, da trắng, ăn mặc nghiêm chỉnh. Ông già mất 1 thời gian, bà già thì chiều nó, dám lẻn đi cắt tóc xong nhuộm màu hạt dẻ. Tao về thấy vậy tao mắng cho trận, trong bữa cơm dám cãi láo lại là tao quăng luôn cái nồi cơm vào người luôn. Nên ngày đó con bé thấy tao là cũng rén lắm.
Tối trời, mẹ và ng yêu ở trên ngoại về, thấy xưng nhau u u con con ngọt xớt, tao đưa đôi mắt liếc liếc nhìn kiểu ghét ghét. E đc đà cười ha hả rồi xấn lại chỗ tao. Khoe mẹ buồn cười lắm a ạ, nãy mẹ đưa e đi qua nhà 2 bác, cứ bảo là cháu dâu 2 bác. E ngại tím cả mặt.
Tao chả thèm nói gì. Cả nhà lại cbi rồi xà vào bàn ăn vs nhau. Tao vs mẹ tao thì cũng nói chuyện vs nhau ko hợp, xích mích cũ vẫn chưa tháo gỡ đc nên cũng ko đc gần gũi như mẹ con ngta đâu. Trong bữa cơm, tao cũng đề xuất "đợt này mẹ mua cho con xin ít quần áo, lâu lắm rồi con chẳng mua đồ mặc gì cả". Bà già tao chỉ cười : "Không có đồ mặc thì cởi chuồng". Ghét nhất là ng yêu tao lúc đó, cứ thấy bà già trêu tao cái gì là nó ngồi cười như được mùa. Tao cũng biết là đưa nó về nhà là sai lầm của tao rồi. Sau này có gì ko phải hay chuyện gì là nó gọi điện mách mẹ tao là cái chắc.
3 ngày ở quê cũng qua nhanh. Tao và e trở lại HN. Tiếp tục cuộc sống. Tiếp tục đối diện vs cái cuộc sống vất vả thường nhật. Tao cảm thấy khá lạ là sau khi về nhà tao, e qua nấu cơm ăn vs tao dường như mỗi ngày. Đều đặn như khi e về quê. 1 bữa e mang đồ qua nấu ăn, còn cầm theo 1 bịch quần áo mới mua. Tao cũng hỏi thì e bảo mua cho a đấy. Giật mình tao hỏi :
-Sao lại mua cho a? Tiền đâu mà e mua?
- A cứ biết mua cho a là được. - E vừa cười vừa nói.
Sau này mới biết, e tâm sự vs mẹ rằng tao vất vả. Tiền đi làm ko đủ ăn đủ sống. Bà già thì cũng chỉ đợi tao mở miệng là sẵn sàng chu cấp đủ ko thiếu gì. Nhưng biết cái tính tao tự cao chắc chắn là ko mở miệng trước đâu. Vậy nên bà già đưa tiền cho e. Mỗi tháng 3tr để lo ăn uống cho tao. Vừa là lo cho tao, vừa là đưa cho e, con gái thì e chi tiêu nó đúng mực hơn, sợ tao cầm tiền lại tiêu hoang. Dặn e thiếu thì cứ gọi u, u gửi lên cho. 2 đứa cứ ăn uống đầy đủ, ko phải hà tiện quá lại đói.
Thời gian đó tao chưa biết chuyện đó, mãi về sau này thì e mới khai ra với tao. Tao và mấy ông a trong hội BK Confession ngày càng thân thiết vs nhau hơn, chia sẻ, giúp đỡ nhau từng chút 1.
Một bữa đó, tao về quê thăm ông ngoại, 1 ông a trong số đó nhắn tin hỏi tao, phòng tao có sử dụng gì lúc tao về quê ko? Tao bảo ko, ông a nhờ phòng cho 1 ng bạn từ nam ra bắc lập nghiệp ở nhờ vài hôm. Tao đồng ý. Vì ông a đó tao cũng biết qua trong hội fan bóng đá, cũng biết fb của nhau, chỉ là chưa gặp bao giờ mà thôi.
Từ quê lên, bước lên gần phòng trọ là đã nghe thấy nhạc HKT ầm ĩ rồi, biết ngay là từ phòng tao mở rồi. Vừa bước tới cửa phòng thì 1 thanh niên cao, gầy, nhìn như nghiện đứng dậy, lao ra bắt tay tao.
- A e trai, giờ mới lên tới hả? A đợi chú lên để chào chú câu, a ở nhờ phòng chú ít bữa.
Tao cũng hơi bất ngờ, nghĩ trong đầu "vcl quen biết đéo gì mà e trai vs chả a trai". Nhưng lão ấy thật sự rất khéo nói chuyện và dễ gần, tính đơn giản, nhiệt tình, ai tiếp xúc chắc cũng quý mến.
Thu dọn ít đồ vào phòng, lão a đứng dậy mặc quần áo, rủ tao là ae mình đi làm cái lễ gặp mặt. Tao đồng ý, sẵn cũng vừa từ quê lên. Ở phòng thì cũng chán.
Thế là tao cùng lão ấy phi ra 1 quán bia, 1 lúc sau thì mấy lão a của tao cũng có mặt, kèm thêm 1 vài người trong hội fan mà tao mới chỉ biết qua fb. Cả lũ ngồi chém gió, cười xòa vs nhau, xạo Lồn thì ko có cái hội nào giỏi như cái hội đó cả. Hết chuyện bóng bánh thì chuyển sang chuyện hội nhóm, chuyện gái gú.
Tàn cuộc nhậu, bọn tao chọn 1 quán trà đá đêm ở ngã tư bạch mai, lê thanh nghị làm quán tủ. Để sau mỗi lần ae muốn gặp mặt hay hội họp gì là sẽ tập trung ở đó. Sau này cái địa điểm đó ghi dấu 1 thời gian rất dài trong tuổi trẻ của tao. Tao yêu khoảng thời gian đó, và yêu những anh em của tao trong khoảng thời gian đó.
Trong nhóm, sau này nạp cả vào hội fan bóng bánh thì đông lắm, nam bắc cả trăm cả nghìn người. Nhưng chung quy lại, tao có 5 người anh em mà tao thân thiết nhất. Một trong số đó là 1 ông a học cùng BK vs tao, tên Tiến. Người Hà Tây. Chuyện trên trời dưới biển gì, tao cũng tâm sự vs ông ấy. 2 anh em càng ngày càng gần nhau hơn. Giữa cái chốn đông đúc ấy, người dưng thì nhiều, người thân thì ko có, tao và ông ấy coi nhau là a e để giúp đỡ, tâm sự, nương tựa vào nhau mà sống.
Ông ấy thì trọ ở ngõ Quỳnh, tao thì bên ngõ 101 Thanh Nhàn. Thằng nào mà đã từng sống ở khu BK hay cái khu này thì biết, 2 cái ngõ này có 1 lối đi thông qua nhau rất là gần, thế là 2 thằng suốt ngày hẹn nhau trà đá ở gần đó. Cũng cái chỗ trọ ấy, biết bao kỉ niệm mãi mãi ko quên đc. Có hôm ông ấy muốn về quê mà ko có tiền về, tao chạy qua đưa ông ấy 50k ra bắt xe, có hôm tao ko có ăn, ông ấy rang cơm mang qua. 1 con ngõ nhỏ mà biết bao kỷ niệm về 1 thời tuổi trẻ có vui, có buồn, hỷ nộ ái ố đủ cả.
1 bữa tao từ quê lên, bà dì ruột thì từ bên Hàn về thăm ông bà, thấy thằng cháu đang đi học. Dì rút túi cho kín 2 triệu để chi tiêu. Thế là lên tới HN, trốn người yêu rủ a Tiến đi chơi game. Ngay đầu ngõ tao là 1 quán game. Ngày đó ông bà chủ quán kinh doanh kiểu quán game gia đình nên quý ng lắm, thỉnh thoảng tao đi học đi làm về qua cũng cúi chào nên ông bà cũng có thiện cảm. 2 anh em đang ngồi đá FF03 gay cấn, chửi bậy loạn xạ. Chiều lên tới nơi, ng yêu rủ đi chơi thì cũng từ chối vì trót hẹn a Tiến đi chơi game rồi. Nhưng ko dám nói thật là đi chơi game. Chắc e nghi nghi rồi. Tao vs a Tiến đang hăng say thì điện thoại reo, tao bảo a Tiến đừng nói gì để tao nghe điện thoại, ông ấy hiểu ý nên cũng im. Nghe điện, đầu dây bên kia là giọng rất lạnh lùng :
- A đang đâu đấy a?
- A đang ở phòng thôi. - Tao thản nhiên trả lời dối trá ko chớp mắt.
- À, ở phòng hả? A nhìn ra ngoài xem nào.
Ôi thôi rồi, xong con mẹ hàng lươn luôn. E đứng lù lù ở đấy. Tao thì vừa ngượng vừa buồn cười, ông Tiến thì cứ ôm miệng cười. Cố nốt trận cho xong. Tao đưa a Tiến và e đi ăn cơm rang.
E giận tao, nhưng vốn dĩ e là ng rất hiểu ý, đặc biệt tâm lý luôn ấy. Giận dỗi nhau nhưng có ng ngoài là ko bao giờ tỏ thái độ làm tao mất mặt đâu. Vẫn vô tư cười nói bình thường. Ông a Tiến thì thân vs tao, nên ng yêu tao ông ấy cũng gặp nhiều rồi, nên 3 ae chẳng ngại ngần gì nhau cả.
Đang ăn, e quay ra bảo vs 2 thằng tao :
- Trước giờ a đi đâu e hỏi mà a cứ bảo là a đi vs a Tiến là e yên tâm lắm luôn. Nhưng từ nay e sẽ ko tin a Tiến nữa.
E vừa nói vừa cười, nửa đùa nửa thật, làm tao cả a Tiến vừa cười vừa ngượng.
Thế là thôi, làm sai thì phải chữa. Bù cho e bằng 1 bữa đi xem film ở rạp quốc gia. Tao còn nhớ ngày đó là bộ film Gia Sư Nữ Quái. E thì ngồi xem film hài cười ầm lên. Còn tao ngồi mặt ko tí cảm xúc nào. Vì tao ghét xem film rạp lắm.
Xong xuôi, trời cũng muộn. Hai đứa về nhà, trước khi về. E vẫn ko quên lườm và trách yêu tao vài câu vì tao đã nói dối e hôm nay.



Thôi, tao phải đi kiếm cơm cho bữa trưa đây. Bye mấy tml. Hẹn rảnh tao lại viết tiếp nhé!
 
Sửa lần cuối:
Chính ra thới chủ vẫn còn trẻ nhỉ. Bk thì tầm k56 K57 gì đó đúng hưm =))
 
Đã vodka. Yêu nhau nửa năm đã làm nháy nào chưa bạn iu
 
Sau cơn sốt sml lại lọ mọ dậy viết than thở vs mấy tml cho nhẹ lòng đêm hôm đây.

***Chap 2 : Cuộc sống màu hồng bắt đầu có những biến cố.

Vẫn là tiếp cục câu chuyện đang dang dở. Cuộc sống của tao vẫn cứ nhẹ nhàng trôi đi mà bản thân tao ko hề hay rõ rằng những biến cố đang dần xảy ra với tao. Ban ngày đi học trong nội thành, tối về. Ăn uống xong lên phòng học rồi ngủ. Tao cứ vô tư vậy mà không hề nghĩ nhiều, cũng chẳng mấy bận tâm về gia đình, về bố mẹ, về những thứ mà đáng ra tao nên để ý hơn. Trước giờ thì tao cũng có biết ông già tao bị tiểu đường, huyết áp cao vì có đôi lần trong bữa cơm nghe bà già nói và căn dặn ông già về chế độ ăn uống. Phải nói lại, ông già tao về nước cũng đã bao năm nhưng vẫn không bỏ đc hết thói quen ăn uống sinh hoạt ở bên Đức, nhất là khoản bia rượu, ăn uống. Tần suất không nhiều, nhưng 1 lần là uống rất ác, 1 tuần 1,2 lần ông ấy có bạn bè đến chơi hoặc đi nhậu vs mấy ông bạn thân, bạn học cùng bên nước ngoài là y rằng uống kinh khủng tởm, tao đã từng chứng kiến ca bia 2 lít mà ông già tao làm đúng 1 hơi nhẹ nhàng. Còn bảo bia mình so vs bia bên kia còn nhẹ lắm, rượu thì cũng uống thấy sợ. Ăn uống cũng chả mấy khi kiêng khem gì, cũng bắt đầu có tuổi chút nên không còn như ngày trẻ, nhưng cái chân giò lợn đúng món ông ấy thích, luộc lên chấm mắm hành thì ông ấy ngồi lúc cũng chén hết sạch.
Tao vẫn cứ ngây thơ, thậm chí là vô tâm đến mức chẳng mấy mảnh may suy nghĩ gì cả.
Vào 1 buổi chiều tháng giêng âm, vừa ra tết đc hơn 2 chục ngày. Bà già thì đi công việc, tao bữa đó cũng đc nghỉ học ở nhà, sau giấc ngủ trưa no mắt, tao dậy và ra trước nhà,ông già tao vẫn cái thú vui lúc rảnh, pha trà và ngồi đánh cờ tướng với mấy bác hàng xóm. Tao thì không đam mê cái món này lắm, nhưng rảnh mà ko có việc gì làm thì cũng ra ngồi hóng chuyện, chỉ cho cho mấy ông tức chơi.Đang chơi thì ông già tao đứng dậy. Bảo con ngồi đây vs mấy bác, coi nhà, bố đi nằm. Tao cũng ko nghĩ gì cả, nghĩ rằng ngồi trưa giờ chắc cũng mệt nên ông già đi nằm thôi. Một lúc sau thì nghe thấy tiếng gọi trong nhà, tao chạy vào thấy ông già đang nằm trên giường,mặt tỏ vẻ đang khó chịu lắm,nhưng nói chuyện thì vẫn tỉnh táo. Ông bảo tao :
- Lấy điện thoại bố, gọi cho bác Tường lên đây, bảo bố cháu bị tăng huyết áp.
Bác Tường này là bạn thân nhất của bố tao, là bác sĩ quân y, là bạn học từ cấp 2 cũng là bạn nhậu chí cốt. Tao lấy điện thoại rồi vội vàng nhấn số gọi. Đc 15-20p sau thì bác Tường có mặt. Bác bảo tao ra ngoài để bác khám cho bố. 10p sau tao thấy bác ra, gọi tao vào rồi bảo tao điện cho mẹ tao về. Lúc đó trong đầu tao đã bắt đầu suy nghĩ về chuyện ko hay rồi. Gọi vội cho bà già, rồi tao lấy chìa khóa xe và phóng đi đón bà già tao về.
Bà già thì dường như biết chuyện gì đó. Khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng và vội vã. Về đến nhà, bà già mau mải chạy vào phòng ngủ, rồi lát sau chạy ra bảo tao gọi ngay cho ông cậu ruột đánh xe xuống nhà. Tao thì 1 phần vì cuống, phần vì lo lắng ko biết chuyện gì đang xảy ra nên cũng chỉ biết làm theo. 30p sau ông cậu có mặt. Tao, ông cậu và bác sĩ Tường cũng đưa bố tao lên xe. Lúc này ông vẫn còn nói chuyện đc nhưng chân tay thì co quắp lại, không cử động đc nữa. Chạy mải ra bệnh viện, đưa ông già vào phòng cấp cứu. Lúc này bác sĩ yêu cầu người thân ra ngoài để họ làm việc. Tầm 10p sau thì có 1 bác sĩ nữ đến cùng với 1 ng bạn thân khác của bố tao. Thì ra bác này nghe tin vậy thì gọi ngay ng quen là bác sĩ chuyên khoa về vấn đề này đến để xem cho ông già tao. Nửa tiếng trôi qua, tao và mẹ tao chỉ biết ngồi ngoài lo lắng, tao thấy bà già tao khóc, tao biết là bà già biết rõ chuyện này hơn tao rất nhiều. Có lẽ mức độ nguy hiểm của ông già tao vượt xa những gì tao đang nghĩ. Nghe thấy tiếng va đập gì đó trong phòng cấp cứu, tao cũng giật mình nhưng cũng ko biết làm gì. Bác sĩ Tường thì đứng ngoài và lắc đầu, về sau tao mới biết đó là tiếng kích điện, biện pháp cuối cùng rồi. Một lúc sau thì bác sĩ bước ra, nói vs mẹ tao và bác sĩ Tường là huyết áp lên cao quá, làm đủ biện pháp mà ko dừng đc, vỡ hết mạch máu não rồi, ko thể cứu đc nữa. Lúc đó tao như chết đứng. Lặng người vì ko tin vào tai mình. Sau rồi ôm lấy đầu mà gào thét. Cậu tao chạy ra ôm lấy tao lại, cũng vừa khóc vừa an ủi tao. Tao như người điên giữa cái không gian bệnh viện điên rồ ấy,đầu óc tao quay cuồng, bản thân ko còn nhận thức đc đang làm gì và đang đứng ở đâu nữa. Tầm 1 tiếng sau,ông cậu rìu t lên xe cứu thương, ngồi cạnh thân xác của ông già tao đã phủ khăn trắng. Tất cả mọi người lên xe cùng về nhà.Mắt tao nhòe đi,ánh mắt vô thần chỉ biết nhìn vào thân xác của ông già mà rơi nước mắt. Nhìn sang bà già, tao cảm nhậnđc sự đau đớn tột độ mà bà phải gánh chịu. Taođưa tay ra khoác lấy vai bà rồi khóc. Đoạn đường về cứ vậy, gần mà xa, nhanh mà chậm.
Gia đình tao sau khi các cô dì chú bác biết chuyện thống nhất là đưa ông già tao về quê làm tang rồi mai táng ở quê,để đc nằm gần ông bà nội và các bác tao đã mất. Tao như 1 ng mất hồn xuyên suốt quãng thời gian ấy. Hơn 2 tiếng ngồi xe, tao về đến quê. Cũng vẫn là nơi tao sinh ra, tao lớn lên, nhưng ko còn cảm giác hồ hởi như những lần tao về thăm nữa. Bây giờ nó phủ lên mình 1 màu tang tóc, u buồn đến đáng sợ. Tiếng người khóc cộng với tiếng người hò hét, hô hoán công việc làm tao cảm thấy càng đau lòng bởi đến tận giờ tao vẫn ko tin vào những gì đang xảy ra.
Ở quê tao mọi ng gần gũi lắm, nên hễ nhà ai có chuyện, có đám là hò hét nhau giúp đỡ, chả mấy mà công việc chuẩn bị cho đám tang của ông già đã xong xuôi. Tối đó, tao vẫn ngồi vô thần bên linh cữu của ông già tao, ko nói chuyện vs ai, ko thèm ăn uống gì. Bản thân tao ko còn cảm giác như tao đang sống nữa. Chợt tao nghe thấy tiếng bước chân rồi tiếng khóc rất lớn, tao quay ra thì tao thấy ông ngoại tao, nói 1 chút về ông ngoại tao, năm đó ông ngoại tao cũng ngoài 70 rồi, cựu chiến binh 50 năm tuổi đáng. Ông thương bố tao lắm, con rể mà cưng hơn cả con gái. Chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng phải bố tao thì ông mới nghe. Nhìn thấy ông như vậy, tao gào lên trong đau đơn rồi ngất đi lúc nào không hay...

Hẹn gặp chúng m ở chap sau, uống thuốc tây vào nó ngấm khó chịu quá, tao đi nằm đã...
Đọc chap này xong t cũng thấy rất có lỗi vì khoảng thời gian trước mình ko chăm chút cho gia đình của mình , h nghoảnh lại bố mẹ tóc đã bạc nhiều , da dẻ thì nhăn hơn . H chỉ mong các cụ bình an mạnh khoẻ là hạnh phúc lắm! Chúc m thật nhiều sức khoẻ!
 
Top