Phẩm giá 4 chân

Ftm

Thích phó đà
Poland
9h
Lũ chim sẻ nhà bên ríu rít làm tao thức giấc và nhớ ra mình vẫn một mình. Nắng xuyên qua ô cửa sổ in thành hình những chấn song.
Cứ mỗi buổi sáng, luôn có con vật khốn kiếp nào lẻn vào giấc ngủ rúc cái vòi dơ bẩn của nó vào 2 ống chân tao để hút ra từng miếng tuỷ nhức buốt. Tao giật mạnh chân để thoát ra khỏi nó. Ôi. Chưa bao giờ tao cảm thấy căm giận một thực thể vô hình như thế.

Chưa bao giờ.!

Nốc một đống thuốc vào họng, cơn đau dịu xuống và tao ngồi nhìn căn phòng trở nên rộng thênh thang. Đếm, ước lượng từng bước chân của mình. Kia là bức tường, kia là tay vịn, gần giá sách là cái sofa có thể ngồi tạm. Rồi đến toilet. Tay nắm cửa đã bị bật ra khi tao mất đà trượt trên sàn và ghì lên nó. Hôm nay sẽ cẩn thận hơn.
Xong xuôi tất cả, tao nằm vật trên giường và nghĩ đến điều đáng sợ hơn;. Đó là khi cơn đau quay lại lúc mình kiệt quệ. Chắc chắn nó sẽ quay trở lại; với nụ cười ranh mãnh nham nhở một lần nữa đánh gục tao nằm cùng đống thuốc. Mình mẩy rã rời như cỗ máy đang rơi ra từng bánh răng trong bộ xương cọt kẹt.

Hôm nay thì không.

Tao châm thuốc chờ nó. Không rượu, không cần nhạc, không cần cái đéo gì cả lúc này.

Điều trớ trêu đến phát khóc; thứ tao cố giữ, cái phẩm giá chết tiệt cuối cùng của tao lại là một cái xô đựng nước tiểu ở gần giường.
Không! Tao thà chết chứ không muốn dùng đến nó. Redline của cái phẩm giá chết tiệt là thế này đây. Tao thà cố bám vào tường, vịn vào bất kì cái gì có thể xung quanh để mò vào toilet tự làm lấy việc của mình. Tao thà ngã thêm 100 lần. Tao không muốn, dù có thể tao đã trở nên phế vật lâu rồi. Không. Chết còn hơn .
Ngày mai ,
tao sẽ lại quấn chặt 2 đầu gối, bò bằng 4 chân như con chó lên taxi tới bv. Và lại ngồi dính chặt hàng tiếng đồng hồ trên chiếc xe lăn như thằng tử tội
Tao sẽ lại cắn môi bật máu khi xe dừng gấp hay tới mỗi ngã 3, ngã 4 đèn đỏ. Tao sẽ ..

Bây giờ thì đến đây. Vẫn còn combo diazepam và corticoid chờ mày hết đêm nay
 
Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những người, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc không thể chia sẻ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta đối diện với chính ta. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một người thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con người…

{Nếu biết trăm năm là hữu hạn ~ Phạm Lữ Ân}
Chúc bạn nhanh chóng vượt qua giai đoạn khó khăn này và có 1 sức khỏe tốt .
 
"Cô đơn không phải là một cảm giác tệ, nó giống như sự lặng lẽ của cây sồi đỏ sau khi nhìn những chú chim bé bỏng bay đi."
5fPPPQB0.jpg
 
Top