Nguyễn Thùy Trang
Già trâu
Tao thấy dạo này bọn trẻ hay xem video của thanh niên này nên tao cũng tò mò xem thử một loạt video. Khi phân tích sâu, có thể thấy lập luận của thanh niên này rất bề mặt, đầy rẫy sự ngây ngô về chính trị, hời hợt về kiến thức vĩ mô và mang đậm tư duy tiêu chuẩn kép. Mà đây là tình trạng chung của hầu hết các video, dưới đây là vài vấn đề tao thấy có mùi:
1. Sự ngây thơ về chính trị và vô cảm với lịch sử của thanh niên này (Vấn đề Trung Quốc - Nhật Bản, thậm chí cả bán đảo Triều Tiên)
Thanh niên này phê phán Trung Quốc đang "tẩy não", "giáo dục thù hận" học sinh đối với Nhật Bản, cho rằng chiến tranh đã qua 80 năm thì nên quên đi. Đỉnh điểm của sự ngây ngô là khi tác giả biện minh cho việc các chính trị gia Nhật thường xuyên đến đền Yasukuni: "Đối với người Nhật họ chỉ đơn thuần tới đó tưởng niệm những người đã hy sinh chứ không tôn thờ chủ nghĩa phát xít". Thanh niên này đang đánh tráo khái niệm giữa "nhắc nhở bài học lịch sử" và "tẩy não thù hận". Thanh niên này hoàn toàn phớt lờ thực tế rằng Đền Yasukuni không chỉ thờ lính tử trận bình thường, mà là nơi đặt bài vị của 14 tội phạm chiến tranh hạng A – những kẻ đã ra lệnh thảm sát hàng chục triệu người châu Á (như Thảm sát Nam Kinh, lập Đơn vị 731 làm thí nghiệm trên người sống, ép phụ nữ làm nô lệ tình dục). Việc quan chức Nhật đến viếng đền là một hành động khiêu khích chính trị nghiêm trọng và xát muối vào vết thương của nạn nhân. Việc bắt một dân tộc phải "quên đi" khi mà kẻ gây ra tội ác chưa bao giờ chính thức nhận trách nhiệm và thành tâm xin lỗi (thậm chí nhiều lần Nhật Bản còn sửa đổi sách giáo khoa để tẩy trắng tội ác) là một góc nhìn vô cảm. Các nước phương Tây đến tận nay vẫn làm hàng ngàn bộ phim về thảm họa Holocaust và chống Phát xít Đức thì được coi là "nhân văn", nhưng Trung Quốc làm phim kháng Nhật thì thanh niên này lại dè bỉu là "nuôi dưỡng hận thù"? Đây là tiêu chuẩn kép điển hình. Ngoài ra thanh niên này không hề nhắc gì tới việc Hàn Quốc cũng phản đối rất căng vụ này, chắc vì Hàn Quốc là đồng minh với Mỹ nên thanh niên này lờ đi chăng? Chứng tỏ đây là một KOL khá độc hại chứ không phải bình luận công bằng gì như thanh niên này vẫn tự rêu rao.
2. Ảo tưởng sức mạnh và lý tưởng hóa phương Tây (Vấn đề Quyền lực mềm)
Thanh niên này ca ngợi Mỹ, Nhật, Hàn sử dụng "quyền lực mềm" bằng phim ảnh, âm nhạc, học bổng để lôi kéo các nước khác một cách "nhân văn, không dùng vũ lực", và khuyên Việt Nam cũng nên bỏ kiểm duyệt để làm như vậy. Thanh niên này đang đọc sách ngoại giao nửa vời. Không một cường quốc nào có thể thi triển "Quyền lực mềm" hiệu quả nếu không có "Quyền lực cứng" (quân sự và kinh tế) chống lưng. Thanh niên này khen nước Mỹ "ngược lại với Liên Xô" vì Mỹ phát học bổng, cho xem Hollywood để người ta cảm mến. Sự thật là đằng sau lớp vỏ bọc Hollywood nhân ái ấy, Mỹ sở hữu mạng lưới căn cứ quân sự lớn nhất toàn cầu, sẵn sàng can thiệp vũ trang, ném bom, cấm vận kinh tế và lật đổ chính quyền ở bất cứ quốc gia nào đi ngược lợi ích của họ (trừ mấy nước có bom nguyên tử). Việc khuyên Việt Nam "thả lỏng kiểm duyệt" để có quyền lực mềm là sao chép máy móc. Mỗi quốc gia có bối cảnh an ninh, văn hóa hoàn toàn khác biệt. Thả lỏng vô tội vạ không sinh ra "sức hút", mà rủi ro cao là rước về văn hóa rác, lai căng và đánh mất bản sắc quốc gia.3. Tư duy quản lý y tế vĩ mô cực kỳ nông cạn (Vụ Bệnh viện Chợ Rẫy)
Thanh niên này nhìn cảnh quá tải ở Bệnh viện tuyến cuối Chợ Rẫy và thắc mắc ngây ngô: "Tại sao chúng ta không xây thêm bệnh viện... xây tăng mấy chục triệu đô, trăm triệu, vài tỷ đô nhưng tại sao không xây?", sau đó lấy trải nghiệm khám bệnh ở một bệnh viện tư nhân đắt đỏ ra so sánh. Thanh niên này tư duy việc xây bệnh viện tuyến cuối giống hệt như... xây một cái siêu thị. Xây vỏ tòa nhà mua máy móc chỉ là phần nhỏ, cái lõi của y tế tuyến cuối là con người. Để đào tạo ra một ê-kíp bác sĩ chuyên khoa sâu (xử lý suy đa tạng, ghép tạng, ung thư phức tạp) cần 10 đến 20 năm thực hành liên tục. Đổ tỷ đô ra không thể lập tức có ngay nguồn nhân lực chất lượng cao này. Giống như đạo quân VDV lính dù của Nga hồi 2022 chết gần hết là ví dụ, không phải cứ chết là cho lính mới vào thay luôn là được vì họ được đào tạo rất bài bản và tinh nhuệ. Thế nên hồi 2022 trận đổ bổ sân bay là 1 thảm họa đối với quân sự Nga là vậy, Nga vàng khóc tru tréo trên xamvn này suốt. Bệnh viện Chợ Rẫy gánh vác an sinh xã hội cho hàng chục triệu dân ở cả phía Nam với đủ mọi tầng lớp. Việc thanh niên này so sánh một bệnh viện công tuyến cuối (nơi nhận những ca thập tử nhất sinh, bệnh nhân nghèo khó) với một bệnh viện tư nhân chỉ chuyên phục vụ giới có tiền thu nhập bằng "đô la, euro" là sự so sánh khập khiễng, thiển cận và thiếu tôn trọng áp lực khổng lồ của ngành y tế công.4. Mâu thuẫn "tự vả" trong chính lập luận của tác giả (Con nhà giàu giả nghèo)
Ở phần cuối, thanh niên này chỉ trích gay gắt các cá nhân "rich kid" (con nhà giàu) như Lọ Lem con nghệ sĩ Quyền Linh, Chu, Thạch Trang... vì lên mạng xây dựng hình ảnh từ số 0, giả nghèo vượt khó. Thanh niên này nói đúng về bản chất chiêu trò PR của các KOL, nhưng cách thanh niên này thực hiện lại tự bóc trần tiêu chuẩn kép của chính mình. Ở nửa đầu video, thanh niên này rao giảng đạo lý sức mạnh mềm: "Chúng ta đừng chửi bới, lăng mạ những người không đồng ý với chúng ta... đó không phải là cách thu phục lòng người". Nhưng ngay lập tức ở nửa sau, anh ta lại hùa theo đám đông, kích động sự hằn học giai cấp, gọi chiến dịch của người khác là "khốn nạn", "ba xạo", và đồng tình với việc đám đông "máu lên não", chửi bới mạt sát các cô gái trẻ. Anh ta dùng chính cái gọi là "đấu tố mạng" (thứ anh ta vừa mới lên án) để câu view, thỏa mãn sự bất mãn của người xem thay vì phản biện một cách xây dựng và nhân văn như những gì anh ta lý thuyết.Đoạn video là sự chắp vá của những kiến thức nhặt nhạnh trên mạng (như việc dịch lại bài báo của CFR về Soft Power), thiếu sự đào sâu nghiên cứu đa chiều. Thanh niên này sử dụng giọng điệu tưởng chừng "phản biện xã hội" khách quan, nhưng thực chất lại bộc lộ rõ sự ngây thơ về chính trị, cái nhìn phiến diện về lịch sử và sẵn sàng dùng tiêu chuẩn kép để lấy lòng đám đông mạng.
Nó ném đá sỉ vả người khác thì được trong khi ai nói nó thì nó lại bảo cần tôn trọng sự khác biệt