nhật bản BỆNH HOẠN
Bát sứ hư hỏng
Phân biệt sắc tộc và 250 năm chia rẽ của nước Mỹ
"Những gì xảy ra ở Virginia không phải là trận chiến cuối cùng trong cuộc xung đột này. Đó có thể là tiền đề bi thương cho nhiều hơn những gì tương tự".
Vào một buổi tối tháng 2 năm 2012, cậu bé da màu Trayvon Martin rời cửa hàng tiện lợi sau khi ghé mua ít thức ăn mang về nhà xem tivi cùng bố. Mặc áo khoác có mũ trùm kín đầu, Martin bị viên dân phòng George Zimmerman nghi ngờ làm chuyện mờ ám dù "tay không tấc sắt". Zimmerman đuổi theo Martin và cậu bé 17 tuổi bị bắn chết.
Ngay đầu con đường dẫn vào thị trấn Harrison ở bang Arkansas là tấm pano đề mấy dòng chữ: "Thị trấn xinh tươi. Cư dân tốt đẹp. Không có lối thoát sai lầm. Không có hàng xóm tệ hại". Bên cạnh là hình ảnh một gia đình toàn bộ là người da trắng.Song có lẽ hình ảnh và những dòng chữ mang nặng tính tuyên truyền đó không gây ấn tượng bằng tấm biển màu vàng ngay phía dưới. Tấm biển viết duy nhất một câu: "Đa dạng đồng nghĩa với sự diệt chủng người da trắng", theo Mirror.
Không có cuộc trò chuyện nào về bản sắc của thị trấn này mà không đề cập đến tấm biển màu vàng gây tranh cãi. Harrison được xem là "thị trấn phân biệt chủng tộc nhất nước Mỹ" dù một số cư dân đã và đang đấu tranh để xóa đi điều này.
Hồi tháng 11 năm ngoái, một nhóm cực hữu tại Harrison, dẫn đầu là Richard Spencer, da màu Washington D.C. để ăn mừng chiến thắng của ông Donald Trump trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Tại cuộc gặp, ông Spencer nói: "Cho đến thế hệ trước, nước Mỹ là đất nước của người da trắng, được lập ra cho chính chúng ta và con cháu chúng ta".
"Nước Mỹ là sáng tạo của chúng ta, là tài sản của chúng ta và thuộc về chúng ta", Spencer tiếp tục. Giấc mơ của ông là "một xã hội mới, một quốc gia dân tộc là nơi tụ họp của tất cả người Âu châu".
Kết thúc bài phát biểu, Spencer nhận được những tràng pháo tay cổ vũ liên hồi và những cái giơ tay chào kiểu Đức Quốc xã.
Ông Joe Pavelsek, một cư dân Harrison, thừa nhận thị trấn này "có lịch sử lâu đời về sự phân biệt chủng tộc". Người đàn ông 62 tuổi ủng hộ chính sách xây tường biên giới và cấm Hồi giáo của Tổng thống Trump. "Trump đúng khi cấm bọn họ. Họ không thể sống hòa hợp với người khác", ông nói.
Tuy nhiên, ông Pavelsek phủ nhận việc ông là một người phân biệt chủng tộc. Thay vào đó ông tự gọi mình là "người biết phân loại". "Tôi phân loại rõ những gì tôi không thích, chẳng hạn như người Hồi giáo", ông lý giải.
Theo thống kê chính thức năm 2010, Harrison có 0,3% dân số là người da màu, nhưng cư dân địa phương nghi ngờ về việc liệu có còn gia đình gốc Phi nào hiện sống tại thị trấn hay không.
"Tôi không thể nhớ nổi bất kỳ gia đình người gốc Phi nào từng làm thủ tục ở chỗ này. Những anh bạn da màu duy nhất mà chúng tôi thấy là những tài xế xe tải đi qua đây hoặc giao hàng hóa", nhân viên một chốt kiểm tra trên đường vào thị trấn cho hay.
Không phải cho đến khi vụ bạo loạn tại Virginia nổ ra cách đây gần 2 tuần, người Mỹ mới ý thức về nỗi nhức nhối mang tên phân biệt chủng tộc tồn tại dai dẳng trong lòng xã hội nước này. Và những thị trấn như Harrison, nơi chủ nghĩa thượng đẳng da trắng vẫn ngự trị, có lẽ không chỉ có một.
Chiếc xe lao vào đám đông tuần hành tại thành phố Charlottesville, Virginia, hôm 12/8. Ảnh: AP.
|
| Chiếc xe lao vào đám đông tuần hành tại thành phố Charlottesville, Virginia, hôm 12/8. Ảnh: AP. |
Tại Hội nghị Philadelphia năm 1797, sự kiện dẫn tới sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, đại biểu từ các bang miền Nam, nơi vẫn duy trì chế độ nô lệ, và các bang tự do ở miền Bắc đã chấp thuận Thỏa hiệp Ba Phần Năm. Theo thỏa hiệp này, khi tính dân số của một bang để quyết định số ghế trong Hạ viện và số phiếu đại cử tri mỗi bang sở hữu trong cuộc bầu cử, một nô lệ, thường là người châu Phi hoặc gốc Phi, sẽ được tính bằng 3/5 người tự do. Chính vì vậy, như Guardian nhận định, nước Mỹ được xây lên từ chủ nghĩa da trắng thượng đẳng.
Trong tiểu thuyết Người giúp việc (The Help, tác giả Kathryn Stockett, xuất bản năm 2009), nhân vật nữ Hilly Holbrook đã đề xuất Sáng kiến Vệ sinh Gia đình, tức xây dựng một WC riêng cho người giúp việc da màu ở bên ngoài căn nhà của những người chủ da trắng để ngăn ngừa dịch bệnh. Trong thế kỷ 21, câu chuyện này sẽ làm dấy lên sự phản đối khủng khiếp từ dư luận và báo chí Mỹ, nhưng nó lại phản ánh chính xác những gì diễn ra ở Mỹ từ thập niên 1960 đổ về trước.
Các bộ luật Jim Crow, được áp dụng tại nhiều bang miền Nam từ cuối thế kỷ 19 đến giữa thập niên 1960, đã quy định sự phân chia trường học, nhà hàng, thậm chí WC thành những nơi chỉ dành riêng cho người da màu hoặc da trắng.
Năm 1964, Đạo luật Dân quyền của Mỹ được thông qua, tuyên bố mọi sự phân biệt chủng tộc, màu da, nguồn gốc, giới tính đều là bất hợp pháp. Các bộ luật Jim Crow được bãi bỏ dần trong những thập niên sau đó. Dù vậy, thứ "văn hóa phân biệt" mà nó tạo ra không thể mất đi bằng những quyết định của nghị viện hay tòa án. Sau hơn nửa thế kỷ "phân chia", người ta cần một quãng thời gian dài hơn thế để xóa bỏ những tư tưởng như của Hilly Holbrook.
Bức ảnh chụp Ieshia Evans đối đầu cảnh sát vũ trang trong cuộc biểu tình ngày 10/7/2016 sau cái chết của một người da màu ở Bacon Rouge, Louisiana, đã đi vào lịch sử. Ảnh: Reuters.
|
| Bức ảnh chụp Ieshia Evans đối đầu cảnh sát vũ trang trong cuộc biểu tình ngày 10/7/2016 sau cái chết của một người da màu ở Bacon Rouge, Louisiana, đã đi vào lịch sử. Ảnh: Reuters. |