Có những lí do ta nên rời bỏ tôn giáo, ảo tưởng không còn nắm quyền trong thời đại thông tin, việc ta tin vào nó chỉ chứng tỏ ta là thằng ngu hạ đẳng.
Những khái niệm ảo tưởng như nghiệp, duyên là ảo tưởng nhằm mục đích đổ lỗi cho ta chứ không gì khác. Không có kiếp trước nào là của ta ngoài ảo tưởng của ta, không có duyên số nào cho cái thứ gene hạ đẳng như ta và ta cũng chẳng phải đối tượng mà phật giáo nhắm đến, ta bị bỏ rơi cả về ảo tưởng lẫn thực tế. Không có bóng ma nào giải thích được sự thật rằng gene ta hạ đẳng.
Ví dụ, B hại A vì gene B, kinh nghiệm, hoàn cảnh của B thao túng B hại A vì tài nguyên, địa vị,... những mục đích liên quan tăng khả năng truyền gene. A bị hại vì A yếu hơn B, thế thôi. Còn việc B nhận nghiệp là ảo tưởng tập thể nhằm duy trì trật tự, ảo tưởng xã hội, nếu B có quyền và tiền thì B sẽ chẳng phải chịu bất cứ hình phạt nào ngoài trong ảo tưởng của những thằng hời hợt. Nhưng cả A và B không có quyền chọn mà phản ứng dựa trên các tín hiệu điện não được phát ra nhờ vào các tham số được định trước như gene, trạng thái, kinh nghiệm, tình huống,... nếu ta lắp đủ tham số thì ta có thể dự đoán được hành vi của cả A và B và tương lai của cả 2.
Một ví dụ khác, không có cái siêu hình gọi là duyên nợ. Nó là ảo tưởng được tạo ra bởi gene thao túng cảm giác của não tạo điều kiện đụ nhau hay sao chép mã gene.
Do đó, ý chí tự do là không gì hơn ảo tưởng được não tạo ra để đối phó với tình huống xã hội, não tự tạo ra các nhân vật khác nhau đối với những tình huống khác nhau. Ví dụ, bạn một mình thì bạn khác với bạn ở với người khác, bạn lúc nghỉ sẽ khác với bạn lúc làm,.... nhưng cái mình vừa nói chỉ áp dụng cho đối tượng có gene thấp kém vì xã hội không công nhận gene thấp kém của họ khiến họ chuyển hướng chú ý vào bản thân và tăng cường tự kỷ. Đối với gene tốt thì tất cả "tôi" là một vì vòng lặp phản hồi hóa chất trong não ủng hộ họ. Ý chí tự do là có thật nhưng chỉ với gene tốt, với gene xấu thì không có thứ nào như vậy vì "tôi" của họ bị phân mảnh.
Có những lí do ta nên bám vào sự thật, ảo tưởng thì có vô số và có thể được hiểu, diễn giải theo bất cứ nghĩa nào; nhưng sự thật chỉ có một và nó nằm ngoài những bức tường của ngôn ngữ và các ảo tưởng tự sự.