Phật giáo giải quyết ra sao về vấn đề ý chí tự do?

Long Cửu

Bò lái xe
Nếu một hành động và quyết định của một cá nhân bị ảnh hưởng bởi một ý chí bên ngoài như Nghiệp thì làm sao nghiệp kết toán trên cá nhân đó.Tương tự,nếu quả một cá nhân A nhận lấy,bởi nghiệp của A vậy cá nhân B thực hiện việc đó được thúc đẩy bới nghiệp của cá nhân A kia vậy cá nhân B tại sao lại nhận nghiệp.Duyên nợ cũng vậy,cá nhân này yêu cá nhân kia là do duyên nợ vậy tình cảm đó là gì,sự khống chế hay tình yêu.
 
Hành động của mày phụ thuộc vào tiền nghiệp+khuynh hướng tâm lý+ môi trường sống....chứ ko phải chỉ duy nhất do tiền nghiệp....
 
Hành động của mày phụ thuộc vào tiền nghiệp+khuynh hướng tâm lý+ môi trường sống....chứ ko phải chỉ duy nhất do tiền nghiệp....
Như tao đã nói,nếu nó tác động tới quyết định của mày,không thể xác định bao nhiêu phần trăm tác động thì có bao giờ mày nghĩ, suy nghĩ của mày không hoàn toàn hoặc chắc chắn là của mày nếu có thứ gọi là Nghiệp (tiền kiếp hoặc kiếp này).Ví dụ mày ghét một người đến nỗi muốn giết họ,nhưng mày có thực sự ghét họ đến vậy không hay chỉ ghét thôi và có một thế lực nào đó đẩy sự ghét đó đến mức tột cùng mà đến mức mày thực hiện hành vi đó để kẻ đó trả giá cho Nghiệp của họ,và sau đó mày phải chịu hậu quả của hành vi dù mày không thực sự muốn làm.
 
Có những lí do ta nên rời bỏ tôn giáo, ảo tưởng không còn nắm quyền trong thời đại thông tin, việc ta tin vào nó chỉ chứng tỏ ta là thằng ngu hạ đẳng.
Những khái niệm ảo tưởng như nghiệp, duyên là ảo tưởng nhằm mục đích đổ lỗi cho ta chứ không gì khác. Không có kiếp trước nào là của ta ngoài ảo tưởng của ta, không có duyên số nào cho cái thứ gene hạ đẳng như ta và ta cũng chẳng phải đối tượng mà phật giáo nhắm đến, ta bị bỏ rơi cả về ảo tưởng lẫn thực tế. Không có bóng ma nào giải thích được sự thật rằng gene ta hạ đẳng.

Ví dụ, B hại A vì gene B, kinh nghiệm, hoàn cảnh của B thao túng B hại A vì tài nguyên, địa vị,... những mục đích liên quan tăng khả năng truyền gene. A bị hại vì A yếu hơn B, thế thôi. Còn việc B nhận nghiệp là ảo tưởng tập thể nhằm duy trì trật tự, ảo tưởng xã hội, nếu B có quyền và tiền thì B sẽ chẳng phải chịu bất cứ hình phạt nào ngoài trong ảo tưởng của những thằng hời hợt. Nhưng cả A và B không có quyền chọn mà phản ứng dựa trên các tín hiệu điện não được phát ra nhờ vào các tham số được định trước như gene, trạng thái, kinh nghiệm, tình huống,... nếu ta lắp đủ tham số thì ta có thể dự đoán được hành vi của cả A và B và tương lai của cả 2.
Một ví dụ khác, không có cái siêu hình gọi là duyên nợ. Nó là ảo tưởng được tạo ra bởi gene thao túng cảm giác của não tạo điều kiện đụ nhau hay sao chép mã gene.
Do đó, ý chí tự do là không gì hơn ảo tưởng được não tạo ra để đối phó với tình huống xã hội, não tự tạo ra các nhân vật khác nhau đối với những tình huống khác nhau. Ví dụ, bạn một mình thì bạn khác với bạn ở với người khác, bạn lúc nghỉ sẽ khác với bạn lúc làm,.... nhưng cái mình vừa nói chỉ áp dụng cho đối tượng có gene thấp kém vì xã hội không công nhận gene thấp kém của họ khiến họ chuyển hướng chú ý vào bản thân và tăng cường tự kỷ. Đối với gene tốt thì tất cả "tôi" là một vì vòng lặp phản hồi hóa chất trong não ủng hộ họ. Ý chí tự do là có thật nhưng chỉ với gene tốt, với gene xấu thì không có thứ nào như vậy vì "tôi" của họ bị phân mảnh.


Có những lí do ta nên bám vào sự thật, ảo tưởng thì có vô số và có thể được hiểu, diễn giải theo bất cứ nghĩa nào; nhưng sự thật chỉ có một và nó nằm ngoài những bức tường của ngôn ngữ và các ảo tưởng tự sự.
 
Có những lí do ta nên rời bỏ tôn giáo, ảo tưởng không còn nắm quyền trong thời đại thông tin, việc ta tin vào nó chỉ chứng tỏ ta là thằng ngu hạ đẳng.
Những khái niệm ảo tưởng như nghiệp, duyên là ảo tưởng nhằm mục đích đổ lỗi cho ta chứ không gì khác. Không có kiếp trước nào là của ta ngoài ảo tưởng của ta, không có duyên số nào cho cái thứ gene hạ đẳng như ta và ta cũng chẳng phải đối tượng mà phật giáo nhắm đến, ta bị bỏ rơi cả về ảo tưởng lẫn thực tế. Không có bóng ma nào giải thích được sự thật rằng gene ta hạ đẳng.

Ví dụ, B hại A vì gene B, kinh nghiệm, hoàn cảnh của B thao túng B hại A vì tài nguyên, địa vị,... những mục đích liên quan tăng khả năng truyền gene. A bị hại vì A yếu hơn B, thế thôi. Còn việc B nhận nghiệp là ảo tưởng tập thể nhằm duy trì trật tự, ảo tưởng xã hội, nếu B có quyền và tiền thì B sẽ chẳng phải chịu bất cứ hình phạt nào ngoài trong ảo tưởng của những thằng hời hợt. Nhưng cả A và B không có quyền chọn mà phản ứng dựa trên các tín hiệu điện não được phát ra nhờ vào các tham số được định trước như gene, trạng thái, kinh nghiệm, tình huống,... nếu ta lắp đủ tham số thì ta có thể dự đoán được hành vi của cả A và B và tương lai của cả 2.
Một ví dụ khác, không có cái siêu hình gọi là duyên nợ. Nó là ảo tưởng được tạo ra bởi gene thao túng cảm giác của não tạo điều kiện đụ nhau hay sao chép mã gene.
Do đó, ý chí tự do là không gì hơn ảo tưởng được não tạo ra để đối phó với tình huống xã hội, não tự tạo ra các nhân vật khác nhau đối với những tình huống khác nhau. Ví dụ, bạn một mình thì bạn khác với bạn ở với người khác, bạn lúc nghỉ sẽ khác với bạn lúc làm,.... nhưng cái mình vừa nói chỉ áp dụng cho đối tượng có gene thấp kém vì xã hội không công nhận gene thấp kém của họ khiến họ chuyển hướng chú ý vào bản thân và tăng cường tự kỷ. Đối với gene tốt thì tất cả "tôi" là một vì vòng lặp phản hồi hóa chất trong não ủng hộ họ. Ý chí tự do là có thật nhưng chỉ với gene tốt, với gene xấu thì không có thứ nào như vậy vì "tôi" của họ bị phân mảnh.


Có những lí do ta nên bám vào sự thật, ảo tưởng thì có vô số và có thể được hiểu, diễn giải theo bất cứ nghĩa nào; nhưng sự thật chỉ có một và nó nằm ngoài những bức tường của ngôn ngữ và các ảo tưởng tự sự.
Tao nghi ngờ mày là thằng Khoaito.
 
Như tao đã nói,nếu nó tác động tới quyết định của mày,không thể xác định bao nhiêu phần trăm tác động thì có bao giờ mày nghĩ, suy nghĩ của mày không hoàn toàn hoặc chắc chắn là của mày nếu có thứ gọi là Nghiệp (tiền kiếp hoặc kiếp này).Ví dụ mày ghét một người đến nỗi muốn giết họ,nhưng mày có thực sự ghét họ đến vậy không hay chỉ ghét thôi và có một thế lực nào đó đẩy sự ghét đó đến mức tột cùng mà đến mức mày thực hiện hành vi đó để kẻ đó trả giá cho Nghiệp của họ,và sau đó mày phải chịu hậu quả của hành vi dù mày không thực sự muốn làm.
mày đang sống trong matrix. có thằng đang điểu khiển m tâm tư hành động ý chí của m :byebye::vozvn (49):
 
Ý chí tự do mày nói là của ai? tự do là gì? Nếu mày nói ý chí của mày thì cùng một điều kiện nhân mà mày từng thời điểm khác nhau lại hành động khác nhau. Vì ý chí tự do mày nói hay do cái tôi của mày do duyên nghiệp mỗi lúc một khác nhau nên cái tôi thay đổi theo
 
Ý chí tự do mày nói là của ai? tự do là gì? Nếu mày nói ý chí của mày thì cùng một điều kiện nhân mà mày từng thời điểm khác nhau lại hành động khác nhau. Vì ý chí tự do mày nói hay do cái tôi của mày do duyên nghiệp mỗi lúc một khác nhau nên cái tôi thay đổi theo
Tao hiểu mày muốn nói việc Phật giáo phủ nhận cái tôi truờng tồn mà không có cái tôi trường tồn nên không có ý chí tự do.Vậy tao hỏi lại mày,nếu không có cái tôi (tao không xét trường tồn hay không vì nó vướng đến định nghĩa vô hạn) thì Nghiệp quyết toán lên cái gì,nếu mày không có cái tôi và duyên nghiệp thúc đẩy hành động của mày thì chẳng lẽ Nghiệp quyết toán lên Nghiệp.Nếu Phật giáo phủ nhận vạn vật là vô thường tức Nghiệp cũng trong phạm vi đó,nếu không có Nghiệp trường tồn thì cái gì ảnh hưởng đến kiếp sau hoặc vô lượng kiếp sau của mày.Nếu không có cái tôi, vậy mày tu vì cái gì,ai đắc đạo ,ai giác ngộ,nếu không có cái tôi thì Phật cũng chỉ là sự thúc đẩy của duyên nghiệp hên xui không có cái gì gọi là tu Phật .
 
Tao hiểu mày muốn nói việc Phật giáo phủ nhận cái tôi truờng tồn mà không có cái tôi trường tồn nên không có ý chí tự do.Vậy tao hỏi lại mày,nếu không có cái tôi (tao không xét trường tồn hay không vì nó vướng đến định nghĩa vô hạn) thì Nghiệp quyết toán lên cái gì,nếu mày không có cái tôi và duyên nghiệp thúc đẩy hành động của mày thì chẳng lẽ Nghiệp quyết toán lên Nghiệp.Nếu Phật giáo phủ nhận vạn vật là vô thường tức Nghiệp cũng trong phạm vi đó,nếu không có Nghiệp trường tồn thì cái gì ảnh hưởng đến kiếp sau hoặc vô lượng kiếp sau của mày.Nếu không có cái tôi, vậy mày tu vì cái gì,ai đắc đạo ,ai giác ngộ,nếu không có cái tôi thì Phật cũng chỉ là sự thúc đẩy của duyên nghiệp hên xui không có cái gì gọi là tu Phật .
theo tao hiểu, phật giáo ko phủ nhận cái tôi. mà chỉ phủ nhận sự bất biển, trường tồn của 1 cái tôi vĩnh cửu. cái tôi trong phật giáo có thể hiểu là sự kết hợp của nhận duyên vạn vật tạo nên và luôn thay đổi (vô ngã). tu phật là để hiểu và chấp nhận vô ngã, để hướng tới mục đích cuối cùng là không còn phụ thuộc vào bất cứ yếu tố nào bên ngoài.
 
theo tao hiểu, phật giáo ko phủ nhận cái tôi. mà chỉ phủ nhận sự bất biển, trường tồn của 1 cái tôi vĩnh cửu. cái tôi trong phật giáo có thể hiểu là sự kết hợp của nhận duyên vạn vật tạo nên và luôn thay đổi (vô ngã). tu phật là để hiểu và chấp nhận vô ngã, để hướng tới mục đích cuối cùng là không còn phụ thuộc vào bất cứ yếu tố nào bên ngoài.
Ko đúng vô ngã ko phải như thế
 
Tao hiểu mày muốn nói việc Phật giáo phủ nhận cái tôi truờng tồn mà không có cái tôi trường tồn nên không có ý chí tự do.Vậy tao hỏi lại mày,nếu không có cái tôi (tao không xét trường tồn hay không vì nó vướng đến định nghĩa vô hạn) thì Nghiệp quyết toán lên cái gì,nếu mày không có cái tôi và duyên nghiệp thúc đẩy hành động của mày thì chẳng lẽ Nghiệp quyết toán lên Nghiệp.Nếu Phật giáo phủ nhận vạn vật là vô thường tức Nghiệp cũng trong phạm vi đó,nếu không có Nghiệp trường tồn thì cái gì ảnh hưởng đến kiếp sau hoặc vô lượng kiếp sau của mày.Nếu không có cái tôi, vậy mày tu vì cái gì,ai đắc đạo ,ai giác ngộ,nếu không có cái tôi thì Phật cũng chỉ là sự thúc đẩy của duyên nghiệp hên xui không có cái gì gọi là tu Phật .
Nói đơn giản là vòng lặp
Tau hỏi mày vòng lặp chỉ chạy khi nào khi điều kiện thỏa mãn
Tự do ý chí trong trường hợp này là mày có quyền có thể thay đổi điều kiện để kết thúc vòng lặp
Vòng lặp đó cũng do mày tạo ra vs ngta chứ ai
 
Tao hiểu mày muốn nói việc Phật giáo phủ nhận cái tôi truờng tồn mà không có cái tôi trường tồn nên không có ý chí tự do.Vậy tao hỏi lại mày,nếu không có cái tôi (tao không xét trường tồn hay không vì nó vướng đến định nghĩa vô hạn) thì Nghiệp quyết toán lên cái gì,nếu mày không có cái tôi và duyên nghiệp thúc đẩy hành động của mày thì chẳng lẽ Nghiệp quyết toán lên Nghiệp.Nếu Phật giáo phủ nhận vạn vật là vô thường tức Nghiệp cũng trong phạm vi đó,nếu không có Nghiệp trường tồn thì cái gì ảnh hưởng đến kiếp sau hoặc vô lượng kiếp sau của mày.Nếu không có cái tôi, vậy mày tu vì cái gì,ai đắc đạo ,ai giác ngộ,nếu không có cái tôi thì Phật cũng chỉ là sự thúc đẩy của duyên nghiệp hên xui không có cái gì gọi là tu Phật .
Có cái tôi trường tồn, nếu ko có cái tôi trường tồn thì ko có như lai, đức thế tôn
Ko có phật, phật cũng ko có
 
Có cái tôi trường tồn, nếu ko có cái tôi trường tồn thì ko có như lai, đức thế tôn
Ko có phật, phật cũng ko có
Phật tồn tại do người đời nhớ đến công đữc và trí tuệ của ông (đủ nhân duyên), cũng giống như ngọn lửa đang cháy do oxy và củi. hết duyên thì lửa tắt. Phật đạt được niết bàn do rũ bỏ được cái tôi, rủ bỏ được chấp niệm có 1 cái tôi trường tồn, để tâm an lạc mà không bị chi phối bởi ngoại cảnh (kết thúc vòng lặp như mày nói)
 
Không phải vòng lặp nếu lặp lại y chang mới gọi là vòng lặp ,nếu có sự thay đổi dù chỉ là một chút thì đó là sự thay đổi rồi.
Nói đơn giản là vòng lặp
Tau hỏi mày vòng lặp chỉ chạy khi nào khi điều kiện thỏa mãn
Tự do ý chí trong trường hợp này là mày có quyền có thể thay đổi điều kiện để kết thúc vòng lặp
Vòng lặp đó cũng do mày tạo ra vs ngta chứ ai.
 
Phật tồn tại do công đữc và trí tuệ của ông để lại (đủ nhân duyên), cũng giống như ngọn lửa đang cháy do oxy và củi. hết duyên thì lửa tắt. Phật đạt được niết bàn do rũ bỏ được cái tôi, rủ bỏ được chấp niệm có 1 cái tôi trường tồn, để tâm an lạc mà không bị chi phối bởi ngoại cảnh (kết thúc vòng lặp như mày nói)
Thôi mày đừng có nói mấy cái ngớ ngẩn sáo rỗng vậy nữa
Mày có biết lửa là gì ko?

Như lai là gì?
Đức thế tôn là gì
Bậc đại sĩ đại Trượng phu là gì
Nếu ko có cái tôi, thì làm gì có cái tên phật

Mày đang bị nhầm lẫn sang hư vô
Phật ko chấp nhận hư vô đâu
 
Không phải vòng lặp nếu lặp lại y chang mới gọi là vòng lặp ,nếu có sự thay đổi dù chỉ là một chút thì đó là sự thay đổi rồi.
Vòng lặp đó
Nhân - quả, nghiệp-duyeen chính là vòng lặp
Điều kiện là nhân
Vòng lặp cho ra kết quả
 
Phật tồn tại do người đời nhớ đến công đữc và trí tuệ của ông (đủ nhân duyên), cũng giống như ngọn lửa đang cháy do oxy và củi. hết duyên thì lửa tắt. Phật đạt được niết bàn do rũ bỏ được cái tôi, rủ bỏ được chấp niệm có 1 cái tôi trường tồn, để tâm an lạc mà không bị chi phối bởi ngoại cảnh (kết thúc vòng lặp như mày nói)
Vậy công đức ổng để lại cho ai,nếu không phải ổng vậy ổng tu làm gì.Như mày nói Phật buông bỏ cái tôi,chứ ổng không làm tiêu biến nó,nếu không có cái tôi tao có quyền nghi ngờ cái ổng nói sau khi ổng giác ngộ không phải của ông Phật vì cái mà đã giác ngộ đã tiêu biến mất rồi,cái ổng nơi sau đó là một người chưa giác ngộ. Buông bỏ cái tôi có thể nói là một tình trạng ý chí,khiêm tốn hết sức có thể chứ không phải là làm tiêu biến luôn ý chí.Tâm ai an lạc,mày tại lúc nói hay một cái mày khác,mà cái mày khác đó không phải mày thì nguyên nhân nó an lạc là do đâu,chuỗi ký ức trước của mày à,mà nếu vậy ký ức phải tồn tại lâu hơn cái tôi của mày vậy cái ký ức đó tồn tại lâu hơn mày vậy nó trường tồn hơn mày,vậy mày lấy gì chưng minh không có cái trường tồn hơn mày kho mày không tồn tại lâu hơn nó rồi lập luận là không có cái gì trường tồn.
 
Thôi mày đừng có nói mấy cái ngớ ngẩn sáo rỗng vậy nữa
Mày có biết lửa là gì ko?

Như lai là gì?
Đức thế tôn là gì
Bậc đại sĩ đại Trượng phu là gì
Nếu ko có cái tôi, thì làm gì có cái tên phật

Mày đang bị nhầm lẫn sang hư vô
Phật ko chấp nhận hư vô đâu
mày đang nhầm lẫn giữa cái tôi và cái tên. cái tên là do con người thống nhất gán cho nó. Lửa là một quá trình hoá học, là hội tụ của oxy, nhiên liệu và nhiệt độ. sự hội tụ đó là thứ tồn tại, cũng như vòng lặp mà m nói. khi lửa tắt, lửa không đi đâu cả, thứ dừng lại là sự hội tụ. cũng giống như khi Phật giác ngộ, cái dừng lại ở đây là vòng lặp tương tác tạo khổ đau.
 
 
dài quá t đéo có tgian đọc :)) m tóm tắt lại r nói t nghe t sai ở đâu hộ cái @aidokhongphailatoi
 
Top