Phật giáo giải quyết ra sao về vấn đề ý chí tự do?

mày đang nhầm lẫn giữa cái tôi và cái tên. cái tên là do con người thống nhất gán cho nó. Lửa là một quá trình hoá học, là hội tụ của oxy, nhiên liệu và nhiệt độ. sự hội tụ đó là thứ tồn tại, cũng như vòng lặp mà m nói. khi lửa tắt, lửa không đi đâu cả, thứ dừng lại là sự hội tụ. cũng giống như khi Phật giác ngộ, cái dừng lại ở đây là vòng lặp tương tác tạo khổ đau.

Mày đang tự nhét chữ vào mồm ông phật và tự suy diễn
Câi tôi là 1 cái nào đó chính bản thân nó
Con ng chỉ dán nhãn lên cái đó là cái tên
Néu ko có cái tôi thì con ng dán nhãn lên đâu

Lửa tắt là lửa mất,
Mày thấy lửa giống nhau vì mày suy nghĩ ko sâu
Như ko ai tắm 2 lần 1 dòng sông
Thì ko ai đốt 2 lần 1 ngọn lửa
 
Mày đang tự nhét chữ vào mồm ông phật và tự suy diễn
Câi tôi là 1 cái nào đó chính bản thân nó
Con ng chỉ dán nhãn lên cái đó là cái tên
Néu ko có cái tôi thì con ng dán nhãn lên đâu

Lửa tắt là lửa mất,
Mày thấy lửa giống nhau vì mày suy nghĩ ko sâu
Như ko ai tắm 2 lần 1 dòng sông
Thì ko ai đốt 2 lần 1 ngọn lửa
Mày nói không có 'cái tôi' thì dán nhãn lên đâu?
Thế tao hỏi mày: lửa nằm ở đâu khi ko có oxy và nhiên liệu ? xe nằm ở đâu nếu ko có phụ tùng? Cái con người đang dán nhãn lên là tập hợp các yếu tố biến đổi liên tục. Giống như ngay từ đâu t nói rồi. t ko nói cái tôi ko tồn tại, mà cái tôi ở đây là sự kết hợp của nhận duyên vạn vật tạo nên và luôn thay đổi

Chính mày nói 'không ai đốt 2 lần 1 ngọn lửa', nghĩa là mày đã thừa nhận lửa là một dòng chảy biến đổi liên tục (Vô thường).

Chính vô thường nên mới có vô ngã. Nếu một thứ là cái tôi cố định (ngã), nó phải có tính bất biến. Nếu "Nó" thay đổi từng tích tắc như ngọn lửa m nói, thì cái "Nó" của giây trước đã chết. Vậy cái nào mới là "Nó"? Chẳng cái nào cả. "Nó" là một dòng chảy liên tục biến chuyển.

=))
 
Vậy công đức ổng để lại cho ai,nếu không phải ổng vậy ổng tu làm gì.Như mày nói Phật buông bỏ cái tôi,chứ ổng không làm tiêu biến nó,nếu không có cái tôi tao có quyền nghi ngờ cái ổng nói sau khi ổng giác ngộ không phải của ông Phật vì cái mà đã giác ngộ đã tiêu biến mất rồi,cái ổng nơi sau đó là một người chưa giác ngộ. Buông bỏ cái tôi có thể nói là một tình trạng ý chí,khiêm tốn hết sức có thể chứ không phải là làm tiêu biến luôn ý chí.Tâm ai an lạc,mày tại lúc nói hay một cái mày khác,mà cái mày khác đó không phải mày thì nguyên nhân nó an lạc là do đâu,chuỗi ký ức trước của mày à,mà nếu vậy ký ức phải tồn tại lâu hơn cái tôi của mày vậy cái ký ức đó tồn tại lâu hơn mày vậy nó trường tồn hơn mày,vậy mày lấy gì chưng minh không có cái trường tồn hơn mày kho mày không tồn tại lâu hơn nó rồi lập luận là không có cái gì trường tồn.
Tu là để rũ bỏ cái tôi chứ khong phải để tích góp công đức. Công đức là năng lượng lành, là kết quả của nhân quả. Giống như hoa tỏa hương thì người xung quanh được thơm lây, hoa không giữ hương cho riêng nó. Người đời gán chữ công đức cho Phật, chứ bản thân Phật đã vượt ra ngoài sự tham cầu đó rồi
 
Mày đang tự nhét chữ vào mồm ông phật và tự suy diễn
Câi tôi là 1 cái nào đó chính bản thân nó
Con ng chỉ dán nhãn lên cái đó là cái tên
Néu ko có cái tôi thì con ng dán nhãn lên đâu

Lửa tắt là lửa mất,
Mày thấy lửa giống nhau vì mày suy nghĩ ko sâu
Như ko ai tắm 2 lần 1 dòng sông
Thì ko ai đốt 2 lần 1 ngọn lửa
Mấy thằng cứ lấy ví dụ ngọn lửa để biện hộ cho việc phủ nhận cái tôi đều không có tư duy phản biện,ví dụ tương tự không ai tắm 2 lần trên cùng 1 dòng sông từ thời Hi Lạp cổ đại để chỉ mối tương quan giữa sự vật và thời gian chứ có phủ nhận cái tôi đâu.Có cái tôi và có cái tôi trường tồn cực kỳ phức tạp liên quan đến định nghĩa cái tôi,thế nào là trường tồn, cái vô hạn ...,ví dụ ngọn lửa đơn giản mà cứ lấy ra nói như đúng rồi.
 
Tao hiểu mày muốn nói việc Phật giáo phủ nhận cái tôi truờng tồn mà không có cái tôi trường tồn nên không có ý chí tự do.Vậy tao hỏi lại mày,nếu không có cái tôi (tao không xét trường tồn hay không vì nó vướng đến định nghĩa vô hạn) thì Nghiệp quyết toán lên cái gì,nếu mày không có cái tôi và duyên nghiệp thúc đẩy hành động của mày thì chẳng lẽ Nghiệp quyết toán lên Nghiệp.Nếu Phật giáo phủ nhận vạn vật là vô thường tức Nghiệp cũng trong phạm vi đó,nếu không có Nghiệp trường tồn thì cái gì ảnh hưởng đến kiếp sau hoặc vô lượng kiếp sau của mày.Nếu không có cái tôi, vậy mày tu vì cái gì,ai đắc đạo ,ai giác ngộ,nếu không có cái tôi thì Phật cũng chỉ là sự thúc đẩy của duyên nghiệp hên xui không có cái gì gọi là tu Phật .
Trong triết học Phật giáo và tâm lý học phương Đông, "Luân hồi" (Samsara) quả thực được nhìn nhận dưới hai góc độ song song: Góc độ vĩ mô (Kiếp sống) và Góc độ vi mô (Tâm thức thực tại).
Dưới đây là sự phân tích chi tiết để làm rõ mối liên hệ giữa hai cách hiểu này:
1. Góc độ Vĩ mô: Luân hồi qua các kiếp sống (Rebirth)
Đây là cách hiểu truyền thống và phổ biến nhất: Gieo nhân nào, gặt quả nấy.
Hành động (Thân - Khẩu - Ý) trong kiếp này sẽ tạo thành năng lượng nghiệp (Karma) dẫn dắt thần thức đi vào 1 trong 6 cõi (Lục đạo) sau khi thân xác hoại diệt.
* Cõi Trời (Thiên): Tương ứng với người làm nhiều thiện nghiệp, tâm thanh tịnh, hưởng phước báu.
* Cõi Người (Nhân): Tương ứng với người giữ gìn ngũ giới, biết cân bằng lý trí và tình cảm.
* Cõi A-tu-la: Tương ứng với người có phước nhưng tâm còn sân hận, đố kỵ, hiếu chiến.
* Cõi Súc sinh: Tương ứng với sự si mê, sống theo bản năng, dục vọng thấp kém.
* Cõi Ngạ quỷ: Tương ứng với lòng tham lam vô độ, keo kiệt, bỏn xẻn.
* Cõi Địa ngục: Tương ứng với tâm cực ác, sân hận tột cùng, làm hại sinh linh.
> Cơ chế: Tổng nghiệp lực cả đời (cộng với Cận tử nghiệp - tâm niệm lúc lâm chung) sẽ quyết định "tần số" để hút thần thức về cõi tương ứng.
>
2. Góc độ Vi mô: Luân hồi trong từng sát na (Momentary Rebirth)
Đây là cách hiểu mà bạn đề cập: "Tâm bị sắc nào chi phối thì ở cõi tương ứng."
Trong quan điểm này, địa ngục hay thiên đường không phải là một địa điểm vật lý chờ ta sau khi chết, mà là một trạng thái tâm lý diễn ra ngay "ở đây và bây giờ".
Một ngày chúng ta có thể "luân hồi" hàng ngàn lần qua các cõi:
* Sáng sớm: Bạn thức dậy, thấy bình minh đẹp, lòng nhẹ nhàng yêu đời \rightarrow Bạn đang ở Cõi Trời.
* Ra đường: Bị kẹt xe, ai đó tạt đầu, bạn nổi cơn thịnh nộ, muốn chửi bới \rightarrow Tâm bạn rớt ngay xuống Cõi Địa ngục/A-tu-la.
* Đến công ty: Thấy đồng nghiệp được thưởng, bạn ghen tị và muốn chiếm đoạt công lao \rightarrow Bạn đang ở Cõi Ngạ quỷ.
* Chiều về: Bạn mệt mỏi, chỉ muốn ăn uống và ngủ, không muốn suy nghĩ gì \rightarrow Tâm bạn trượt vào Cõi Súc sinh.
* Tối đến: Bạn ngồi thiền hoặc đọc sách, suy ngẫm về lẽ phải \rightarrow Bạn trở lại Cõi Người.
> Bản chất: Luân hồi là sự thay đổi liên tục của dòng tâm thức. Khi một ý niệm này diệt đi và một ý niệm khác sinh ra, đó chính là một lần "tái sinh".
>
3. Mối liên hệ mật thiết giữa hai cách hiểu
Hai cách hiểu này không mâu thuẫn mà bổ trợ cho nhau theo quy luật Tập khí (Thói quen).
* Nếu trong đời sống hàng ngày (Vi mô), bạn để tâm mình "trú ngụ" ở cõi Địa ngục (sân hận) quá nhiều \rightarrow Nó tạo thành một thói quen, một lực quán tính cực mạnh.
* Khi cái chết đến (Vĩ mô), theo quán tính đó, tâm thức sẽ tự động bị hút về cảnh giới mà nó quen thuộc nhất.
Ví dụ hình tượng: Một cái cây ngày thường mọc nghiêng về hướng nào, thì khi bị cưa đổ (cái chết), nó chắc chắn sẽ ngã về hướng đó.
Kết luận
Cách hiểu thứ hai của bạn mang tính ứng dụng thực tiễn rất cao. Thay vì lo lắng về kiếp sau xa xôi, việc quan sát xem "Hiện tại tâm mình đang ở cõi nào?" giúp chúng ta tu tập và điều chỉnh hành vi ngay lập tức.
* Muốn biết kiếp trước mình là ai, hãy xem mình đang hưởng/chịu gì ở hiện tại.
* Muốn biết kiếp sau mình về đâu, hãy xem tâm mình đang vận hành thế nào ở hiện tại
 
thế t có phủ nhận cái tôi đâu tml :)) m có vấn đề về đọc hiểu à. cãi nhau với m chỉ tốn sức. t chơi với chó nhà t còn vui hơn
Mấy thằng cứ lấy ví dụ ngọn lửa để biện hộ cho việc phủ nhận cái tôi đều không có tư duy phản biện,ví dụ tương tự không ai tắm 2 lần trên cùng 1 dòng sông từ thời Hi Lạp cổ đại để chỉ mối tương quan giữa sự vật và thời gian chứ có phủ nhận cái tôi đâu.Có cái tôi và có cái tôi trường tồn cực kỳ phức tạp liên quan đến định nghĩa cái tôi,thế nào là trường tồn, cái vô hạn ...,ví dụ ngọn lửa đơn giản mà cứ lấy ra nói như đúng rồi.
 
thế t có phủ nhận cái tôi đâu tml :)) m có vấn đề về đọc hiểu à. cãi nhau với m chỉ tốn sức. t chơi với chó nhà t còn vui hơn
Mày không phủ nhận cái tôi tức mày công nhận có cái tôi dù trong một sát na hay một khoảng thời gian có thể đo được.Vậy tức mày phủ nhận cái Vô Ngã,vì vô Ngã là không có cái tôi tồn tại trong bất cứ khoảng thời gian có thể đo đếm được đó tml.
 
Mày nói không có 'cái tôi' thì dán nhãn lên đâu?
Thế tao hỏi mày: lửa nằm ở đâu khi ko có oxy và nhiên liệu ? xe nằm ở đâu nếu ko có phụ tùng? Cái con người đang dán nhãn lên là tập hợp các yếu tố biến đổi liên tục. Giống như ngay từ đâu t nói rồi. t ko nói cái tôi ko tồn tại, mà cái tôi ở đây là sự kết hợp của nhận duyên vạn vật tạo nên và luôn thay đổi

Chính mày nói 'không ai đốt 2 lần 1 ngọn lửa', nghĩa là mày đã thừa nhận lửa là một dòng chảy biến đổi liên tục (Vô thường).

Chính vô thường nên mới có vô ngã. Nếu một thứ là cái tôi cố định (ngã), nó phải có tính bất biến. Nếu "Nó" thay đổi từng tích tắc như ngọn lửa m nói, thì cái "Nó" của giây trước đã chết. Vậy cái nào mới là "Nó"? Chẳng cái nào cả. "Nó" là một dòng chảy liên tục biến chuyển.


=))
Lửa nằm ở sự kết quả của oxi và các chất, là hình ảnh mày thấy, nó có cả bóng chiếu trên tường

Nó chính là cái tôi đc ngta dán nhãn là lửa
Là 1 tập hợp bao gồm các phần tử oxi,..
Cái xe là sự tổng hợp của các phụ kiện nhưng riêng từng phụ kiẹn ko thể là cái xe, nó là kết quả của từng phụ kiện nhỏ
Nói như mày thì ko có số 2 vì nó tạo thành từ 1+1
Vậy có số 2 ko?
Và 1 cũng ko có do nó tạo thành từ 0,5 vậy các đinh lý toán học cũng ko có luôn thế tại sao lại áp dụng đc vào thực tế?

Mày đang nhầm lẫn
Mày nói ko có ngọn lửa riêng biệt
Ngọn lửa là chung là duy nhất
Nên tau nói ko ai đốt 2 lần 1 ngọn lửa
Là để cho mày thấy ngọn lửa cũng có cái tôi của từng ngọn lửa
 
Mày không phủ nhận cái tôi tức mày công nhận có cái tôi dù trong một sát na hay một khoảng thời gian có thể đo được.Vậy tức mày phủ nhận cái Vô Ngã,vì vô Ngã là không có cái tôi tồn tại trong bất cứ khoảng thời gian có thể đo đếm được đó tml.
M đang nhầm giữa cái tồn tại tạm thời và sự bất biến. Chính vì mày đo đếm được sự thay đổi theo từng sát na, nên nó mới là Vô thường. Mà cái gì đã vô thường (thay đổi từng tích tắc) thì không thể gọi là 'Ngã' (thứ phải tự chủ và bất biến).
vì vô Ngã là không có cái tôi tồn tại trong bất cứ khoảng thời gian có thể đo đếm được đó tml.
Vô ngã không có nghĩa là mày không tồn tại, mà là mày không tồn tại độc lập và bất biến. Cái mày nói ko tồn tại là Hư vô.
 
Trong triết học Phật giáo và tâm lý học phương Đông, "Luân hồi" (Samsara) quả thực được nhìn nhận dưới hai góc độ song song: Góc độ vĩ mô (Kiếp sống) và Góc độ vi mô (Tâm thức thực tại).
Dưới đây là sự phân tích chi tiết để làm rõ mối liên hệ giữa hai cách hiểu này:
1. Góc độ Vĩ mô: Luân hồi qua các kiếp sống (Rebirth)
Đây là cách hiểu truyền thống và phổ biến nhất: Gieo nhân nào, gặt quả nấy.
Hành động (Thân - Khẩu - Ý) trong kiếp này sẽ tạo thành năng lượng nghiệp (Karma) dẫn dắt thần thức đi vào 1 trong 6 cõi (Lục đạo) sau khi thân xác hoại diệt.
* Cõi Trời (Thiên): Tương ứng với người làm nhiều thiện nghiệp, tâm thanh tịnh, hưởng phước báu.
* Cõi Người (Nhân): Tương ứng với người giữ gìn ngũ giới, biết cân bằng lý trí và tình cảm.
* Cõi A-tu-la: Tương ứng với người có phước nhưng tâm còn sân hận, đố kỵ, hiếu chiến.
* Cõi Súc sinh: Tương ứng với sự si mê, sống theo bản năng, dục vọng thấp kém.
* Cõi Ngạ quỷ: Tương ứng với lòng tham lam vô độ, keo kiệt, bỏn xẻn.
* Cõi Địa ngục: Tương ứng với tâm cực ác, sân hận tột cùng, làm hại sinh linh.
> Cơ chế: Tổng nghiệp lực cả đời (cộng với Cận tử nghiệp - tâm niệm lúc lâm chung) sẽ quyết định "tần số" để hút thần thức về cõi tương ứng.
>
2. Góc độ Vi mô: Luân hồi trong từng sát na (Momentary Rebirth)
Đây là cách hiểu mà bạn đề cập: "Tâm bị sắc nào chi phối thì ở cõi tương ứng."
Trong quan điểm này, địa ngục hay thiên đường không phải là một địa điểm vật lý chờ ta sau khi chết, mà là một trạng thái tâm lý diễn ra ngay "ở đây và bây giờ".
Một ngày chúng ta có thể "luân hồi" hàng ngàn lần qua các cõi:
* Sáng sớm: Bạn thức dậy, thấy bình minh đẹp, lòng nhẹ nhàng yêu đời \rightarrow Bạn đang ở Cõi Trời.
* Ra đường: Bị kẹt xe, ai đó tạt đầu, bạn nổi cơn thịnh nộ, muốn chửi bới \rightarrow Tâm bạn rớt ngay xuống Cõi Địa ngục/A-tu-la.
* Đến công ty: Thấy đồng nghiệp được thưởng, bạn ghen tị và muốn chiếm đoạt công lao \rightarrow Bạn đang ở Cõi Ngạ quỷ.
* Chiều về: Bạn mệt mỏi, chỉ muốn ăn uống và ngủ, không muốn suy nghĩ gì \rightarrow Tâm bạn trượt vào Cõi Súc sinh.
* Tối đến: Bạn ngồi thiền hoặc đọc sách, suy ngẫm về lẽ phải \rightarrow Bạn trở lại Cõi Người.
> Bản chất: Luân hồi là sự thay đổi liên tục của dòng tâm thức. Khi một ý niệm này diệt đi và một ý niệm khác sinh ra, đó chính là một lần "tái sinh".
>
3. Mối liên hệ mật thiết giữa hai cách hiểu
Hai cách hiểu này không mâu thuẫn mà bổ trợ cho nhau theo quy luật Tập khí (Thói quen).
* Nếu trong đời sống hàng ngày (Vi mô), bạn để tâm mình "trú ngụ" ở cõi Địa ngục (sân hận) quá nhiều \rightarrow Nó tạo thành một thói quen, một lực quán tính cực mạnh.
* Khi cái chết đến (Vĩ mô), theo quán tính đó, tâm thức sẽ tự động bị hút về cảnh giới mà nó quen thuộc nhất.
Ví dụ hình tượng: Một cái cây ngày thường mọc nghiêng về hướng nào, thì khi bị cưa đổ (cái chết), nó chắc chắn sẽ ngã về hướng đó.
Kết luận
Cách hiểu thứ hai của bạn mang tính ứng dụng thực tiễn rất cao. Thay vì lo lắng về kiếp sau xa xôi, việc quan sát xem "Hiện tại tâm mình đang ở cõi nào?" giúp chúng ta tu tập và điều chỉnh hành vi ngay lập tức.
* Muốn biết kiếp trước mình là ai, hãy xem mình đang hưởng/chịu gì ở hiện tại.
* Muốn biết kiếp sau mình về đâu, hãy xem tâm mình đang vận hành thế nào ở hiện tại
Đang bàn về tự do ý chí,cái tôi không nói về tâm thức.Bớt xài Chat Gpt tao hỏi nát nó rồi.
 
M đang nhầm giữa cái tồn tại tạm thời và sự bất biến. Chính vì mày đo đếm được sự thay đổi theo từng sát na, nên nó mới là Vô thường. Mà cái gì đã vô thường (thay đổi từng tích tắc) thì không thể gọi là 'Ngã' (thứ phải tự chủ và bất biến).

Vô ngã không có nghĩa là mày không tồn tại, mà là mày không tồn tại độc lập và bất biến. Cái mày nói ko tồn tại là Hư vô.
Tau hỏi mày cái phương trình toán học có bất biến ko?
Như định lý pytago có bất biến ko?
 
Lửa nằm ở sự kết quả của oxi và các chất, là hình ảnh mày thấy, nó có cả bóng chiếu trên tường

Nó chính là cái tôi đc ngta dán nhãn là lửa
Là 1 tập hợp bao gồm các phần tử oxi,..
Cái xe là sự tổng hợp của các phụ kiện nhưng riêng từng phụ kiẹn ko thể là cái xe, nó là kết quả của từng phụ kiện nhỏ
Nói như mày thì ko có số 2 vì nó tạo thành từ 1+1
Vậy có số 2 ko?
Và 1 cũng ko có do nó tạo thành từ 0,5 vậy các đinh lý toán học cũng ko có luôn thế tại sao lại áp dụng đc vào thực tế?

Tau hỏi mày cái phương trình toán học có bất biến ko?
Như định lý pytago có bất biến ko
Thứ nhất, mày đang nhầm lẫn giữa khái niệm trừu tượng và thực thể sống. Số 1 hay số 2 là những quy ước toán học, là công cụ để con người đo lường thế giới. Số 2 không biết đau, không biến đổi, không già đi và chết đi. Còn con người hay ngọn lửa hay cái xe là những thực thể duyên sinh, biến chuyển từng tích tắc. Mày lấy một cái thước đo của toán học để áp đặt vào một dòng chảy sự sống thì đủ thấy mày đéo có tí tư duy phản biện nào.

Thứ 2, chính ví dụ về số 2 của mày đủ để thấy mày suy nghĩ sâu sắc thế nào. Nếu số 2 được tạo thành từ 1 + 1, nghĩa là bản chất của số 2 là không độc lập. Nó phụ thuộc hoàn toàn vào các thành tố tạo nên nó. Trong triết học, cái gì phụ thuộc vào cái khác để tồn tại thì cái đó không có cái tôi riêng biệt. Đó chính là vô ngã. Toán học áp dụng được vào thực tế vì nó nắm bắt được quy luật của các hiện tượng, chứ không phải vì các con số có linh hồn hay cái tôi trường tồn.

Thứ ba, mày bảo ngọn lửa có cái tôi riêng biệt vì không ai đốt hai lần một ngọn lửa? Mày lại tự tát vào mặt mày lần nữa. Chính vì nó không bao giờ lặp lại, không bao giờ đứng yên dù chỉ một phần nghìn giây, nên nó không thể có một cái tôi cố định. Cái mày gọi là cái tôi của ngọn lửa thực chất chỉ là một chuỗi các sự kiện nối tiếp nhau quá nhanh khiến mắt mày bị đánh lừa. Cái bóng chiếu trên tường cũng là ảo ảnh, nó thay đổi theo độ sáng và góc nhìn, nó chứng minh cho sự huyễn hoặc của hình tướng chứ không chứng minh cho cái ngã vĩnh hằng

Chốt lại, mày đang cố bám vào cái nhãn dán để khẳng định thực thể. Mày thấy một cái tên, một con số, một cái bóng rồi mày tôn thờ nó là cái tôi. Phật giáo gọi đó là vô minh. Ngọn lửa tắt thì lửa mất, nhưng cái sự mất đó chính là bằng chứng cho thấy lửa không có bản thể tự chủ. Nếu nó có cái tôi, nó phải tự quyết định được việc nó có cháy tiếp hay không bất chấp oxy và củi. Mày có giỏi thì bảo ngọn lửa của mày đừng tắt khi hết củi đi.
 
Thứ nhất, mày đang nhầm lẫn giữa khái niệm trừu tượng và thực thể sống. Số 1 hay số 2 là những quy ước toán học, là công cụ để con người đo lường thế giới. Số 2 không biết đau, không biến đổi, không già đi và chết đi. Còn con người hay ngọn lửa hay cái xe là những thực thể duyên sinh, biến chuyển từng tích tắc. Mày lấy một cái thước đo của toán học để áp đặt vào một dòng chảy sự sống thì đủ thấy mày đéo có tí tư duy phản biện nào.

Thứ 2, chính ví dụ về số 2 của mày đủ để thấy mày suy nghĩ sâu sắc thế nào. Nếu số 2 được tạo thành từ 1 + 1, nghĩa là bản chất của số 2 là không độc lập. Nó phụ thuộc hoàn toàn vào các thành tố tạo nên nó. Trong triết học, cái gì phụ thuộc vào cái khác để tồn tại thì cái đó không có cái tôi riêng biệt. Đó chính là vô ngã. Toán học áp dụng được vào thực tế vì nó nắm bắt được quy luật của các hiện tượng, chứ không phải vì các con số có linh hồn hay cái tôi trường tồn.

Thứ ba, mày bảo ngọn lửa có cái tôi riêng biệt vì không ai đốt hai lần một ngọn lửa? Mày lại tự tát vào mặt mày lần nữa. Chính vì nó không bao giờ lặp lại, không bao giờ đứng yên dù chỉ một phần nghìn giây, nên nó không thể có một cái tôi cố định. Cái mày gọi là cái tôi của ngọn lửa thực chất chỉ là một chuỗi các sự kiện nối tiếp nhau quá nhanh khiến mắt mày bị đánh lừa. Cái bóng chiếu trên tường cũng là ảo ảnh, nó thay đổi theo độ sáng và góc nhìn, nó chứng minh cho sự huyễn hoặc của hình tướng chứ không chứng minh cho cái ngã vĩnh hằng

Chốt lại, mày đang cố bám vào cái nhãn dán để khẳng định thực thể. Mày thấy một cái tên, một con số, một cái bóng rồi mày tôn thờ nó là cái tôi. Phật giáo gọi đó là vô minh. Ngọn lửa tắt thì lửa mất, nhưng cái sự mất đó chính là bằng chứng cho thấy lửa không có bản thể tự chủ. Nếu nó có cái tôi, nó phải tự quyết định được việc nó có cháy tiếp hay không bất chấp oxy và củi. Mày có giỏi thì bảo ngọn lửa của mày đừng tắt khi hết củi đi.


Ngọn lửa có cái tôi nên tự nó riêng biệt chứ nếu nó ko có cái tôi thì nó là chung là, ai cũng có thể đốt 1 ngọn lửa 2 lần vì nó có cái tôi riêng biệt đâu?

Cái bóng trên tường là sự phản chiếu của 1 vật thể ko có ánh sáng phản xạ
Nghĩa là ánh sáng chiếu đến ngọn lửa rồi bị văng ra chỗ khác
Bóng tối là ko có ánh sáng

Ko đúng, tau ko nói thế
Tau nói về gán nhãn là xác định 1 cái nào đó tồn tại
Nếu mày nói xe ko tồn tại thì cái mày di chuyển là cái gì? Là phụ kiện tổng hợp à, nó cũng đồng nghĩa với cái xe mà

Ngay cả hư vô cũng có cái tôi, bản thân nó riêng để phân biệt với cái khác
 
Ngọn lửa có cái tôi nên tự nó riêng biệt chứ nếu nó ko có cái tôi thì nó là chung là, ai cũng có thể đốt 1 ngọn lửa 2 lần vì nó có cái tôi riêng biệt đâu?

Cái bóng trên tường là sự phản chiếu của 1 vật thể ko có ánh sáng phản xạ
Nghĩa là ánh sáng chiếu đến ngọn lửa rồi bị văng ra chỗ khác
Bóng tối là ko có ánh sáng

Ko đúng, tau ko nói thế
Tau nói về gán nhãn là xác định 1 cái nào đó tồn tại
Nếu mày nói xe ko tồn tại thì cái mày di chuyển là cái gì? Là phụ kiện tổng hợp à, nó cũng đồng nghĩa với cái xe mà

Ngay cả hư vô cũng có cái tôi, bản thân nó riêng để phân biệt với cái khác
Tao nói rồi. Mày đang cố bám vào cái nhãn dán để khẳng định thực thể. Mày thấy một cái tên, một con số, một cái bóng rồi mày tôn thờ nó là cái tôi. Còn nếu m cố tình ko hiểu , hoặc ko hiểu được thì tao có nói thêm cũng phí lời tml ạ.
 
Tao nói rồi. Mày đang cố bám vào cái nhãn dán để khẳng định thực thể. Mày thấy một cái tên, một con số, một cái bóng rồi mày tôn thờ nó là cái tôi. Còn nếu m cố tình ko hiểu , hoặc ko hiểu được thì tao có nói thêm cũng phí lời tml ạ.
Sai rồi, tau xác nhận thực thể rồi mới dán nhãn
Từ lúc chưa có cái tên số, tên cáu bóng thì nó là gì?
Nó ko tồn tại hay sao
Mày vẫn đang lạc trong hư vô đó
 
Sai rồi, tau xác nhận thực thể rồi mới dán nhãn
Từ lúc chưa có cái tên số, tên cáu bóng thì nó là gì?
Nó ko tồn tại hay sao
Mày vẫn đang lạc trong hư vô đó
Lúc chưa có tên nó vẫn tồn tại. Giống như ngọn lửa vẫn luôn tồn tại kể cả khi nó tắt. Cái chấm dứt khi ngọn lừa tắt là sự hội tụ của các yếu tố. T chưa bao giờ nói cái tôi ko tồn tại nhé tml. M đọc ko hiểu thì t ko tốn nc bọt nữa
 
M đang nhầm giữa cái tồn tại tạm thời và sự bất biến. Chính vì mày đo đếm được sự thay đổi theo từng sát na, nên nó mới là Vô thường. Mà cái gì đã vô thường (thay đổi từng tích tắc) thì không thể gọi là 'Ngã' (thứ phải tự chủ và bất biến).

Vô ngã không có nghĩa là mày không tồn tại, mà là mày không tồn tại độc lập và bất biến. Cái mày nói ko tồn tại là Hư vô
Vậy mày chỉ công nhận Ngã là cái tôi bất biến,cái tôi thường biến không phải Ngã,thì cho hỏi bây giờ mày cái gì,và mày gây Nghiệp thì nó kết toán lên ai.Nếu nó kết toán lên cái tôi chưa biến đổi của mày thì nó phải kết toán tại thời điểm mày chưa biến đổi thành một cái tôi khác,vì cái tôi khác không còn liên quan đến mày,nếu có liên quan thì mày vẫn là cái tôi đó và nó trường tồn chỉ thay đổi vỏ mới,và chắc chắn thứ có liên quan phải sở hữu thứ liên quan đến Nghiệp của cái tôi trước.
Ví dụ trong một giây có một tỷ sát na và cái tôi tồn tại trong 1 sát na mà suy nghĩ của mày chỉ hình thành trong 1 triệu sát na thì khoảng trống thời gian đó mày là cái gì.Nếu 100 năm so với cái vô hạn không có nghĩa lý gì thì 1tỷ năm cũng tương tự ,nhưng 1 tỷ năm lại cực kỳ lớn so với 100 năm,mày sống được 100 năm thấy nó cực kỳ dài,nhưng mày sống được 1tỷ năm lại thấy nó như một chớt mắt ,nhưng không phải vì vậy mà mày phủ nhận người sống 100 năm đó không phải là mày.
 
Lúc chưa có tên nó vẫn tồn tại. Giống như ngọn lửa vẫn luôn tồn tại kể cả khi nó tắt. Cái chấm dứt khi ngọn lừa tắt là sự hội tụ của các yếu tố. T chưa bao giờ nói cái tôi ko tồn tại nhé tml. M đọc ko hiểu thì t ko tốn nc bọt nữa
@aidokhongphailatoi mà m bão vod hộ t để thoát kiếp cái. Xong t sẽ công nhận m đúng hết :vozvn (19):

Mày muốn hiểu về vô ngã hãy vào đọc thớt này
 
t nói nó biến đổi liên tục ko có nghĩa là ko liên quan đến nhau. Ngọn lửa của 1 giây trước khác ngọn lửa của bây giờ. Nhưng phải có ngọn lửa của giây trước thì mới có cái bây giờ. Giống như mày 1 giây trc và sau khi xuất tinh là 2 trạng thái khác nhau, nhưng phải có xuất mới có sướng. Chung quy lại đều là 1 dòng chảy của các trạng thái biến chuyển liên tục. Ok chưa tml?
 

Mày muốn hiểu về vô ngã hãy vào đọc thớt này
Thời gian đéo đâu. M giải thích cho t xem t sai chỗ nào :vozvn (19): hay m cũng đéo hiểu để mà giải thích
 
Top