Phật Giáo-Ngài có chỉ có các học trò mình cầu-xin thần thánh nào không ?

eochanhy1990

Trai thôn
Có đoạn kinh văn nào Ngài nói khi gặp khó khăn các con cứ cầu xin khấn vái không ? Từ trẻ nhỏ cho tới bà già cứ đụng tới là cầu xin danh vọng/vật chật/sức khỏe/bình an...đủ thứ muốn xin mở miệng ra là hay đi chùa,phật tử,kể cả các ông sư dạy cho các phật tử cầu xin bề trên ?
Theo quan điểm của tụi mày thế nào ? nếu nói theo nhân quả thì mày cầu xin thì mày phải trả lại
 
Có đoạn kinh văn nào Ngài nói khi gặp khó khăn các con cứ cầu xin khấn vái không ? Từ trẻ nhỏ cho tới bà già cứ đụng tới là cầu xin danh vọng/vật chật/sức khỏe/bình an...đủ thứ muốn xin mở miệng ra là hay đi chùa,phật tử,kể cả các ông sư dạy cho các phật tử cầu xin bề trên ?
Theo quan điểm của tụi mày thế nào ? nếu nói theo nhân quả thì mày cầu xin thì mày phải trả lại
bữa thằng nào trên xàm này nói khi xin thì mày phải trả hoặc gd mày trả,trả sớm trả muộn thôi,hình như trả chính bằng Phúc lộc thọ của mày hoặc gđ người thân,lâu quá tao ko nhớ
 
Vua Mahàvijita có tám đức tánh sau đây: Thiện sanh cả từ mẫu hệ và phụ hệ, huyết thống thanh tịnh cho đến bảy đời tổ phụ, không một vết nhơ nào, một dèm pha nào về vấn đề huyết thống thọ sanh. Ðẹp trai, khả ái, làm đẹp lòng mọi người, với màu da thù thắng, khôi ngô tuấn tú, cử chỉ trang nhã, dáng điệu cao thượng. Là nhà giàu có, đại phú, sung túc tài sản, đầy rẫy vàng và bạc, đầy rẫy tài bảo, đầy rẫy sản nghiệp, ngũ cốc, thương khố sung mãn. Có uy lực, đầy đủ bốn loại quân chủng, chinh phục địch quân như với oai danh (của mình). Một vị có tín tâm, có từ tâm, một thí chủ, cửa nhà mở rộng, một giếng khơi cho Sa-môn, Bà-la-môn bần cùng nghèo khó, khất sĩ, một vị làm các công đức. Một vị bác học trong mọi vấn đề. Thông hiểu ý nghĩa của lời nói: “Ðây là ý nghĩa của lời nói này, đây là ý nghĩ của lời nói này”. Một nhà bác học, tinh luyện, sáng suốt và có thể suy tư về những vấn đề quá khứ, vị lai, hiện tại. Vua Mahàvijita có đầy đủ tám đặc tánh này. Chính tám đặc tánh này làm những yếu kiện cho tế đàn ấy.

Vị Bà-la-môn chủ tế có đầy đủ bốn đức tánh: Thiện sanh cả từ mẫu hệ và phụ hệ, huyết thống thanh tịnh cho đến bảy đời tổ phụ, không bị một vết nhơ nào, một dèm pha nào, về vấn đề huyết thống thọ sanh – là nhà phúng tụng, là nhà trì chú, thông hiểu ba tập Vedà với danh nghĩa, lễ nghi, ngữ nguyên, chú giải và lịch sử truyền thống là thứ năm, thông hiểu ngữ pháp và văn phạm, biệt tài về Thuận thế (tự nhiên học) và tướng của vị đại nhân, có đức hạnh, đức độ cao dày, đầy đủ giới hạnh cao dày – một vị bác học, tinh luyện, sáng suốt, là nhà cầm muỗng thứ nhất hay thứ hai. Vị Bà-la-môn chủ tế có đầy đủ bốn đức tánh này, chính bốn đức tánh này làm những yếu kiện cho tế đàn ấy.

Này Bà-la-môn, vị Bà-la-môn chủ tế trước khi lễ đàn có giảng ba pháp cho vua Mahàvijita: “Trước khi muốn làm lễ đại tế đàn, nếu Tôn vương có sự hối tiếc: “Thật vậy, một phần lớn tài sản của ta sẽ bị tiêu hao”, Tôn vương không nên có sự hối tiếc này. Trong khi đang làm lễ đại tế đàn, nếu Tôn vương có sự hối tiếc: “Thật vậy, một phần lớn tài sản của ta bị tiêu hao”. Tôn vương không nên có sự hối tiếc này. Khi đã làm lễ đại tế đàn, nếu Tôn vương có sự hối tiếc: “Thật vậy, một phần lớn tài sản của Ta bị tiêu hao”. Tôn vương không nên có sự hối tiếc này

Này Bà-la-môn, trong lễ tế đàn này, không có trâu bò bị giết, không có dê cừu bị giết, không có gà heo bị giết, không có các loại sinh vật nào khác vị sát thương, không có cây cối bị chặt để làm trụ cột tế lễ, không có loại cỏ dabbha (cỏ cát tường) bị cắt để rải xung quanh đàn tế. Và những người gia bộc hay… người đem tin hay những người làm thuê không bị dọa nạt bởi hình phạt, không bị dọa nạt bởi sợ hãi và không làm việc trong than khóc với nước mắt tràn đầy mặt mày. Chúng muốn thì chúng làm, chúng làm những gì chúng muốn. Tế đàn nay được hoàn tất chỉ với dầu, sanh tô, thục tô, mật và đường miếng.
Như vậy là bốn sự chấp thuận, vua Mahàvijita thành tựu tám pháp, Bà-la-môn chủ tế thành tựu bốn pháp và cả ba tế pháp. Này Bà-la-môn như vậy gọi là ba tế pháp và mười sáu tế vật.

Nhưng ta hiện đang suy nghĩ: Sa-môn Gotama không nói: “Như vậy ta nghe” hay “Như vậy đáng phải là thế”. Nhưng ngài chỉ nói: “Khi sự việc xảy ra như vậy?”. “Khi ấy sự việc xảy ra như thế”. Và ta nghĩ: Chắc chắn lúc bấy giờ, Sa-môn Gotama là vua Mahàvijita chủ nhân của lễ tế đàn, hay là vị Bà-la-môn chủ tế lễ tế đàn”. Tôn giả Gotama có công nhận là mình đứng ra tổ chức lễ tế đàn hay khiến người tổ chức lễ tế đàn và sau khi thân hoại mạng chung được sanh ở thiện thú cõi trời, ở đời này?”

Này Bà-la-môn, ta công nhận tự mình đứng ra tổ chức lễ tế đàn hay khiến người tổ chức lễ tế đàn, và sau khi thân hoại mạng chung được sanh ở thiện thú, cõi trời ở đời này. Lúc bấy giờ ta là vị Bà-la-môn chủ tế đã đứng ra chủ lễ tế đàn này.
 
bữa thằng nào trên xàm này nói khi xin thì mày phải trả hoặc gd mày trả,trả sớm trả muộn thôi,hình như trả chính bằng Phúc lộc thọ của mày hoặc gđ người thân,lâu quá tao ko nhớ
tao đang tìm,bởi vì tao nghỉ ngài hướng tới nội tâm để tìm tới niết bàn thì tại sao phải khởi suy để cho nó khởi duyên nó không hợp lý cho lắm.này là theo quan điểm của tao.
 
Vua Mahàvijita có tám đức tánh sau đây: Thiện sanh cả từ mẫu hệ và phụ hệ, huyết thống thanh tịnh cho đến bảy đời tổ phụ, không một vết nhơ nào, một dèm pha nào về vấn đề huyết thống thọ sanh. Ðẹp trai, khả ái, làm đẹp lòng mọi người, với màu da thù thắng, khôi ngô tuấn tú, cử chỉ trang nhã, dáng điệu cao thượng. Là nhà giàu có, đại phú, sung túc tài sản, đầy rẫy vàng và bạc, đầy rẫy tài bảo, đầy rẫy sản nghiệp, ngũ cốc, thương khố sung mãn. Có uy lực, đầy đủ bốn loại quân chủng, chinh phục địch quân như với oai danh (của mình). Một vị có tín tâm, có từ tâm, một thí chủ, cửa nhà mở rộng, một giếng khơi cho Sa-môn, Bà-la-môn bần cùng nghèo khó, khất sĩ, một vị làm các công đức. Một vị bác học trong mọi vấn đề. Thông hiểu ý nghĩa của lời nói: “Ðây là ý nghĩa của lời nói này, đây là ý nghĩ của lời nói này”. Một nhà bác học, tinh luyện, sáng suốt và có thể suy tư về những vấn đề quá khứ, vị lai, hiện tại. Vua Mahàvijita có đầy đủ tám đặc tánh này. Chính tám đặc tánh này làm những yếu kiện cho tế đàn ấy.

Vị Bà-la-môn chủ tế có đầy đủ bốn đức tánh: Thiện sanh cả từ mẫu hệ và phụ hệ, huyết thống thanh tịnh cho đến bảy đời tổ phụ, không bị một vết nhơ nào, một dèm pha nào, về vấn đề huyết thống thọ sanh – là nhà phúng tụng, là nhà trì chú, thông hiểu ba tập Vedà với danh nghĩa, lễ nghi, ngữ nguyên, chú giải và lịch sử truyền thống là thứ năm, thông hiểu ngữ pháp và văn phạm, biệt tài về Thuận thế (tự nhiên học) và tướng của vị đại nhân, có đức hạnh, đức độ cao dày, đầy đủ giới hạnh cao dày – một vị bác học, tinh luyện, sáng suốt, là nhà cầm muỗng thứ nhất hay thứ hai. Vị Bà-la-môn chủ tế có đầy đủ bốn đức tánh này, chính bốn đức tánh này làm những yếu kiện cho tế đàn ấy.

Này Bà-la-môn, vị Bà-la-môn chủ tế trước khi lễ đàn có giảng ba pháp cho vua Mahàvijita: “Trước khi muốn làm lễ đại tế đàn, nếu Tôn vương có sự hối tiếc: “Thật vậy, một phần lớn tài sản của ta sẽ bị tiêu hao”, Tôn vương không nên có sự hối tiếc này. Trong khi đang làm lễ đại tế đàn, nếu Tôn vương có sự hối tiếc: “Thật vậy, một phần lớn tài sản của ta bị tiêu hao”. Tôn vương không nên có sự hối tiếc này. Khi đã làm lễ đại tế đàn, nếu Tôn vương có sự hối tiếc: “Thật vậy, một phần lớn tài sản của Ta bị tiêu hao”. Tôn vương không nên có sự hối tiếc này

Này Bà-la-môn, trong lễ tế đàn này, không có trâu bò bị giết, không có dê cừu bị giết, không có gà heo bị giết, không có các loại sinh vật nào khác vị sát thương, không có cây cối bị chặt để làm trụ cột tế lễ, không có loại cỏ dabbha (cỏ cát tường) bị cắt để rải xung quanh đàn tế. Và những người gia bộc hay… người đem tin hay những người làm thuê không bị dọa nạt bởi hình phạt, không bị dọa nạt bởi sợ hãi và không làm việc trong than khóc với nước mắt tràn đầy mặt mày. Chúng muốn thì chúng làm, chúng làm những gì chúng muốn. Tế đàn nay được hoàn tất chỉ với dầu, sanh tô, thục tô, mật và đường miếng.
Như vậy là bốn sự chấp thuận, vua Mahàvijita thành tựu tám pháp, Bà-la-môn chủ tế thành tựu bốn pháp và cả ba tế pháp. Này Bà-la-môn như vậy gọi là ba tế pháp và mười sáu tế vật.

Nhưng ta hiện đang suy nghĩ: Sa-môn Gotama không nói: “Như vậy ta nghe” hay “Như vậy đáng phải là thế”. Nhưng ngài chỉ nói: “Khi sự việc xảy ra như vậy?”. “Khi ấy sự việc xảy ra như thế”. Và ta nghĩ: Chắc chắn lúc bấy giờ, Sa-môn Gotama là vua Mahàvijita chủ nhân của lễ tế đàn, hay là vị Bà-la-môn chủ tế lễ tế đàn”. Tôn giả Gotama có công nhận là mình đứng ra tổ chức lễ tế đàn hay khiến người tổ chức lễ tế đàn và sau khi thân hoại mạng chung được sanh ở thiện thú cõi trời, ở đời này?”

Này Bà-la-môn, ta công nhận tự mình đứng ra tổ chức lễ tế đàn hay khiến người tổ chức lễ tế đàn, và sau khi thân hoại mạng chung được sanh ở thiện thú, cõi trời ở đời này. Lúc bấy giờ ta là vị Bà-la-môn chủ tế đã đứng ra chủ lễ tế đàn này.
Không hợp lý!
 
Có đoạn kinh văn nào Ngài nói khi gặp khó khăn các con cứ cầu xin khấn vái không ? Từ trẻ nhỏ cho tới bà già cứ đụng tới là cầu xin danh vọng/vật chật/sức khỏe/bình an...đủ thứ muốn xin mở miệng ra là hay đi chùa,phật tử,kể cả các ông sư dạy cho các phật tử cầu xin bề trên ?
Theo quan điểm của tụi mày thế nào ? nếu nói theo nhân quả thì mày cầu xin thì mày phải trả lại

Có.

Khi mới tìm ra được tao rất bất ngờ.

11 bài Kinh Hộ Trì (Paritta). Kinh tiêu biểu: kinh Angulimala, bài kệ hộ sinh (Angulimala Paritta).
 
Theo võ đoán không căn cứ của t, 11 bài kinh này là một dạng thần thông + mượn oai lực Pháp giới cần điều kiện kích hoạt:

- Người trì tụng phải có Giới

- Người được hộ trì và người trì tụng có tín tâm với Tam Bảo

- Pháp thân của Phật (một khái niệm của Phật giáo Đại chúng bộ).
 
bữa thằng nào trên xàm này nói khi xin thì mày phải trả hoặc gd mày trả,trả sớm trả muộn thôi,hình như trả chính bằng Phúc lộc thọ của mày hoặc gđ người thân,lâu quá tao ko nhớ

Không biết cái này từ đâu ra, về lý thì khá đúng, nhưng không đúng với Phật giáo.

Ai làm nấy chịu, nghiệp riêng khác với cộng nghiệp. Xin, mượn của Phật để làm điều tốt thuận với Chánh pháp, không mất gì cả, không tổn phước, hoàn toàn không có hại.
Cần điều kiện để xin, cũng chính là điều kiện trả = thoã mãn điều kiện.
 
Theo tao đọc hiểu lời Buddha ở Tứ diệu đế
  • Buddha dạy vô ngã không có linh hồn hay bản ngã thường hằng.
  • Cái gọi là chúng sinh chỉ là sự vận hành của 5 uẩn sắc, thọ, tưởng, hành, thức
  • Niết bàn là sự đoạn tận tham ái và chấm dứt sự chấp thủ vào 5 uẩn, chứ không phải một trạng thái cho linh hồn đi đến.
  • Khi một người chết mà chưa đoạn tận ái thủ, thì nghiệp tiếp tục vận hành, dẫn đến tái sinh, không phải một linh hồn cố định đi đầu thai, mà là dòng nhân quả nối tiếp
Nhưng giờ đi chùa, hay đọc kinh trên chùa thì hay nhắc đến:
  • Linh hồn tái sinh, cảnh giới ma quỷ, cảnh giới an lạc nếu làm việc tốt/xấu.
  • Vô số vị Phật, bồ tát, xây tượng để quỳ lạy mong bình an, giàu có.. -> đang trái ngược với tứ diệu đế, vì vẫn chấp vào thọ uẩn khi cầu xin mấy cái này.
Vậy tao có hiểu sai lời ông Phật, hay là có nhánh tu riêng cho Phật Giáo ngày nay? Nhờ các A La Hán trợ giúp. :vozvn (21):
 
Theo tao đọc hiểu lời Buddha ở Tứ diệu đế
  • Buddha dạy vô ngã không có linh hồn hay bản ngã thường hằng.
  • Cái gọi là chúng sinh chỉ là sự vận hành của 5 uẩn sắc, thọ, tưởng, hành, thức
  • Niết bàn là sự đoạn tận tham ái và chấm dứt sự chấp thủ vào 5 uẩn, chứ không phải một trạng thái cho linh hồn đi đến.
  • Khi một người chết mà chưa đoạn tận ái thủ, thì nghiệp tiếp tục vận hành, dẫn đến tái sinh, không phải một linh hồn cố định đi đầu thai, mà là dòng nhân quả nối tiếp
Nhưng giờ đi chùa, hay đọc kinh trên chùa thì hay nhắc đến:
  • Linh hồn tái sinh, cảnh giới ma quỷ, cảnh giới an lạc nếu làm việc tốt/xấu.
  • Vô số vị Phật, bồ tát, xây tượng để quỳ lạy mong bình an, giàu có.. -> đang trái ngược với tứ diệu đế, vì vẫn chấp vào thọ uẩn khi cầu xin mấy cái này.
Vậy tao có hiểu sai lời ông Phật, hay là có nhánh tu riêng cho Phật Giáo ngày nay? :vozvn (21):

Mấy ông sư cọ bắc tông gọi "linh hồn", "ma" để dễ giải thích cho bà con hiểu đại khái "là như thế đấy", chứ mấy ông thừa biết nó là cái gì từ lâu rồi. "Linh hồn" tức là Nghiệp, còn "ma quỷ" là chúng sinh.

Dưới: niềm tin cá nhân, mấy ông vẽ ra để được cúng giàng thôi.

Vô số vị Phật, đúng, nhưng Phật thị hiện chỉ có 1.
 
Mấy ông sư cọ bắc tông gọi "linh hồn", "ma" để dễ giải thích cho bà con hiểu đại khái "là như thế đấy", chứ mấy ông thừa biết nó là cái gì từ lâu rồi. "Linh hồn" tức là Nghiệp, còn "ma quỷ" là chúng sinh.

Dưới: niềm tin cá nhân, mấy ông vẽ ra để được cúng giàng thôi.

Vô số vị Phật, đúng, nhưng Phật thị hiện chỉ có 1.
tao và nó cùng 1 câu hỏi thắc mắc là
  • Vô số vị Phật, bồ tát, xây tượng để quỳ lạy mong bình an, giàu có.. thế này là đi đúng với khuynh hướng ngài đã dạy hay không thôi ? nếu có minh chứng thì càng tốt(ông đã đưa ra trả lời ở trên tui chưa đọc...)
 
tao đang tìm,bởi vì tao nghỉ ngài hướng tới nội tâm để tìm tới niết bàn thì tại sao phải khởi suy để cho nó khởi duyên nó không hợp lý cho lắm.này là theo quan điểm của tao.

Nếu mày tìm hiểu thêm trong đạo Phật còn rất nhiều cái phi nhân lý khó có thể tưởng tượng ra nổi với bộ óc của loài người: chẳng hạn như sống lâu không có giới hạn tuổi thọ.
 
tao và nó cùng 1 câu hỏi thắc mắc là
  • Vô số vị Phật, bồ tát, xây tượng để quỳ lạy mong bình an, giàu có.. thế này là đi đúng với khuynh hướng ngài đã dạy hay không thôi ? nếu có minh chứng thì càng tốt(ông đã đưa ra trả lời ở trên tui chưa đọc...)

Người cầu tượng không mất mát gì cả, nhưng cũng chẳng được cái gì, nói chung là vô bổ. Tuy nhiên, muốn cầu cho nghiệm thì cần "điều kiện", rất khắc khe (nói đúng hơn là nó vốn đã vậy rồi, đạt được điều kiện là kích hoạt nội tại).
 
Theo tao đọc hiểu lời Buddha ở Tứ diệu đế
  • Buddha dạy vô ngã không có linh hồn hay bản ngã thường hằng.
  • Cái gọi là chúng sinh chỉ là sự vận hành của 5 uẩn sắc, thọ, tưởng, hành, thức
  • Niết bàn là sự đoạn tận tham ái và chấm dứt sự chấp thủ vào 5 uẩn, chứ không phải một trạng thái cho linh hồn đi đến.
  • Khi một người chết mà chưa đoạn tận ái thủ, thì nghiệp tiếp tục vận hành, dẫn đến tái sinh, không phải một linh hồn cố định đi đầu thai, mà là dòng nhân quả nối tiếp
Nhưng giờ đi chùa, hay đọc kinh trên chùa thì hay nhắc đến:
  • Linh hồn tái sinh, cảnh giới ma quỷ, cảnh giới an lạc nếu làm việc tốt/xấu.
  • Vô số vị Phật, bồ tát, xây tượng để quỳ lạy mong bình an, giàu có.. -> đang trái ngược với tứ diệu đế, vì vẫn chấp vào thọ uẩn khi cầu xin mấy cái này.
Vậy tao có hiểu sai lời ông Phật, hay là có nhánh tu riêng cho Phật Giáo ngày nay? Nhờ các A La Hán trợ giúp. :vozvn (21):
1/vô ngã là ko có cái tôi, con ng hay nghĩ tôi thế này tôi thế kia phật bảo ko có tôi
Linh hồn chính là thức
4/nghiệp ko tái sinh mà là thức đi tái sinh
 
Mấy ông sư cọ bắc tông gọi "linh hồn", "ma" để dễ giải thích cho bà con hiểu đại khái "là như thế đấy", chứ mấy ông thừa biết nó là cái gì từ lâu rồi. "Linh hồn" tức là Nghiệp, còn "ma quỷ" là chúng sinh.

Dưới: niềm tin cá nhân, mấy ông vẽ ra để được cúng giàng thôi.

Vô số vị Phật, đúng, nhưng Phật thị hiện chỉ có 1.
Thanks mày. Theo tao, những giải thích về ma quỷ, linh hồn hay cúng kiến kiểu đó càng làm mọi người thêm mê tín. Tao tự nhận mình thiên về khoa học, nhưng khi đọc về Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo của Đức Phật, tao nhận thấy Ngài đã bài trừ mê tín từ rất lâu rồi.
 
tao và nó cùng 1 câu hỏi thắc mắc là
  • Vô số vị Phật, bồ tát, xây tượng để quỳ lạy mong bình an, giàu có.. thế này là đi đúng với khuynh hướng ngài đã dạy hay không thôi ? nếu có minh chứng thì càng tốt(ông đã đưa ra trả lời ở trên tui chưa đọc...)
Thật ra cũng đúng
Nhưng mày phải làm thiện xứng đáng
Vì phật tuong đương với pháp
Nếu xét riêng thì hành động tôn kính pháp chẳng hại ai, mà tâm tốt hành động tốt dẫn đến nghiệp tốt quả tốt
 
1/vô ngã là ko có cái tôi, con ng hay nghĩ tôi thế này tôi thế kia phật bảo ko có tôi
Linh hồn chính là thức
4/nghiệp ko tái sinh mà là thức đi tái sinh
Nếu linh hồn là thức uẩn. Thì mày vẫn còn bám vào cái ngã, làm sao có thể đạt niết bản như Phật nói trong Tứ Diệu Dế được.
 
Mấy ông sư cọ bắc tông gọi "linh hồn", "ma" để dễ giải thích cho bà con hiểu đại khái "là như thế đấy", chứ mấy ông thừa biết nó là cái gì từ lâu rồi. "Linh hồn" tức là Nghiệp, còn "ma quỷ" là chúng sinh.

Dưới: niềm tin cá nhân, mấy ông vẽ ra để được cúng giàng thôi.

Vô số vị Phật, đúng, nhưng Phật thị hiện chỉ có 1.
Nhảm linh hồn là thức ko phải nghiệp
Phật có vô vàn vì ai giác ngộ đc pháp thì ngang với phật
 
7 năm Phật tu tiên nắm giữ 1 đống thần thông, tu vi Độ Kiếp cảnh rồi còn xin ai nữa, chả lẽ cầu xin đám Hóa Thần, Luyện Hư ban phúc cho?
Chúng mày nghĩ tu tiên giới, linh giới chỉ có trong tiểu thuyết 3 xu của tàu đúng không. :big_smile:
Nhưng trên thực tế trái đất (thế giới) này chẳng khác gì tu tiên giới.
 
Top