ORIENT404
Thanh niên hoi
PHỎNG VẤN THẰNG HỀ.
Phọt Phẹt: Đang là tháng 6, nóng như rang mà mày lại đi miền Trung cứu trợ đồng bào bị lũ lụt từ năm ngoái, là thế đéo nào?
Thằng Hề: Em chữa cháy thôi anh.
Phọt Phẹt: Mày đi chữa nhục, chứ cháy nhà ra mặt chuột lâu rồi. Đéo ai lại vác xăng dập lửa thế bao giờ. Làm từ thiện mà cứ như đi "trả góp" ấy, là sao?
Thằng Hề: Thú thực, em cũng không biết làm sao cho phải phép. Thiên hạ chúng ném đá em kinh quá.
Phọt Phẹt: Bọn ném đá đầu chúng đầy những sẹo, tinh quân "tụt hố vôi" thôi. Chúng cay cú cũng là lẽ thường tình. Cái chính là mày, đã u tuyến giáp lại còn đòi làm "lươn chúa". Giá như cứ thẳng thắn thừa nhận rồi khoanh vùng mà dập thị phi, thì có phải xong mẹ rồi không, đằng này...
Thằng Hề: Em cũng nghĩ thế, nhưng đồng đội lại ngu như bò, anh ạ. Mà em lại cả tin.
Phọt Phẹt: Ngây thơ vô số tội như mày, quê tao đầy. Không thể lấy cái sai này đi bao biện và sửa chữa cho cái sai khác được. Như thế là Hèn. Mày có thể ngu, nhưng không được Hèn, hiểu hôn?
Thằng Hề: Cả đời em mua vui cho thiên hạ, đâu ngờ lại có ngày hôm nay.
Phọt Phẹt: Hề thì mãi là hề thôi, đừng ảo tưởng. Mặc dù tao biết đầy thằng hề đang ngồi trên những cái ghế rất cao diễn xướng và giễu cợt với cần lao.
Thằng Hề: Em phải làm sao bi giờ?
Phọt Phẹt: Ngã đâu đứng dậy ở đó. Tuy đang mùa nắng nóng nhưng lũ lụt lại sẽ kéo đến trong vòng đôi ba tháng nữa thôi. Và năm nào cũng có. Lúc đó mày đi "từ thiện trả góp" cũng chưa muộn vì trước sau gì thì mày cũng đã...muộn rồi. Mày đã là "lươn chúa" thì quản chi tí lấm đầu, có phỏng?
Thằng Hề: Nhưng em bị áp lực ghê gớm lắm.
Phọt Phẹt: Phải tìm long mạch rồi rạch nó ra mà xả van áp lực.
Thằng Hề: Bằng cách nào ạ?
Phọt Phẹt: Ngồi im. Rồi tìm cơ hội và thời điểm thích hợp mà thành thật - công khai với bá tánh. Nói lại một lần cho rõ. Đừng mong người ta lượng thứ, mà hãy mong mình nhẹ lòng.
Thằng Hề: Hay em về Mỹ?
Phọt Phẹt: Cột điện ở Mỹ nếu biết đi thì nó còn đòi bò về Việt Nam kia kìa. Trốn chạy chưa bao giờ là giải pháp. Nhưng sang chích vắc - xin ngừa Covid cũng không tồi.
Thằng Hề: Hay anh giúp em cái giấy chứng nhận tâm thần, được hôn?
Phọt Phẹt: Để làm gì?
Thằng Hề: Để em diễn mà như không diễn, đặng cứu vớt lấy cái sự nghiệp 30 năm.
Phọt Phẹt: Hahaha, mả bố em. Đéo ai trả cát - xê cho nữa đâu, trừ khi em về Đại Nam lạc cảnh chỗ chị đại Lò Vôi và bị nhốt trong lồng.
Thằng Hề: Tông môn anh.
Bài và ảnh cóp từ Phọt cmn Phẹt
Phọt Phẹt: Đang là tháng 6, nóng như rang mà mày lại đi miền Trung cứu trợ đồng bào bị lũ lụt từ năm ngoái, là thế đéo nào?
Thằng Hề: Em chữa cháy thôi anh.
Phọt Phẹt: Mày đi chữa nhục, chứ cháy nhà ra mặt chuột lâu rồi. Đéo ai lại vác xăng dập lửa thế bao giờ. Làm từ thiện mà cứ như đi "trả góp" ấy, là sao?
Thằng Hề: Thú thực, em cũng không biết làm sao cho phải phép. Thiên hạ chúng ném đá em kinh quá.
Phọt Phẹt: Bọn ném đá đầu chúng đầy những sẹo, tinh quân "tụt hố vôi" thôi. Chúng cay cú cũng là lẽ thường tình. Cái chính là mày, đã u tuyến giáp lại còn đòi làm "lươn chúa". Giá như cứ thẳng thắn thừa nhận rồi khoanh vùng mà dập thị phi, thì có phải xong mẹ rồi không, đằng này...
Thằng Hề: Em cũng nghĩ thế, nhưng đồng đội lại ngu như bò, anh ạ. Mà em lại cả tin.
Phọt Phẹt: Ngây thơ vô số tội như mày, quê tao đầy. Không thể lấy cái sai này đi bao biện và sửa chữa cho cái sai khác được. Như thế là Hèn. Mày có thể ngu, nhưng không được Hèn, hiểu hôn?
Thằng Hề: Cả đời em mua vui cho thiên hạ, đâu ngờ lại có ngày hôm nay.
Phọt Phẹt: Hề thì mãi là hề thôi, đừng ảo tưởng. Mặc dù tao biết đầy thằng hề đang ngồi trên những cái ghế rất cao diễn xướng và giễu cợt với cần lao.
Thằng Hề: Em phải làm sao bi giờ?
Phọt Phẹt: Ngã đâu đứng dậy ở đó. Tuy đang mùa nắng nóng nhưng lũ lụt lại sẽ kéo đến trong vòng đôi ba tháng nữa thôi. Và năm nào cũng có. Lúc đó mày đi "từ thiện trả góp" cũng chưa muộn vì trước sau gì thì mày cũng đã...muộn rồi. Mày đã là "lươn chúa" thì quản chi tí lấm đầu, có phỏng?
Thằng Hề: Nhưng em bị áp lực ghê gớm lắm.
Phọt Phẹt: Phải tìm long mạch rồi rạch nó ra mà xả van áp lực.
Thằng Hề: Bằng cách nào ạ?
Phọt Phẹt: Ngồi im. Rồi tìm cơ hội và thời điểm thích hợp mà thành thật - công khai với bá tánh. Nói lại một lần cho rõ. Đừng mong người ta lượng thứ, mà hãy mong mình nhẹ lòng.
Thằng Hề: Hay em về Mỹ?
Phọt Phẹt: Cột điện ở Mỹ nếu biết đi thì nó còn đòi bò về Việt Nam kia kìa. Trốn chạy chưa bao giờ là giải pháp. Nhưng sang chích vắc - xin ngừa Covid cũng không tồi.
Thằng Hề: Hay anh giúp em cái giấy chứng nhận tâm thần, được hôn?
Phọt Phẹt: Để làm gì?
Thằng Hề: Để em diễn mà như không diễn, đặng cứu vớt lấy cái sự nghiệp 30 năm.
Phọt Phẹt: Hahaha, mả bố em. Đéo ai trả cát - xê cho nữa đâu, trừ khi em về Đại Nam lạc cảnh chỗ chị đại Lò Vôi và bị nhốt trong lồng.
Thằng Hề: Tông môn anh.
Bài và ảnh cóp từ Phọt cmn Phẹt
