📸 Photo Pho top 1 trong lòng tao

baolong0711

Thanh niên hoi
Sáng ra thèm ăn Phở vl. Tao thấy Phở là 1 món ăn rất đặc biệt, từ những lúc ngày bé thỉnh thoảng mới được ăn cho đến tận bây giờ mỗi ngày 1 bát vẫn đều thấy ngon. Quán phở tao thích nhất là phở bưng ở Hàng Trống.

8xVzgUw.jpg


Tuy chỗ ngồi hơi chật chội nhưng về hương vị thì không có gì để chê. Đặc trưng của quán này không có chanh, chỉ có giấm tỏi và tương ớt tự làm siêu ngon. Ngoài ra quán bán chiều nên cũng không có thịt tươi, chỉ có thịt chín thôi tuy nhiên mọi thứ đều hòa quyện vào với nhau 1 cách hoàn hảo.
Đây là quán phở số 1 trong lòng tao, còn chúng mày thì sao giới thiệu đi để tao đi ăn thử.
 
Sáng ra thèm ăn Phở vl. Tao thấy Phở là 1 món ăn rất đặc biệt, từ những lúc ngày bé thỉnh thoảng mới được ăn cho đến tận bây giờ mỗi ngày 1 bát vẫn đều thấy ngon. Quán phở tao thích nhất là phở bưng ở Hàng Trống.

8xVzgUw.jpg


Tuy chỗ ngồi hơi chật chội nhưng về hương vị thì không có gì để chê. Đặc trưng của quán này không có chanh, chỉ có giấm tỏi và tương ớt tự làm siêu ngon. Ngoài ra quán bán chiều nên cũng không có thịt tươi, chỉ có thịt chín thôi tuy nhiên mọi thứ đều hòa quyện vào với nhau 1 cách hoàn hảo.
Đây là quán phở số 1 trong lòng tao, còn chúng mày thì sao giới thiệu đi để tao đi ăn thử.
Tuần nào cũng phải qua đây đá 1 bát =))))
 
Thằng lều thớt giật tít, t tưởng Phò cũng có Top, chơi đứa này quên đứa kia chứ
 
Tao hay ăn phở nhạt thì ở hàng Muối - dạo này nấu chán đi nhiều. Phở nước béo tao ăn ở cuối Phùng Hưng, hàng lược - gần Phê La.

Copy bài của con đàn bà phố cổ này để chúng mày chửi nhau cho vui



"
Nhân vụ anh KOL hậu nhân Đoàn Diên Khánh phiên bản cơ giới hóa đến từ Cộng Hòa Tam Thập Lục đi ăn phở ở Thủ Đô bị người bán hàng kỳ thị, lại phải bàn về cái văn hóa hàng quán của người Phổ Cổ.

Tất nhiên câu chuyện của anh là xaolon thôi, cơ mà việc anh em Hanoi bám vào đó để chửi anh nặng nề quá cũng không phải việc hay, dù sao anh cũng là người nước ngoài đến từ Mother Veggie Wonderland, lại lục căn không đầy đủ, khiến cái ẩn ức của anh tự nó đã đủ to rồi, đã thế anh lại mon men ra Hanoi, nơi tập trung tinh hoa, trí tuệ, ngửa mặt lên đâu đâu cũng thấy gái đẹp trai xinh, tay người thì dắt nhau đi dạo phố mùa đông, tay mình thì tướt mồ hôi lăn con xe bằng L1 không cần thi giả lập, nên cái tâm thế nhìn đâu cũng ra kẻ thù giai cấp của anh, là có thể thông cảm được.

Văn hóa Hanoi, nên là dửng dưng với mấy lời đặt điều của anh em cửa dưới, vì quá quen thuộc rồi. Việc cố gắng bôi nhọ Hanoi của các anh em losers này đã có lịch sử từ hàng trăm năm qua, nhưng nó không ảnh hưởng gì tới vùng đất cũng như con người nơi đây cả. Hanoi vẫn đứng đó, sừng sững, là trung tâm văn hóa, giáo dục, ẩm thực và huy chương Olympic Toán của thế giới, đầy kiêu hãnh và định kiến. Thậm chí việc nó đóng góp ngân sách nhiều nhất cả nước suốt mấy năm qua, cũng chả ai ở Hanoi thèm mang ra khoe hay tự hào như ở vài vùng vĩ độ dốt toán hay nói cái tình, phần lớn còn chả quan tâm. Khi cái gì cũng ở đỉnh cao, thêm hay bớt một thứ dẫn đầu, thì cũng như chồng thêm cục đá tai mèo lên đỉnh Everest, mà thôi, chả có gì đáng thanh động cả.

Quay lại văn hóa hàng quán của Hanoi, đặc biệt là khu vực Phố Cổ, có rất nhiều sự hiểu lầm của các anh em ngoài vành đai 6, khiến người Phố Cổ mỗi khi đọc báo lại phì cười, nhưng as usual cũng lại lười giải thích, nên đã hình thành các định kiến ăn sâu vào củ sọ rất khó thay đổi, tạo ra các motiv dạng tiểu thuyết rất nhựa để loại như anh KOL xe lăn này khai thác câu like. Một trong những định kiến đó, là chủ quán Phố Cổ rất hay chửi khách.

Nếu anh em mới đến lần đầu ăn uống ở Phố Cổ, anh em thậm chí sẽ ngạc nhiên, cho rằng các chủ quán ở đây phần lớn là tự kỷ và hướng nội, vì họ vô cùng lười nói, cũng như lười giao tiếp in general. Các quán ăn Phố Cổ vận hành phần lớn bằng sự tự giác, hiểu chuyện cũng như chuyên nghiệp của chính những khách hàng nơi đây, vì thường thì khi vào quán, đít chưa kịp đặt xuống ghế, chúng tôi đã order xong phần ăn của mình một cách chi tiết nhất, nước thế nào, cái ra sao, topping gồm những gì với tỉ lệ được gia giảm theo khẩu vị, chủ quán chỉ cần ra hiệu đã hiểu, là xong, chứ thực ra chủ và khách chả mấy khi phải nói với nhau câu nào. Với khách quen thì thậm chí cứ ngồi xuống là có ăn, không cần gọi món.

Đôi khi cũng gặp những khách vãng lai, Tây ba lô không hiểu văn hóa, thì chủ quán sẽ chiếu cố giao tiếp một chút. Khách chỉ được hỏi 3 câu, nên cần suy nghĩ kỹ trước khi mở miệng, xong là thôi ngồi vào bàn, có gì ăn nấy. Đôi khi cũng gặp khách hamlon, thì chủ quán cũng sẽ có chút không vui, nhưng chửi khách thì tuyệt nhiên vô cùng hiếm gặp. Phổ thông nhất, là anh em gọi, thì họ sẽ không thưa, anh em hỏi, nhưng họ sẽ không giả nhời, chứ không ai rỗi hơi đi chửi rủa anh em. Một quán ăn Phố Cổ, ngày tiếp cả nghìn khách là thường, nếu mỗi khách phải gân cổ chửi một câu, thì chắc làm thối móng tay không đủ tiền nuôi viện Phổi. Nên thường họ sẽ chỉ cười, hoặc nói rất nhẹ nhàng và lịch sự cho anh em chim cút.

Ví dụ như khi thấy anh em Bolero vào quán phở, xong thỏ thẻ hỏi anh ơi cho em ít giá chần ăn cho thanh - nhiệt, chủ quán Hanoi sẽ chỉ cười bảo, quán anh chưa kịp ngâm đậu, có gì hẹn kiếp sau quay lại em nhé, mà thôi. Chứ chủ quán chả bao giờ đi giải thích về sự kết hợp âm dương, ngũ hành trong món ăn tinh hoa của Thủ Đô với anh em gọi sắn là mỳ cho mất thời gian cả.

Có lần, Phú đi ăn phở gà ở một quán quen, bằng cái miệng tinh tường, Phú nhận ra bát đùi hôm nay là của gà mái lai, nhốt lồng, khẩu phần ăn có độn 5% cám Cò của nhà máy Proconco Đình Vũ, loại này chỉ lừa được khách nhà quê chứ không thể qua mặt thực thần Phố Cổ chỉ quen ăn loại thuần chủng thả vườn nuôi cám ngô, nên ăn xong, Phú đặt đũa bên trái, thìa bên phải của bát phở, mang ý nghĩa là phở không ngon, lúc thanh toán lại nhắc nhỏ chị chủ quán. Chị chỉ cười bảo do hôm nay hết gà ngon nên mua tạm, chứ không chối cãi gì, hứa mai sẽ lại có gà chuẩn. Người Phố Cổ tinh tế trong cả nết ăn lẫn nết bóc phốt nhau như vậy đấy.

Văn hóa của một vùng đất, không phải ngày một ngày hai mà có, nó được thẩm thấu qua vô vàn lớp trầm tích của lịch sử, từ cách cách cầm đũa gỗ, nâng hạ bát chiết yêu, tiếng húp sụp soạt nước béo, đều đã được trui rèn một cách tự nhiên nhưng khắc kỷ bởi bao lớp người Phố Cổ khó tính thích ăn ngon. Việc các anh em phương xa đến đây, nâng bát tái gầu, đừng chỉ nghĩ là đang ăn bát phở, mà phải hiểu là đang thưởng thức tinh hoa văn hóa của đất Kinh Kỳ, hành trang mang theo ngoài tương đen, ngò gai và bò viên đông lạnh, cũng nên là một tâm thế lành mạnh và thiện lương, vì đôi khi, người đuổi cổ anh em khi tỏ ra hamlon, sẽ không phải chủ quán, mà chính là những thực khách Phố Cổ đang bị làm phiền bởi quân vuonnui trong khi đang rất chuyên tâm thưởng thức bữa sáng của mình, mà thôi.

Quả là:

Quân vuonnui, me Tây tạo phốt
Dìm Thủ Đô, nhưng dốt môn văn.
Xe hơi, xe đạp, xe lăn,
Cứ khách nào hãm thì ăn nước lon."


FB chung nguyễn
 
Ngoài phở bò ra tao cũng tâm đắc phở xá xíu ở quê tao phết. Nước dùng đậm đà, thịt xá xíu thơm giòn mà không ngấy. Tuyệt vời lắm.
4VmauYD.jpg
 
Mà chỗ m có thù với giá ah. Bún phở mà k có giá khó ăn vl
Quán phở xá xíu đấy có giá đó, ai ăn thì tự cho vào. Chỗ tao thường thì phở gà với 1 số phở khác có giá thôi chứ phở bò thì không
 
Cái món Phở nổi tiếng khắp thế giới người ta ăn lại là món phở có giá "dị" mày chê đấy.
t đ quan tâm bọn thế giới nó ăn như nào cá nhân tao thì tao thấy dở vì Phở truyền thống theo tao là đéo có giá
 
Top