Có Video [Phóng sự] Xammer quân tử không đeo bao và cuộc sống tiêu chuẩn gia đình việt...

Nhớ ở Bắc Ninh hay là Bình Dương mấy cái tỉnh nó cũng nhiều khu công nghiệp mà ta

Mấy chỗ đó chạy grab này kia cũng được lắm đâu nhất thiết ở Hà Nội chi cho mắc
Về đấy quay clip chó nó xem, bám trụ lại hà nội mà câu view.
 
Truyện ngắn: Ngày đầu tiên đi làm của người vợ sau khi tốt nghiệp.
Buổi sáng đầu tiên đi làm, Linh đứng trước tòa nhà kính cao vút, tim đập nhanh hơn cả tiếng giày cao gót chạm nền đá. Tấm bằng tốt nghiệp còn chưa kịp nguội, cô đã lao vào thế giới công sở – nơi mà mọi thứ vừa lạ lẫm vừa đầy áp lực.

Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Chỉ là một ngày bình thường thôi mà.”

Nhưng định mệnh dường như không nghĩ vậy.

Trong lúc vội vàng bước vào thang máy, Linh không để ý người phía trước vừa dừng lại. Cô va mạnh vào lưng anh, khiến cả tập tài liệu trên tay rơi tung tóe xuống sàn.

“Xin lỗi! Tôi… tôi không cố ý!” – cô cuống cuồng cúi xuống nhặt giấy tờ.

Người đàn ông kia cũng cúi xuống giúp cô. Khi hai bàn tay vô tình chạm nhau, Linh giật mình. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Cô ngẩng lên — và lập tức sững lại.

Anh rất đẹp.

Không phải kiểu đẹp nhẹ nhàng, mà là sắc nét, lạnh lùng, với ánh mắt sâu như thể nhìn thấu mọi thứ. Bộ vest chỉnh tề ôm lấy dáng người cao ráo, khiến anh càng trở nên nổi bật giữa không gian đông đúc.

“Lần sau nhớ nhìn đường.” – giọng anh trầm thấp, bình tĩnh nhưng không hề dễ chịu.

Linh đỏ mặt, lí nhí: “Vâng… tôi xin lỗi.”

Cửa thang máy mở ra, cô vội bước ra ngoài, lòng thầm cầu mong sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông đáng sợ đó nữa.

Nhưng cuộc đời vốn thích trêu đùa.

“Mọi người chú ý, đây là giám đốc điều hành mới của chúng ta.”

Linh đang đứng trong phòng họp, nghe trưởng phòng giới thiệu, thì cánh cửa mở ra.

Người đàn ông bước vào.

Chính là anh.

Trái tim Linh như rơi thẳng xuống vực.

Anh đứng đó, ánh mắt lướt qua cả phòng rồi dừng lại trên cô — chỉ một giây rất ngắn, nhưng đủ khiến cô muốn biến mất khỏi thế giới này.

“Chào mọi người. Tôi là Khải.”

Giọng nói vẫn lạnh lùng như lúc sáng.

Linh cúi gằm mặt, tự nhủ: “Xong rồi… ngày đầu tiên đi làm mà đã đắc tội với sếp…”

Nhưng cô không biết rằng, ngay từ khoảnh khắc đó, cuộc đời cô đã vô tình bước sang một hướng hoàn toàn khác — nơi rắc rối và rung động bắt đầu đan xen, như một câu chuyện mà chính cô cũng không ngờ tới.
 
@___ Ngạn ___ ngắm nhìn và giá như lúc đó đè ra địt chửa Hà Lan thì giờ đã không phải đi dạy ở làng ĐO ĐO mà đang ở phòng trọ 15m2 cùng 1 mái ấm nhỏ

Oline tôi chỉ biết nghiêng mình ngả mũ vì vẫn còn đeo bao
về quê làm anh giáo làng thôi, nếu dạy toán lý hóa thì thu nhập cùng tầm trung. Bọn sử, địa, âm nhạc, giáo dục công dân mới nghèo. Mấy thầy cô dạy toán lý hóa từ cấp 2 đến cấp 3 của tao nhà nào cũng khá giả cả. Sống ở quê lại thoải mái, trong lành yên bình.
 
Jav cũng dựa chất liệu từ cuộc sống thoai. Vào cty làm văn phòng lại chẳng thấy đồng nghiệp nữ khoe chồng tao làm này làm nọ, tiền cho đồ hiệu nước hoa mua không nhìn giá, đi làm chỉ để cho vui đỡ giữ con, sếp thì vừa thông minh đẹp trai lại hài hước, thu nhập x8 lần mình lại có sẵn nhà thủ đô, giao thiệp connections toàn giới tinh hoa ngưỡng mộ vcl.

Đêm về cho thằng chồng hì hục xong quay lưng ngủ ngáy khò khò, lại tủi thân so sánh sếp với thằng chồng Grab hôi bẩn, đón mình từ cty về đồng nghiệp hỏi ai đấy lại ngại chết đi được. Nó làm grab nên đồng nghiệp éo có ai, quan hệ toàn dân chợ búa, ăn nói cục súc suy nghĩ thô tục, chuyện cty vợ chia sẻ thì đéo trình độ chỉ biết cười hì hì, éo biết cầu tiến chỉ mong ngày 500 là về đi nhậu, vừa kêu cấm xe xăng lại tru tréo thì cả đời đến chết cũng ở trọ. Đã thế thấy kém hơn vợ nên vừa sĩ vừa ghen tuông kiểm soát, có giỗ đám lại réo tiền vợ, cuộc sống vậy éo NTR cũng uổng.
M đã phải trải qua những gì :))
 
về quê làm anh giáo làng thôi, nếu dạy toán lý hóa thì thu nhập cùng tầm trung. Bọn sử, địa, âm nhạc, giáo dục công dân mới nghèo. Mấy thầy cô dạy toán lý hóa từ cấp 2 đến cấp 3 của tao nhà nào cũng khá giả cả. Sống ở quê lại thoải mái, trong lành yên bình.
90k/ 1 tiết
 

Có thể bạn quan tâm

Top