1086] Ngày 9 tháng 6 năm Thành Hóa thứ 17 [5/7/1481]
Sắc dụ Quốc vương An Nam Lê Hạo rằng:
“Trâm cung kính nhận mệnh, nối ngôi vị trời cho, lấy thiên hạ làm một nhà, coi vạn dân cùng một loại; một lời, một việc, chưa từng trái với đạo trời. Nước ngươi riêng ở một phương cách vạn dặm; Trẫm không cho là xa mà không để ý. Năm ngoái nghe rằng Vương dấy binh đánh giết Lão Qua, lại muốn đến chinh phạt nước Bát Bách. Trẫm cho rằng ngươi muốn thuận với lẽ trời; vì thi, thư, lễ nghĩa giống như Trung Quốc, sao lại có tâm địa như vậy, trong lòng có chỗ nghi hoặc nên sai Thủ thần gửi thư cho ngươi.
Nay đọc lời tâu của người nói rằng đã sai Đầu mục bắt tên Tù trưởng biên giới Cầm Công, không có việc đánh giết người Lão Qua. Lại nói không biết nước Bát Bách tại nơi nào, huống hồ bảo là đến đánh! Như vậy là lời báo trên sai ư! Tuy nhiên hãy nói với Vương lời kết luận: Kinh Thư há không bảo rằng làm việc đúng thì gặp may, làm trái thì gặp điều dữ. Vì trời và người vốn cảm thông, gặp may và dữ do lẽ thuận nghịch. Người Giao là con của trời, thì người Lão Qua cũng là con của trời vậy. Nếu làm như đã đề cập ở trên, vô cớ giết con của trời, là trái mệnh trời ! Xưa đến nay kẻ trái mệnh trời làm sao giữ được nước, mà không không gặp điều họa? Từ nay trở về sau Vương nên vụ điều an tĩnh, giữ đạo thường, kính sợ đạo trời, giữ lễ Phiên thần, hữu nghị hòa mục với lân bang, không riêng hòa mục với Lão Qua, phàm những nước tiếp giáp với đất của Vương đều đông hòa mục hết. Nếu tự thị quân mạnh nước giàu, vượt biên cảnh xâm chiếm, thì ý trời sẽ nghe thấy từ trong lòng dân, nhanh chóng không kịp quay gót, Vương hãy phản tỉnh kỹ càng."
Trước đây Hạo thân suất chín vạn quân Di, mở núi làm ba đường tiến binh phá Ai Lao; lại tiếp tục tiến đến đất Lão Qua giết ba cha con Tuyên úy Đao Phản Nhã, Lan, Chương. Người con út Phạ Nhà Tái đến nương dựa nước Bát Bách. Tuyên úy Đao Lâm Na mang quân đưa đến vùng Cảnh Khảm. Rồi Hạo lại tích trữ lương thực, luyện binh, ban ngụy sắc cho ty Tuyên úy Xa Lý, hẹn họp binh đến tấn công nước Bát Bách. Mấy ngàn quân bị chết bất thình lình, truyền lời rằng bị chết vì sét đánh. Bát Bách sai quân chẹn đường về, tập kích giết hơn vạn tên, đại bại bèn rút lui. Đao Lâm Na đem việc này báo cho Thủ thần Vân Nam bọn Kiềm quốc công Mộc Tông. Mộc Tông nhân đó tâu rằng:
"Hạo trước kia đã thôn tính Chiêm Thành; Hoàng thượng bỏ qua, ban cho sự khoan dung, mong rằng biết hối tội. Nhưng Hạo lại buông tuồng theo điều ác không kiêng kỵ, hà khắc bất nhân, lấy danh nghĩa đuổi bắt Hoàng Chương Mã cướp các thôn trại tại Trấn An, lại bày việc mở cửa quan để dòm ngó tình hình biên giới Lâm An; tự tiện sai quan kinh lược rồi trú quân tại Mông Tự, giả danh bắt Cầm Công đế đánh giết cha con Tuyên úy Lão Qua; vậy xin giáng sắc nghiêm trách. Đao Lâm Na đã bảo vệ sinh dân, đánh bại giặc Giao, xin giáng sắc ban thưởng để làm nổi bật lòng trung nghĩa. Con Tuyên úy Lão Qua Phạ Nhã Tái xin cho vượt lệ thường giữ chức, để tỏ sự phủ tuất; lại xin ban sắc cho các Thổ quan Xa Lý, Nguyễn Giang, Mộc Bang, Quảng Nam, Mãnh Cấn hiệp lực bảo vệ biên thùy."
Tấu đến, bèn triệu tập đình thần, bàn luận rằng nên chấp nhận theo lời tâu. Ty Bố chính Vân Nam cấp cho quan Đạo Lâm Na 100 lạng bạc, bốn tấm lụa nõn hai lớp trong ngoài để ban thưởng; ban sắc cho Phụ Nhà Tái được tập ấm chức của cha, miễn triều cống trong một năm; lại cho rằng Mộc Tông bảo vệ biên giới có phương cách, cũng nên ban sắc úy lạo và khuyến khích.
Hoàng thượng chấp nhận theo lời bàn, lại ban cho Phạ Nhà Tái mũ và dây đai để biểu thị sự ưu tuất, cùng sắc dụ cho Hạo.
(Minh Thực lục v. 48, tr. 3750-3753; Hiến Tông q. 216, tr. 2b-4a)