Quan điểm sống về anh em ruột thịt của bọn mày như thế nào

Ngu lòi ra còn cố. Khôn thì đã đéo phải bắt chước, làm theo như súc vật =)) =)=)
Đéo cần tag, có duy nhất con chó nó tự giác biết tao ỉa ra để cho nó tự giác liếm sạch =))=))=))
 
Sửa lần cuối:
Ngu lại hay thích thể hiện. Gào nữa đi chó dại=)) =)) =))
Đéo cần tag, có duy nhất con chó đói dại ngu đần nó tự giác biết tao ỉa ra để cho nó tự giác liếm sạch =))=))=))
 
Sửa lần cuối:
Thường xung đột vì tiền là nhiều, mà người giàu họ ít như vậy. Đa phần tham lam tranh giành nhau vì chữ nghèo và thiếu học, chưa đi ra nhiều, chưa thấy gia đình là quan trọng hơn tiền.
Chứ nói thật nhà t cũng mấy ae, lỡ sau ông anh k có chỗ ở và ông bà già mất đi thì cũng để cái nhà ông bà già cho ổng ở chẳng giành chia chác làm éo gì. Có tay có chân thì làm ăn, có óc thì khá hơn chút

Đợt trước có bọn 3 đứa con gái vác xăng đến đốt mẹ giành nhà tao chịu, thề éo thể hiểu được.
 
Ở ngoài Bắc có kiểu trọng giỏi khinh hèn vl. Hủ tục vẫn còn mầm mống siêu nặng ngoài đó ae nhỉ. Địt mẹ ae với nhau. Mà về ăn cỗ còn chia mâm trên mâm dưới. Địt bố. Chính trong gia định ruột thịt còn phân cấp giàu nghèo chứ đừng nói tới xã hội
Mày ko hiểu thì chịu khó học hỏi cho mở mang đầu óc.Ở ngoài bắc ngày trước đa phần xây nhỏ nên mỗi lần cỗ bàn thường phải dọn mâm lên sập hoặc giường mới đủ chỗ.Với quan niệm Kính lão đắc thọ,nên mâm trên sạp hay giường hay để cho các ôg hay các cụ,chú bác ngồi,còn còn cháu ngồi dưới.Ở đây đơn thuần chỉ là do chật chội với tình cảm chứ chả có phân biệt còn mẹ gì cả.Lại càng ko liên quan gì đến chuyện người trong nhà khinh nhau.Tao giải thích thế mà mày còn vẫn cãi đc thì tao chỉ biết khép đít lậy mày thôi,thích ăn j tạo cúng.Và đặc biệt là tạo ko thích tranh luận vs thằng ngu!:))
 
Tao còn trẻ nên thấy tò mò. Tao cũng đéo cần ai cho cái gì. Nhưng dòng họ tao chênh lệch giàu nghèo lắm. Bố mẹ tao phải đi phụ hồ, bốc gạch để mua được miếng đất hiện nhà tao đang ở. Cả nợ và gốc từ năm 2000 giờ tiền lãi lên gần 500tr rồi. Cũng may là ở hiền gặp lành, bạn bè bố mẹ tao toàn thấy thương nên chả ai đòi. Tiền vay không có đồng nào của họ hàng.
Còn bên nội tao có 2 chú kinh doanh, ai cũng khá khẩm, giàu hẳn thì không nhưng 100tr với cơ ngơi hiện tại thì đéo thấm vào đâu. Vừa rồi ông chú mới xây căn nhà 5 tỷ tiền xây để ở.
Bên ngoại thì mỗi mình mẹ tao là con gái. Ngày xưa ông tao là tá điền, có 9 miếng đất liền nhau ở mặt đường lớn nhất của thành phố tao đang ở. Ông tao cho hết 4 người cậu của tao, mỗi người 2 3 miếng. Mẹ tao đéo đc miếng nào. Giờ mỗi miếng giá tầm 20 30 tỷ. Mỗi lần bán đéo cho gia đình tao đồng nào. Tháng trước ông cậu bán 1 miếng được 25 tỷ đéo đoái hoài gì gia đình tao. Giờ thì còn 2 miếng ở đó.
Tao thắc mắc tại sao cùng là anh em ruột thịt với nhau sao các cậu, các chú lại tham thế? Tao đéo cần ai cho nhưng bố mẹ tao thì khổ nhọc lắm. Phải chi mỗi ngưòi một ít gom góp cho bố mẹ tao trả được cái nợ đất thì ngày ấy tao đã đủ lực để học đại học rồi. Bản thân học không giỏi hẳn nhưng rất ham có bằng đại học, nhưng nhà nợ nhiều quá nên phải khép lại một bên.
Giờ thì tao tự lực kinh tế cho gia đình rồi, tao cũng thầm cảm ơn hoàn cảnh. Nhưng tao thấy thương bố mẹ tao khi không được anh em ruột thịt cưu mang. Tao có một ông anh ruột, tao nghĩ tới khi bố mẹ tao mất thì tao cũng chả thèm miếng đất nhà tao đang ở. Tao sẵn sàng cho ổng vì ổng kém may mắn về năng lực hơn tao. Tao nói vậy ý là tao đéo xem tiền là tất cả và tao thấy anh tao cần điều đó hơn tao. Món nợ 500tr của nhà tao thì tao cũng sẽ trả. Thiếu thì tao ở thuê chứ tao đéo thể để câu chuyện họ hàng của tao một lần nữa tái hiện với anh tao.
Gia đình mấy tml như thế nào kể tao nghe với?

Thế là họ nhà tml mày đéo có phúc đức chứ sao

Anh em đéo tương trợ lẫn nhau
 
Trong gia đình đông con. Tml bố rất quan trọng. Nếu nghèo đéo cho đi học hết thì phải chọn tml khá nhất mà đầu tư tập trung cho học hành. Dạy con cái có trách nhiệm với nhau. Tương hỗ nhau.

Cái này ở xứ cá ngựa các tml mày chỉ có trong văn thơ là nhiều. Áp dụng vào cuộc sống thực tế thì như kon ku kec.
 
Tao còn trẻ nên thấy tò mò. Tao cũng đéo cần ai cho cái gì. Nhưng dòng họ tao chênh lệch giàu nghèo lắm. Bố mẹ tao phải đi phụ hồ, bốc gạch để mua được miếng đất hiện nhà tao đang ở. Cả nợ và gốc từ năm 2000 giờ tiền lãi lên gần 500tr rồi. Cũng may là ở hiền gặp lành, bạn bè bố mẹ tao toàn thấy thương nên chả ai đòi. Tiền vay không có đồng nào của họ hàng.
Còn bên nội tao có 2 chú kinh doanh, ai cũng khá khẩm, giàu hẳn thì không nhưng 100tr với cơ ngơi hiện tại thì đéo thấm vào đâu. Vừa rồi ông chú mới xây căn nhà 5 tỷ tiền xây để ở.
Bên ngoại thì mỗi mình mẹ tao là con gái. Ngày xưa ông tao là tá điền, có 9 miếng đất liền nhau ở mặt đường lớn nhất của thành phố tao đang ở. Ông tao cho hết 4 người cậu của tao, mỗi người 2 3 miếng. Mẹ tao đéo đc miếng nào. Giờ mỗi miếng giá tầm 20 30 tỷ. Mỗi lần bán đéo cho gia đình tao đồng nào. Tháng trước ông cậu bán 1 miếng được 25 tỷ đéo đoái hoài gì gia đình tao. Giờ thì còn 2 miếng ở đó.
Tao thắc mắc tại sao cùng là anh em ruột thịt với nhau sao các cậu, các chú lại tham thế? Tao đéo cần ai cho nhưng bố mẹ tao thì khổ nhọc lắm. Phải chi mỗi ngưòi một ít gom góp cho bố mẹ tao trả được cái nợ đất thì ngày ấy tao đã đủ lực để học đại học rồi. Bản thân học không giỏi hẳn nhưng rất ham có bằng đại học, nhưng nhà nợ nhiều quá nên phải khép lại một bên.
Giờ thì tao tự lực kinh tế cho gia đình rồi, tao cũng thầm cảm ơn hoàn cảnh. Nhưng tao thấy thương bố mẹ tao khi không được anh em ruột thịt cưu mang. Tao có một ông anh ruột, tao nghĩ tới khi bố mẹ tao mất thì tao cũng chả thèm miếng đất nhà tao đang ở. Tao sẵn sàng cho ổng vì ổng kém may mắn về năng lực hơn tao. Tao nói vậy ý là tao đéo xem tiền là tất cả và tao thấy anh tao cần điều đó hơn tao. Món nợ 500tr của nhà tao thì tao cũng sẽ trả. Thiếu thì tao ở thuê chứ tao đéo thể để câu chuyện họ hàng của tao một lần nữa tái hiện với anh tao.
Gia đình mấy tml như thế nào kể tao nghe với?
Do cách suy nghĩ của m thôi. Tiền bạc phân minh, nợ tình cảm rất là khó trả. Của cho không bằng cách cho. Chẳng lẽ vứt bán mảnh đất 25 tỏi cho nhà m 1 tỏi. Nhà m thấy dễ ăn vòi thêm thì sao.....Hay bố mẹ là người không thích nhờ vả, tư lực, miễn là họ vui vẻ là được, so đo làm gì. Quan trọng cách đối nhân xử thế với anh em thế nào, có tiền nhưng vẫn a - e, có việc cần làm vẫn lao vào. Họ nhà t đông a e nhưng có bác trưởng chủ trì, a e bảo nhau mà sống, dạy dỗ con cháu.Giàu nghèo ngoài số ra còn nỗ lực và tài năng của từng người.
 
Tao còn trẻ nên thấy tò mò. Tao cũng đéo cần ai cho cái gì. Nhưng dòng họ tao chênh lệch giàu nghèo lắm. Bố mẹ tao phải đi phụ hồ, bốc gạch để mua được miếng đất hiện nhà tao đang ở. Cả nợ và gốc từ năm 2000 giờ tiền lãi lên gần 500tr rồi. Cũng may là ở hiền gặp lành, bạn bè bố mẹ tao toàn thấy thương nên chả ai đòi. Tiền vay không có đồng nào của họ hàng.
Còn bên nội tao có 2 chú kinh doanh, ai cũng khá khẩm, giàu hẳn thì không nhưng 100tr với cơ ngơi hiện tại thì đéo thấm vào đâu. Vừa rồi ông chú mới xây căn nhà 5 tỷ tiền xây để ở.
Bên ngoại thì mỗi mình mẹ tao là con gái. Ngày xưa ông tao là tá điền, có 9 miếng đất liền nhau ở mặt đường lớn nhất của thành phố tao đang ở. Ông tao cho hết 4 người cậu của tao, mỗi người 2 3 miếng. Mẹ tao đéo đc miếng nào. Giờ mỗi miếng giá tầm 20 30 tỷ. Mỗi lần bán đéo cho gia đình tao đồng nào. Tháng trước ông cậu bán 1 miếng được 25 tỷ đéo đoái hoài gì gia đình tao. Giờ thì còn 2 miếng ở đó.
Tao thắc mắc tại sao cùng là anh em ruột thịt với nhau sao các cậu, các chú lại tham thế? Tao đéo cần ai cho nhưng bố mẹ tao thì khổ nhọc lắm. Phải chi mỗi ngưòi một ít gom góp cho bố mẹ tao trả được cái nợ đất thì ngày ấy tao đã đủ lực để học đại học rồi. Bản thân học không giỏi hẳn nhưng rất ham có bằng đại học, nhưng nhà nợ nhiều quá nên phải khép lại một bên.
Giờ thì tao tự lực kinh tế cho gia đình rồi, tao cũng thầm cảm ơn hoàn cảnh. Nhưng tao thấy thương bố mẹ tao khi không được anh em ruột thịt cưu mang. Tao có một ông anh ruột, tao nghĩ tới khi bố mẹ tao mất thì tao cũng chả thèm miếng đất nhà tao đang ở. Tao sẵn sàng cho ổng vì ổng kém may mắn về năng lực hơn tao. Tao nói vậy ý là tao đéo xem tiền là tất cả và tao thấy anh tao cần điều đó hơn tao. Món nợ 500tr của nhà tao thì tao cũng sẽ trả. Thiếu thì tao ở thuê chứ tao đéo thể để câu chuyện họ hàng của tao một lần nữa tái hiện với anh tao.
Gia đình mấy tml như thế nào kể tao nghe với?
Do cách suy nghĩ của m thôi. Tiền bạc phân minh, nợ tình cảm rất là khó trả. Của cho không bằng cách cho. Chẳng lẽ vứt bán mảnh đất 25 tỏi cho nhà m 1 tỏi. Nhà m thấy dễ ăn vòi thêm thì sao.....Hay bố mẹ là người không thích nhờ vả, tư lực, miễn là họ vui vẻ là được, so đo làm gì. Quan trọng cách đối nhân xử thế với anh em thế nào, có tiền nhưng vẫn a - e, có việc cần làm vẫn lao vào. Họ nhà t đông a e nhưng có bác trưởng chủ trì, a e bảo nhau mà sống, dạy dỗ con cháu.Giàu nghèo ngoài số ra còn nỗ lực và tài năng của từng người.
 
Cuốc sống muôn vàn muôn vẻ lắm. Như nhà tao nội có 2 anh em trai tao là lớn, mọi cv gia đình bố mẹ ốm đau tao cũng đứng ra lo hết, lúc chia tài sản tao bảo bố mẹ cứ chia đôi và cho chú em nhận trước cho thoải mái. Còn đằng ngoại thì có 3 gái và 1 cậu út. Ông bà ngoại thì cái gì cũng cho cậu út hết. Nhưng ốm đau bệnh tật cũng toàn vợ chồng tao gánh, ông bà vợ cung ngại nhưng tao bảo vc con còn khoẻ giúp dc bố mẹ khi nào bọn con ốm yêu thì nhờ các di các cậu. Mấy đứa em vợ làm luôn câu, anh chị già ốm thì bọn em cung vậy, con ku em cậu hãn trẻ nên cũng ko nói gì. Tao cũng chả nói gì, mình sống cứ thoải mái cho nhẹ lòng, " có đức mặc sức mà ăn ".👍
 
Tao còn trẻ nên thấy tò mò. Tao cũng đéo cần ai cho cái gì. Nhưng dòng họ tao chênh lệch giàu nghèo lắm. Bố mẹ tao phải đi phụ hồ, bốc gạch để mua được miếng đất hiện nhà tao đang ở. Cả nợ và gốc từ năm 2000 giờ tiền lãi lên gần 500tr rồi. Cũng may là ở hiền gặp lành, bạn bè bố mẹ tao toàn thấy thương nên chả ai đòi. Tiền vay không có đồng nào của họ hàng.
Còn bên nội tao có 2 chú kinh doanh, ai cũng khá khẩm, giàu hẳn thì không nhưng 100tr với cơ ngơi hiện tại thì đéo thấm vào đâu. Vừa rồi ông chú mới xây căn nhà 5 tỷ tiền xây để ở.
Bên ngoại thì mỗi mình mẹ tao là con gái. Ngày xưa ông tao là tá điền, có 9 miếng đất liền nhau ở mặt đường lớn nhất của thành phố tao đang ở. Ông tao cho hết 4 người cậu của tao, mỗi người 2 3 miếng. Mẹ tao đéo đc miếng nào. Giờ mỗi miếng giá tầm 20 30 tỷ. Mỗi lần bán đéo cho gia đình tao đồng nào. Tháng trước ông cậu bán 1 miếng được 25 tỷ đéo đoái hoài gì gia đình tao. Giờ thì còn 2 miếng ở đó.
Tao thắc mắc tại sao cùng là anh em ruột thịt với nhau sao các cậu, các chú lại tham thế? Tao đéo cần ai cho nhưng bố mẹ tao thì khổ nhọc lắm. Phải chi mỗi ngưòi một ít gom góp cho bố mẹ tao trả được cái nợ đất thì ngày ấy tao đã đủ lực để học đại học rồi. Bản thân học không giỏi hẳn nhưng rất ham có bằng đại học, nhưng nhà nợ nhiều quá nên phải khép lại một bên.
Giờ thì tao tự lực kinh tế cho gia đình rồi, tao cũng thầm cảm ơn hoàn cảnh. Nhưng tao thấy thương bố mẹ tao khi không được anh em ruột thịt cưu mang. Tao có một ông anh ruột, tao nghĩ tới khi bố mẹ tao mất thì tao cũng chả thèm miếng đất nhà tao đang ở. Tao sẵn sàng cho ổng vì ổng kém may mắn về năng lực hơn tao. Tao nói vậy ý là tao đéo xem tiền là tất cả và tao thấy anh tao cần điều đó hơn tao. Món nợ 500tr của nhà tao thì tao cũng sẽ trả. Thiếu thì tao ở thuê chứ tao đéo thể để câu chuyện họ hàng của tao một lần nữa tái hiện với anh tao.
Gia đình mấy tml như thế nào kể tao nghe với?
Ae tao thân ai nấy lo . Còn nếu có việc thì liên hệ và giải quyết . Ae họ hàng suy cho cùng cũng là cái lợi ích của các bên chứ tình cảm là cái thứ xàm Lồn .
 
Mày ko hiểu thì chịu khó học hỏi cho mở mang đầu óc.Ở ngoài bắc ngày trước đa phần xây nhỏ nên mỗi lần cỗ bàn thường phải dọn mâm lên sập hoặc giường mới đủ chỗ.Với quan niệm Kính lão đắc thọ,nên mâm trên sạp hay giường hay để cho các ôg hay các cụ,chú bác ngồi,còn còn cháu ngồi dưới.Ở đây đơn thuần chỉ là do chật chội với tình cảm chứ chả có phân biệt còn mẹ gì cả.Lại càng ko liên quan gì đến chuyện người trong nhà khinh nhau.Tao giải thích thế mà mày còn vẫn cãi đc thì tao chỉ biết khép đít lậy mày thôi,thích ăn j tạo cúng.Và đặc biệt là tạo ko thích tranh luận vs thằng ngu!:))
Có cái máu Lồn mà bào chữa. Bọn lồn bake chó mày thì cổ hủ vs trọng giàu khinh nghèo, tranh công chối tội đổ lỗi thanh minh. Lấp liếm, lươn lẹo vãi lồn ra. Địt cái mã bố nhà mày, xưa nhà lồn nào k nghèo, miền trung đéo nghèo, miền tây đéo nghèo mà xây nhà cho lớn. Lấp liếm thì cũng lắp não vào con chó bệnh ạ. Dốt mà cứ thích phân bua, sủa ngu.
 
Mày ko hiểu thì chịu khó học hỏi cho mở mang đầu óc.Ở ngoài bắc ngày trước đa phần xây nhỏ nên mỗi lần cỗ bàn thường phải dọn mâm lên sập hoặc giường mới đủ chỗ.Với quan niệm Kính lão đắc thọ,nên mâm trên sạp hay giường hay để cho các ôg hay các cụ,chú bác ngồi,còn còn cháu ngồi dưới.Ở đây đơn thuần chỉ là do chật chội với tình cảm chứ chả có phân biệt còn mẹ gì cả.Lại càng ko liên quan gì đến chuyện người trong nhà khinh nhau.Tao giải thích thế mà mày còn vẫn cãi đc thì tao chỉ biết khép đít lậy mày thôi,thích ăn j tạo cúng.Và đặc biệt là tạo ko thích tranh luận vs thằng ngu!:))
Có cái máu Lồn mà bào chữa. Bọn lồn bake chó mày thì cổ hủ vs trọng giàu khinh nghèo, tranh công chối tội đổ lỗi thanh minh. Lấp liếm, lươn lẹo vãi lồn ra. Địt cái mã bố nhà mày, xưa nhà lồn nào k nghèo, miền trung đéo nghèo, miền tây đéo nghèo mà xây nhà cho lớn. Lấp liếm thì cũng lắp não vào con chó bệnh ạ. Dốt mà cứ thích phân bua, sủa ngu.
 
2 ae t ít nch với nhau, chắc cũng giống tính ông già nên vậy rồi. Hồi bé thì còn chơi đùa với nhau.
Quan điểm t thì giờ cả 2 lập gđ rồi nên ko sống chung với nhau đc, dù 2 ae t ok nhưng 2 dâu ở chung, con cái ở chung rất dễ xảy ra chuyện.
tài sản obz thì đang có 2 nhà mặt tiền, 1 cái ở (thg a ở chung obz), 1 cái cho thuê. Ba mẹ phán cho như nào thì lấy như vậy, éo đc ý kiến
 
Bố mẹ tao về quê nội hay bị hắt hủi vl. Lần nào về cũng bị người ta xét nét về năng lực. Tao nghe thấy tức nhưng phận con cái phải ngậm mõm k được xía vào. Mỗi người mỗi năng lực chứ bây giờ có nói đi nói lại một vấn đề thì bố tao cũng có thay đổi được đâu mà trách bố tao nhỉ
Mày yếu hèn như thế thì thôi ngậm mồm mà sống tiếp, than thở kể lể làm Lồn
 
Cuốc sống muôn vàn muôn vẻ lắm. Như nhà tao nội có 2 anh em trai tao là lớn, mọi cv gia đình bố mẹ ốm đau tao cũng đứng ra lo hết, lúc chia tài sản tao bảo bố mẹ cứ chia đôi và cho chú em nhận trước cho thoải mái. Còn đằng ngoại thì có 3 gái và 1 cậu út. Ông bà ngoại thì cái gì cũng cho cậu út hết. Nhưng ốm đau bệnh tật cũng toàn vợ chồng tao gánh, ông bà vợ cung ngại nhưng tao bảo vc con còn khoẻ giúp dc bố mẹ khi nào bọn con ốm yêu thì nhờ các di các cậu. Mấy đứa em vợ làm luôn câu, anh chị già ốm thì bọn em cung vậy, con ku em cậu hãn trẻ nên cũng ko nói gì. Tao cũng chả nói gì, mình sống cứ thoải mái cho nhẹ lòng, " có đức mặc sức mà ăn ".👍
M sống như thế quá là OK rồi.
 
Rất tiếc cho hoàn cảnh của m. Hoàn cảnh của t thì ngược lại.
Nhà t vỡ nợ hơn 1 tỉ năm 2008. Hai bên nội ngoại cho và cho vay để trả nợ không ông già giờ bị bọn xhđ thịt rồi.
Cơ mà thằng e t và t lại chả nói chuyện gì với nhau, k chơi với nhau. Còn về nhà cửa,đất đai thì cứ để obg quyết thôi chứ t k tham gia, bố mẹ cho thì xin không thì thôi =))
 

Có thể bạn quan tâm

Top