xamovn
Kích Dục Đại Sư
Diễn biến chiến cuộc tại Ukraine vẫn chưa tới hồi kết. Vẫn chưa có gì để khẳng định ai thắng ai thua trong cuộc chiến này.
Tuy nhiên, nhiều tính toán quân sự của Nga đã tỏ ra thiếu hiệu quả, dù trí tuệ của người Nga trên thế giới cũng luôn thuộc top đầu.
Khác với chiến tranh vệ quốc, 1 cuộc chiến vệ quốc sẽ huy động toàn bộ sức mạnh 1 đất nước và toàn quân đội nước đó. Còn chiến dịch của Nga ở Ukraine là chiến tranh ngoài lãnh thổ, chỉ huy động quân đội và 1 phần sức mạnh của quân đội. Nhưng họ phải đối đầu với cả đất nước Ukraine và dường như cả thế giới đang chống lại họ.
Một điển hình đó là việc Nga sử dụng UAV Orlan-10 trong tác chiến. Dĩ nhiên Nga hoàn toàn có thể chế tạo một thứ UAV công nghệ cao không thua kém TB-2 của Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng họ bị ám ảnh bởi lối tác chiến bất cân xứng, với những chiếc xe bán tải dân sự của Toyota lắp vũ khí sau xe của phiến quân hay chiến tranh du kích của Việt Nam. Họ nghĩ có thể thắng Mỹ khi đánh cho Mỹ tiêu hao quân sự vượt ngưỡng cho phép để Mỹ lui binh. Nhưng thực sự, Mỹ chỉ lui binh khi họ muốn và đã đạt mục đích, chứ với tài lực khổng lồ họ thừa sức nghiền đối phương ra bã. Việc Mỹ bỏ chạy khỏi Afghanistan khiến Nga bị ảo tưởng về loại hình chiến tranh rẻ tiền của Taliban, nhưng sự thực Mỹ bỏ chạy không phải vì sợ hay vì thua, mà bỏ của chạy lấy người.
Người Nga nghĩ rằng chẳng việc gì phải chi tiền cho 1 dự án UAV với chi phí cao, mà xuất khẩu không cạnh tranh được, để làm ra những con UAV bé tẹo như quân Mỹ sử dụng. Họa chẳng may bị bắt sống thì sẽ lộ hết công nghệ. Họ muốn chế tạo 1 mẫu UAV mà có lọt vào tay đối phương cũng chẳng sao. Hay một mẫu UAV mà xưởng chế tạo nào cũng làm được dễ dàng như khẩu AK-47. Có nghĩa là không cần nhà xưởng, chi phí đầu tư nghiên cứu, dây chuyền...chỉ cần mua những thứ hàng có sẵn trên thị trường dân sự, ai cũng mua được, có sẵn, lắp ráp lại với nhau thì họ có thể ra hàng đống UAV đông như kiến.
Tuy nhiên họ đã lầm, UAV là sản phẩm tác chiến công nghệ cao, từ hệ thống camera, radar, gps, sensor, động cơ, vật liệu, phần mềm tác chiến...đều là những thứ tinh hoa công nghệ phải đầu tư rất nhiều tiền và nghiên cứu phức tạp mới có được. Hiệu quả tác chiến sẽ hơn hẳn 1 thứ đồ rẻ tiền nhưng vô dụng của Nga.
Dĩ nhiên, khi bị thế giới cấm vận lúc này, Nga có đầu tư sản xuất khí tài quang học, vi mạch điện tử cũng đã muộn, dù có sản xuất cũng sẽ thua phương Tây. Đây là hậu quả của tư duy quân sự lạc hậu, lỗi thời, chủ quan, ỷ lại, cục bộ...
Nga nghĩ rằng có thể thay mạng lính Nga bằng lính Triều Tiên thì chi phí nhân mạng gần bằng 0. Họ cũng nghĩ rằng những cố số đạn dược từ Triều Tiên hay UAV rẻ tiền từ Iran, sản xuất theo kinh tế tập trung có thể thắng phương tây theo bình diện kinh tế quân sự.
Nga cũng nghĩ rằng chỉ cần mua sẵn con rô bốt chó từ Trung Quốc, mua theo lô có sẵn, với giá rẻ, rồi gắn vũ khí lên là xong chuyện. Nếu dễ như Nga nghĩ thì còn nói làm gì.
Lối tư duy rặt gốc quê mùa của Nga chỉ phù hợp chiến tranh vệ quốc. Còn các lần mang quân đi xâm lược đều thất bại.
Ông Putin cũng nghĩ đơn giản như ông Đặng Tiểu Bình thời năm 79 khi đánh Việt Nam. Nhưng chắc chắn sau cuộc chiến Ukraine, khi quân Nga học được 1 bài học, họ sẽ rót tiền mạnh cho doanh nghiệp quốc phòng hưởng lợi.
Nhiều bạn trẻ của Việt Nam cũng quên câu Bởi chiến tranh không phải trò đùa mà suốt ngày đòi đánh Campuchia.
Người Mỹ và đồng minh của họ bỏ cả đống tiền để nghiên cứu vũ khí, tất nhiên khả năng trinh sát thám báo công nghệ cao của họ vượt trội Nga. Họ cũng tung đặc nhiệm tinh nhuệ vào chiến trường. Thứ tác chiến rẻ tiền của Nga dĩ nhiên vô dụng.
Người Nga có thể thắng cuộc chiến Ukraine, nhưng trong cuộc chiến này họ đã thua rất nhiều.
Tuy nhiên, nhiều tính toán quân sự của Nga đã tỏ ra thiếu hiệu quả, dù trí tuệ của người Nga trên thế giới cũng luôn thuộc top đầu.
Khác với chiến tranh vệ quốc, 1 cuộc chiến vệ quốc sẽ huy động toàn bộ sức mạnh 1 đất nước và toàn quân đội nước đó. Còn chiến dịch của Nga ở Ukraine là chiến tranh ngoài lãnh thổ, chỉ huy động quân đội và 1 phần sức mạnh của quân đội. Nhưng họ phải đối đầu với cả đất nước Ukraine và dường như cả thế giới đang chống lại họ.
Một điển hình đó là việc Nga sử dụng UAV Orlan-10 trong tác chiến. Dĩ nhiên Nga hoàn toàn có thể chế tạo một thứ UAV công nghệ cao không thua kém TB-2 của Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng họ bị ám ảnh bởi lối tác chiến bất cân xứng, với những chiếc xe bán tải dân sự của Toyota lắp vũ khí sau xe của phiến quân hay chiến tranh du kích của Việt Nam. Họ nghĩ có thể thắng Mỹ khi đánh cho Mỹ tiêu hao quân sự vượt ngưỡng cho phép để Mỹ lui binh. Nhưng thực sự, Mỹ chỉ lui binh khi họ muốn và đã đạt mục đích, chứ với tài lực khổng lồ họ thừa sức nghiền đối phương ra bã. Việc Mỹ bỏ chạy khỏi Afghanistan khiến Nga bị ảo tưởng về loại hình chiến tranh rẻ tiền của Taliban, nhưng sự thực Mỹ bỏ chạy không phải vì sợ hay vì thua, mà bỏ của chạy lấy người.
Người Nga nghĩ rằng chẳng việc gì phải chi tiền cho 1 dự án UAV với chi phí cao, mà xuất khẩu không cạnh tranh được, để làm ra những con UAV bé tẹo như quân Mỹ sử dụng. Họa chẳng may bị bắt sống thì sẽ lộ hết công nghệ. Họ muốn chế tạo 1 mẫu UAV mà có lọt vào tay đối phương cũng chẳng sao. Hay một mẫu UAV mà xưởng chế tạo nào cũng làm được dễ dàng như khẩu AK-47. Có nghĩa là không cần nhà xưởng, chi phí đầu tư nghiên cứu, dây chuyền...chỉ cần mua những thứ hàng có sẵn trên thị trường dân sự, ai cũng mua được, có sẵn, lắp ráp lại với nhau thì họ có thể ra hàng đống UAV đông như kiến.
Tuy nhiên họ đã lầm, UAV là sản phẩm tác chiến công nghệ cao, từ hệ thống camera, radar, gps, sensor, động cơ, vật liệu, phần mềm tác chiến...đều là những thứ tinh hoa công nghệ phải đầu tư rất nhiều tiền và nghiên cứu phức tạp mới có được. Hiệu quả tác chiến sẽ hơn hẳn 1 thứ đồ rẻ tiền nhưng vô dụng của Nga.
Dĩ nhiên, khi bị thế giới cấm vận lúc này, Nga có đầu tư sản xuất khí tài quang học, vi mạch điện tử cũng đã muộn, dù có sản xuất cũng sẽ thua phương Tây. Đây là hậu quả của tư duy quân sự lạc hậu, lỗi thời, chủ quan, ỷ lại, cục bộ...
Nga nghĩ rằng có thể thay mạng lính Nga bằng lính Triều Tiên thì chi phí nhân mạng gần bằng 0. Họ cũng nghĩ rằng những cố số đạn dược từ Triều Tiên hay UAV rẻ tiền từ Iran, sản xuất theo kinh tế tập trung có thể thắng phương tây theo bình diện kinh tế quân sự.
Nga cũng nghĩ rằng chỉ cần mua sẵn con rô bốt chó từ Trung Quốc, mua theo lô có sẵn, với giá rẻ, rồi gắn vũ khí lên là xong chuyện. Nếu dễ như Nga nghĩ thì còn nói làm gì.
Lối tư duy rặt gốc quê mùa của Nga chỉ phù hợp chiến tranh vệ quốc. Còn các lần mang quân đi xâm lược đều thất bại.
Ông Putin cũng nghĩ đơn giản như ông Đặng Tiểu Bình thời năm 79 khi đánh Việt Nam. Nhưng chắc chắn sau cuộc chiến Ukraine, khi quân Nga học được 1 bài học, họ sẽ rót tiền mạnh cho doanh nghiệp quốc phòng hưởng lợi.
Nhiều bạn trẻ của Việt Nam cũng quên câu Bởi chiến tranh không phải trò đùa mà suốt ngày đòi đánh Campuchia.
Người Mỹ và đồng minh của họ bỏ cả đống tiền để nghiên cứu vũ khí, tất nhiên khả năng trinh sát thám báo công nghệ cao của họ vượt trội Nga. Họ cũng tung đặc nhiệm tinh nhuệ vào chiến trường. Thứ tác chiến rẻ tiền của Nga dĩ nhiên vô dụng.
Người Nga có thể thắng cuộc chiến Ukraine, nhưng trong cuộc chiến này họ đã thua rất nhiều.
