Quay clip đập tượng Quán Thế Âm để câu view, 1 phụ nữ 24 tuổi chuyên tuyên truyền bài trừ mê tín bị xe cán chết ngay sau đó

Quê tao, một làng nhỏ ở Nam Định, ở đây nếu bên lương thì làng nào cũng có 1 chùa, 1 đền. Chùa ở đây đúng kiểu tu tập thôi, như ngày tao còn bé, lên chùa thấy có mỗi ông sư thỉnh thoảng vẫn uống nước lá vối, nói chuyện với ông cố của tao về mấy cái sách chữ nôm.
Bà già tao kể: nhà sau lưng nhà bà ngoại tao là nhà 1 bà làm cán bộ văn hóa xã thời kỳ xây dựng cnxh ~ 1960s, bà này cấm mọi người không được đi chùa, cấm không cúng dường, cho người canh gác, ai vi phạm thì trừ điểm thi đua. Khổ thân ông sư già, ngoài giờ kinh kệ cũng phải vác cuốc ra vườn trồng khoai, sắn, người dân thì thỉnh thoảng nhờ bọn thanh niên đêm đến lặn qua sông, trèo vào tiếp tế cho cụ ít khoai, sắn, vì thời đấy cũng đéo có mấy đồ ăn.
Được một thời gian, có lẽ do tuổi cao lại làm việc cực nhọc nên sư cụ ốm, mấy bà ở gần để ý thấy vài hôm sư không ra vườn nên kêu gọi nhau vào thăm, sư cụ ốm nặng thật rồi không qua khỏi.
Đây mới là đoạn ác nhất: con mụ cán bộ văn hóa nhất quyết không cho dân làng làm đám ma, không cho lấy kiệu rước linh cữu ra đồng mả, cuối cùng người dân phải quấn cái xác vào chiếu, rồi chở ra đồng mả bằng cái thuyền bằng xi măng hay dùng để chờ đất & phân ra ruộng. chùa thì bỏ hoang, hình như tận đến khoảng 1980 mới phục dựng sửa chữa lại rồi đón sư mới.
Nhà bà kia có 2 đứa con trai, thấy bảo sau nành thành niên mà cứ dặt dẹo, 1 thằng chết sớm, 1 thằng lấy vợ sinh được 1 đứa con trai, làm việc loanh quanh ở quê, tầm 1995 - 1996, tết tao về quê chơi, nhà bên đấy cũng thịt lợn ăn tết, tầm 9h - 10h tao nghe tiếng lợn bị chọc tiết ré lên, nhưng lạ cái là nó kéo rất dài, phải gấp đôi gấp 3 con khác, mãi sau ông già tao sang xem rồi về bảo: cắt không ra tiết, đen lắm. Đâu đó tầm bữa cơm trưa tao lại nghe bên đấy khóc rống lên, hóa ra đến giờ cơm không thấy thằng cháu nội đâu, đi tìm thì nó nổi lên dưới ao. Rồi sau đó tao nghe nói cha thằng bé đó, tức đứa con còn lại của bà cán bộ văn hóa xã, đến cuối năm là ốm chết, trong năm là tuyệt tự nhà đấy.
Mà lạ cái là nhà đấy ngay sau nhà bà ngoại tao, nhưng thời bé tao nhìn cái nhà đấy cứ ghét kiểu gì ấy, kiểu nó rất âm khí, 2 ông bà cán bộ xã ấy lại sống khá lâu, nhưng kiểu lẩn thẩn trời đày chứ đéo phải sống khỏe sống thọ.
Sau tao mới nghĩ, ông sư kia chẳng để tâm đến bà cán bộ văn hóa xã, nhưng những ác linh, ma quỷ đang bị ông sư trấn áp bằng tiếng kinh tiếng kệ nhằm hóa đi cái ác của chúng, cho chúng được vãng sang, ông sư chết đi, chùa thì bỏ hoang, đám ma quỷ ấy thoát ra thì nó báo ngay kẻ có tâm địa gần với nó, hoặc việc thả đám ma quỷ ra, đánh mất cơ hội vãng sanh của chúng, cộng với việc hại chết ông sư chính thức thiêu đốt hết sạch âm đức tổ tiên gia đình ấy, nghiệp hỏa dấy lên, tự nhiên gia đình này trở thành miếng ngon trong mắt các ác linh, ma quỷ. Và căn nhà đấy trở thành nơi trú ngụ của chúng, nên tao nhìn vào là thấy ghét.

Tâm của con người là vô pháp vô thiên, gọi là tâm viên mã ý, nên nó cần có cái cương, tức là tôn giáo, tôn giáo nào cũng được để dạy cho con người nhân - quả. Vô thần rất nguy hiểm, vì không hiểu được nhân quả, thành ra không có giới hạn về đạo đức.
 
Sửa lần cuối:
Quê tao, một làng nhỏ ở Nam Định, ở đây nếu bên lương thì làng nào cũng có 1 chùa, 1 đền. Chùa ở đây đúng kiểu tu tập thôi, như ngày tao còn bé, lên chùa thấy có mỗi ông sư thỉnh thoảng vẫn uống nước lá vối, nói chuyện với ông cố của tao về mấy cái sách chữ nôm. Bà già tao kể: nhà sau lưng nhà bà ngoại tao là nhà 1 bà làm cán bộ văn hóa xã thời kỳ xây dựng cnxh ~ 1960s, bà này cấm mọi người không được đi chùa, cấm không cúng dường, cho người canh gác, ai vi phạm thì trừ điểm thi đua. Khổ thân ông sư già, ngoài giờ kinh kệ cũng phải vác cuốc ra vườn trồng khoai, sắn, người dân thì thỉnh thoảng nhờ bọn thanh niên đêm đến lặn qua sông, trèo vào tiếp tế cho cụ ít khoai, sắn, vì thời đấy cũng đéo có mấy đồ ăn.
Được một thời gian, có lẽ do tuổi cao lại làm việc cực nhọc nên sư cụ ốm, mấy bà ở gần để ý thấy vài hôm sư không ra vườn nên kêu gọi nhau vào thăm, sư cụ ốm nặng thật rồi không qua khỏi.
Đây mới là đoạn ác nhất: con mụ cán bộ văn hóa nhất quyết không cho dân làng làm đám ma, không cho lấy kiệu rước linh cữu ra đồng mả, cuối cùng người dân phải quấn cái xác vào chiếu, rồi chở ra đồng mả bằng cái thuyền bằng xi măng hay dùng để chờ đất & phân ra ruộng. chùa thì bỏ hoang, hình như tận đến khoảng 1980 mới phục dựng sửa chữa lại rồi đón sư mới.
Nhà bà kia có 2 đứa con trai, thấy bảo sau nành thành niên mà cứ dặt dẹo, 1 thằng chết sớm, 1 thằng lấy vợ sinh được 1 đứa con trai, làm việc loanh quanh ở quê, tầm 1995 - 1996, tết tao về quê chơi, nhà bên đấy cũng thịt lợn ăn tết, tầm 9h - 10h tao nghe tiếng lợn bị chọc tiết ré lên, nhưng lạ cái là nó kéo rất dài, phải gấp đôi gấp 3 con khác, mãi sau ông già tao sang xem rồi về bảo: cắt không ra tiết, đen lắm. Đâu đó tầm bữa cơm trưa tao lại nghe bên đấy khóc rống lên, hóa ra đến giờ cơm không thấy thằng cháu nội đâu, đi tìm thì nó nổi lên dưới ao. Rồi sau đó tao nghe nói cha thằng bé đó, tức đứa con còn lại của bà cán bộ văn hóa xã, đến cuối năm là ốm chết, trong năm là tuyệt tự nhà đấy.
Mà lạ cái là nhà đấy ngay sau nhà bà ngoại tao, nhưng thời bé tao nhìn cái nhà đấy cứ ghét kiểu gì ấy, kiểu nó rất âm khí, 2 ông bà cán bộ xã ấy lại sống khá lâu, nhưng kiểu lẩn thẩn trời đày chứ đéo phải sống khỏe sống thọ.
Sau tao mới nghĩ, ông sư kia chẳng để tâm đến bà cán bộ văn hóa xã, nhưng những ác linh, ma quỷ đang bị ông sư trấn áp bằng tiếng kinh tiếng kệ nhằm hóa đi cái ác của chúng, cho chúng được vãng sang, ông sư chết đi, chùa thì bỏ hoang, đám ma quỷ ấy thoát ra thì nó báo ngay kẻ có tâm địa gần với nó, hoặc việc thả đám ma quỷ ra, đánh mất cơ hội vãng sanh của chúng, cộng với việc hại chết ông sư chính thức thiêu đốt hết sạch âm đức tổ tiên gia đình ấy, nghiệp hỏa dấy lên, tự nhiên gia đình này trở thành miếng ngon trong mắt các ác linh, ma quỷ. Và căn nhà đấy trở thành nơi trú ngụ của chúng, nên tao nhìn vào là thấy ghét.

Tâm của con người là vô pháp vô thiên, gọi là tâm viên mã ý, nên nó cần có cái cương, tức là tôn giáo, tôn giáo nào cũng được để dạy cho con người nhân - quả. Vô thần rất nguy hiểm, vì không hiểu được nhân quả, thành ra không có giới hạn về đạo đức.
Vậy sau tất cả, ông bà cán bộ đó có nhận ra được những gì mình làm là trái luân thường đạo lý không?
 
Quê tao, một làng nhỏ ở Nam Định, ở đây nếu bên lương thì làng nào cũng có 1 chùa, 1 đền. Chùa ở đây đúng kiểu tu tập thôi, như ngày tao còn bé, lên chùa thấy có mỗi ông sư thỉnh thoảng vẫn uống nước lá vối, nói chuyện với ông cố của tao về mấy cái sách chữ nôm. Bà già tao kể: nhà sau lưng nhà bà ngoại tao là nhà 1 bà làm cán bộ văn hóa xã thời kỳ xây dựng cnxh ~ 1960s, bà này cấm mọi người không được đi chùa, cấm không cúng dường, cho người canh gác, ai vi phạm thì trừ điểm thi đua. Khổ thân ông sư già, ngoài giờ kinh kệ cũng phải vác cuốc ra vườn trồng khoai, sắn, người dân thì thỉnh thoảng nhờ bọn thanh niên đêm đến lặn qua sông, trèo vào tiếp tế cho cụ ít khoai, sắn, vì thời đấy cũng đéo có mấy đồ ăn.
Được một thời gian, có lẽ do tuổi cao lại làm việc cực nhọc nên sư cụ ốm, mấy bà ở gần để ý thấy vài hôm sư không ra vườn nên kêu gọi nhau vào thăm, sư cụ ốm nặng thật rồi không qua khỏi.
Đây mới là đoạn ác nhất: con mụ cán bộ văn hóa nhất quyết không cho dân làng làm đám ma, không cho lấy kiệu rước linh cữu ra đồng mả, cuối cùng người dân phải quấn cái xác vào chiếu, rồi chở ra đồng mả bằng cái thuyền bằng xi măng hay dùng để chờ đất & phân ra ruộng. chùa thì bỏ hoang, hình như tận đến khoảng 1980 mới phục dựng sửa chữa lại rồi đón sư mới.
Nhà bà kia có 2 đứa con trai, thấy bảo sau nành thành niên mà cứ dặt dẹo, 1 thằng chết sớm, 1 thằng lấy vợ sinh được 1 đứa con trai, làm việc loanh quanh ở quê, tầm 1995 - 1996, tết tao về quê chơi, nhà bên đấy cũng thịt lợn ăn tết, tầm 9h - 10h tao nghe tiếng lợn bị chọc tiết ré lên, nhưng lạ cái là nó kéo rất dài, phải gấp đôi gấp 3 con khác, mãi sau ông già tao sang xem rồi về bảo: cắt không ra tiết, đen lắm. Đâu đó tầm bữa cơm trưa tao lại nghe bên đấy khóc rống lên, hóa ra đến giờ cơm không thấy thằng cháu nội đâu, đi tìm thì nó nổi lên dưới ao. Rồi sau đó tao nghe nói cha thằng bé đó, tức đứa con còn lại của bà cán bộ văn hóa xã, đến cuối năm là ốm chết, trong năm là tuyệt tự nhà đấy.
Mà lạ cái là nhà đấy ngay sau nhà bà ngoại tao, nhưng thời bé tao nhìn cái nhà đấy cứ ghét kiểu gì ấy, kiểu nó rất âm khí, 2 ông bà cán bộ xã ấy lại sống khá lâu, nhưng kiểu lẩn thẩn trời đày chứ đéo phải sống khỏe sống thọ.
Sau tao mới nghĩ, ông sư kia chẳng để tâm đến bà cán bộ văn hóa xã, nhưng những ác linh, ma quỷ đang bị ông sư trấn áp bằng tiếng kinh tiếng kệ nhằm hóa đi cái ác của chúng, cho chúng được vãng sang, ông sư chết đi, chùa thì bỏ hoang, đám ma quỷ ấy thoát ra thì nó báo ngay kẻ có tâm địa gần với nó, hoặc việc thả đám ma quỷ ra, đánh mất cơ hội vãng sanh của chúng, cộng với việc hại chết ông sư chính thức thiêu đốt hết sạch âm đức tổ tiên gia đình ấy, nghiệp hỏa dấy lên, tự nhiên gia đình này trở thành miếng ngon trong mắt các ác linh, ma quỷ. Và căn nhà đấy trở thành nơi trú ngụ của chúng, nên tao nhìn vào là thấy ghét.

Tâm của con người là vô pháp vô thiên, gọi là tâm viên mã ý, nên nó cần có cái cương, tức là tôn giáo, tôn giáo nào cũng được để dạy cho con người nhân - quả. Vô thần rất nguy hiểm, vì không hiểu được nhân quả, thành ra không có giới hạn về đạo đức.
Văn mày viết sao mà nó hay, nó mạch lạc, nó chân lý, nó chạm được cái Tâm. Thằng @đéo có hình chó nó tin tuy giác ngộ, nhưng chữ không hay bằng. Đôi co với bọn dân trí thấp thì sẽ kéo mình xuống bằng tụi nó, rồi bọn nó sẽ hạ mình bằng kinh nghiệm.
 
Văn mày viết sao mà nó hay, nó mạch lạc, nó chân lý, nó chạm được cái Tâm. Thằng @đéo có hình chó nó tin tuy giác ngộ, nhưng chữ không hay bằng. Đôi co với bọn dân trí thấp thì sẽ kéo mình xuống bằng tụi nó, rồi bọn nó sẽ hạ mình bằng kinh nghiệm.
Thằng @Nmlam nó gần 60 tuổi rồi. Sống trải đủ rồi.
 
Chính phủ Tàu đéo làm trực tiếp. Bọn làm trực tiếp là Hồng vệ binh và tất nhiên quả báo là do bọn Hồng vệ binh gánh.
Lũ này thì thôi, đéo riêng gì chùa mà đền, lăng tẩm của quan, quân đời trước cũng bị san phẳng thời cách màn văn hoá. Vừa bất kính với tiền nhân vừa xúc phạm bề trên. Chuẩn thế hệ bỏ đi !!
 
Quê tao, một làng nhỏ ở Nam Định, ở đây nếu bên lương thì làng nào cũng có 1 chùa, 1 đền. Chùa ở đây đúng kiểu tu tập thôi, như ngày tao còn bé, lên chùa thấy có mỗi ông sư thỉnh thoảng vẫn uống nước lá vối, nói chuyện với ông cố của tao về mấy cái sách chữ nôm. Bà già tao kể: nhà sau lưng nhà bà ngoại tao là nhà 1 bà làm cán bộ văn hóa xã thời kỳ xây dựng cnxh ~ 1960s, bà này cấm mọi người không được đi chùa, cấm không cúng dường, cho người canh gác, ai vi phạm thì trừ điểm thi đua. Khổ thân ông sư già, ngoài giờ kinh kệ cũng phải vác cuốc ra vườn trồng khoai, sắn, người dân thì thỉnh thoảng nhờ bọn thanh niên đêm đến lặn qua sông, trèo vào tiếp tế cho cụ ít khoai, sắn, vì thời đấy cũng đéo có mấy đồ ăn.
Được một thời gian, có lẽ do tuổi cao lại làm việc cực nhọc nên sư cụ ốm, mấy bà ở gần để ý thấy vài hôm sư không ra vườn nên kêu gọi nhau vào thăm, sư cụ ốm nặng thật rồi không qua khỏi.
Đây mới là đoạn ác nhất: con mụ cán bộ văn hóa nhất quyết không cho dân làng làm đám ma, không cho lấy kiệu rước linh cữu ra đồng mả, cuối cùng người dân phải quấn cái xác vào chiếu, rồi chở ra đồng mả bằng cái thuyền bằng xi măng hay dùng để chờ đất & phân ra ruộng. chùa thì bỏ hoang, hình như tận đến khoảng 1980 mới phục dựng sửa chữa lại rồi đón sư mới.
Nhà bà kia có 2 đứa con trai, thấy bảo sau nành thành niên mà cứ dặt dẹo, 1 thằng chết sớm, 1 thằng lấy vợ sinh được 1 đứa con trai, làm việc loanh quanh ở quê, tầm 1995 - 1996, tết tao về quê chơi, nhà bên đấy cũng thịt lợn ăn tết, tầm 9h - 10h tao nghe tiếng lợn bị chọc tiết ré lên, nhưng lạ cái là nó kéo rất dài, phải gấp đôi gấp 3 con khác, mãi sau ông già tao sang xem rồi về bảo: cắt không ra tiết, đen lắm. Đâu đó tầm bữa cơm trưa tao lại nghe bên đấy khóc rống lên, hóa ra đến giờ cơm không thấy thằng cháu nội đâu, đi tìm thì nó nổi lên dưới ao. Rồi sau đó tao nghe nói cha thằng bé đó, tức đứa con còn lại của bà cán bộ văn hóa xã, đến cuối năm là ốm chết, trong năm là tuyệt tự nhà đấy.
Mà lạ cái là nhà đấy ngay sau nhà bà ngoại tao, nhưng thời bé tao nhìn cái nhà đấy cứ ghét kiểu gì ấy, kiểu nó rất âm khí, 2 ông bà cán bộ xã ấy lại sống khá lâu, nhưng kiểu lẩn thẩn trời đày chứ đéo phải sống khỏe sống thọ.
Sau tao mới nghĩ, ông sư kia chẳng để tâm đến bà cán bộ văn hóa xã, nhưng những ác linh, ma quỷ đang bị ông sư trấn áp bằng tiếng kinh tiếng kệ nhằm hóa đi cái ác của chúng, cho chúng được vãng sang, ông sư chết đi, chùa thì bỏ hoang, đám ma quỷ ấy thoát ra thì nó báo ngay kẻ có tâm địa gần với nó, hoặc việc thả đám ma quỷ ra, đánh mất cơ hội vãng sanh của chúng, cộng với việc hại chết ông sư chính thức thiêu đốt hết sạch âm đức tổ tiên gia đình ấy, nghiệp hỏa dấy lên, tự nhiên gia đình này trở thành miếng ngon trong mắt các ác linh, ma quỷ. Và căn nhà đấy trở thành nơi trú ngụ của chúng, nên tao nhìn vào là thấy ghét.

Tâm của con người là vô pháp vô thiên, gọi là tâm viên mã ý, nên nó cần có cái cương, tức là tôn giáo, tôn giáo nào cũng được để dạy cho con người nhân - quả. Vô thần rất nguy hiểm, vì không hiểu được nhân quả, thành ra không có giới hạn về đạo đức.
Tao không có đạo, nhưng nói chung tao tôn trọng tín ngưỡng của người khác. Chuyện mày kể thì tao không lạ, vì bạn bè người thân tao cũng đều có những câu chuyện tương tự. Bạn tao có đứa nằm mơ nói trong giấc mơ thấy có anh trai, rồi kể chuyện này chuyện nọ, mà nó là con một. Có dịp về quê thăm nhà, nó kể cho ba mẹ nó nghe, ba mẹ nó ngả ngửa vì đúng là ông bà có mất một đứa lúc còn sơ sinh, nhưng vì là kỷ niệm buồn nên không kể cho ai nghe, mãi nhiều năm sau mới có nó. Tao nghe vậy biết vậy.
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top