Cảnh báo lừa đảo‼️ Quy hoạch sông Hồng: Dân biết, dân bàn, lạng quạng ăn dùi cui vô mỏ

Một quy hoạch có thể được thể hiện bằng những đường nét trên bản đồ, nhưng với người dân sống trong khu vực quy hoạch, đó còn là câu chuyện về ngôi nhà, con đường, kế sinh nhai và không gian sống của chính mình.
Hà Nội đang lấy ý kiến nhân dân đối với Điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở. Cộng đồng dân cư trong ranh giới và vùng ảnh hưởng của quy hoạch được trực tiếp tham gia đóng góp ý kiến.​
Giữa kỳ vọng phát triển và nỗi lo mất “cơ nghiệp”
“Đại đa số người dân khi biết dự án rất lo lắng, nhất là hộ gia đình đang có ảnh hưởng rất lớn trong trục cảnh quan phải di dời, nhưng nhìn chung đại bộ phận đồng thuận vì sự phát triển của đất nước cho thế hệ tương lai.”
“Người dân thì nhà là cơ nghiệp cả đời của người ta, nếu nhà nào trong phạm vi giải tỏa nhà nước cố gắng xem xét có mức đền bù hợp lý, đừng để người dân thiệt thòi, được mua nhà mới bằng hoặc tốt hơn cũ.”

Những chia sẻ vừa rồi của người dân cho thấy: Một bên là kỳ vọng về một không gian phát triển mới, một bên là nỗi lo rất cụ thể, bởi phía sau mỗi phương án quy hoạch vẫn là căn nhà, cuộc sống và những dự định của từng gia đình.
Nhưng cũng từ những băn khoăn ấy, người dân mong muốn được tham gia nhiều hơn vào quá trình xây dựng quy hoạch, để những gì được thể hiện trên bản đồ không tách rời thực tế cuộc sống.​
Ảnh: chinhphu.vn/Thùy Chi

Ảnh: chinhphu.vn/Thùy Chi​
Với ông Trần Văn Lâm, phường Lĩnh Nam, việc lấy ý kiến người dân chính là cơ hội để bản quy hoạch được nhìn từ thực tế của những người đang sống trong khu vực:
“Tôi cho rằng việc lấy ý kiến nhân dân về điều chỉnh quy hoạch tổng thể phân khu đô thị sông Hồng là rất cần thiết, để người dân có thể hiến kế làm cho bản quy hoạch tốt hơn, phù hợp với thực tiễn cũng như chiều dài tương lai. Bởi hơn ai hết, đặc biệt là người dân trong vùng dự án hiểu rất rõ về thực tại cũng như những mong muốn, làm sao cho cuộc sống, nơi ở của bản thân, gia đình ngày một tốt hơn.”
Theo phương án vừa được Viện Quy hoạch xây dựng Hà Nội công bố lấy ý kiến, thành phố dự kiến xây dựng hai trục đại lộ dọc hai bờ sông Hồng, cơ bản song song với hệ thống đê hiện nay.
Tuyến bờ bắc dài khoảng 35 km, từ khu vực cầu Hồng Hà qua Đông Anh, Long Biên đến xã Bát Tràng; tuyến bờ nam dài hơn 45 km, từ khu vực cầu Hồng Hà kéo dài đến Vành đai 4, khu vực cầu Mễ Sở. Hai tuyến được định hướng là trục chính đô thị, gồm 6 làn đường chính, tốc độ thiết kế 80 km/giờ và đường gom tối đa 4 làn, tốc độ 60 km/giờ. Mặt cắt toàn tuyến rộng khoảng 54-73,5 m, tùy từng khu vực.
Đáng chú ý, Hà Nội đề xuất điều chỉnh quy mô tại các khu vực nhạy cảm để hạn chế ảnh hưởng đến di tích và không gian đô thị. Đoạn khoảng 2,3 km từ đầu cầu Long Biên đến sau cầu Chương Dương được nghiên cứu xây dựng hầm kín 6 làn xe; khu vực cầu Long Biên phía hữu ngạn cũng được nghiên cứu phương án đi ngầm. Các đại lộ sẽ kết nối với nhiều cầu lớn như Thăng Long, Nhật Tân, Long Biên, Chương Dương, Vĩnh Tuy và hệ thống đường vành đai, góp phần hình thành mạng lưới giao thông dọc sông Hồng.
Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng được nghiên cứu trên không gian khoảng hơn 11.400 ha, với dân số hiện trạng khoảng 280.000 người. Từ nay đến hết ngày 26/9, thành phố tổ chức lấy ý kiến người dân về phương án tuyến, vị trí đường bộ tỷ lệ 1/500, đồng thời lấy ý kiến đối với phương án điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng tỷ lệ 1/5.000, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.​
Quy hoạch phải được xây dựng từ “dữ liệu sống” của người dân
Từ câu chuyện của những người trực tiếp sống trong khu vực, có thể thấy cộng đồng không chỉ là đối tượng chịu tác động của quy hoạch. Họ đang mang đến những hiểu biết rất cụ thể về nơi mình sống – từ điều kiện hạ tầng, nhu cầu đi lại đến những giá trị đã hình thành qua nhiều năm.​
Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ​
Theo PGS.TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội, nếu được lắng nghe thực chất, những trải nghiệm, hiểu biết cụ thể của người dân nơi họ mưu sinh, có thể trở thành một lớp “dữ liệu sống”, giúp quá trình quy hoạch nhận diện đầy đủ hơn những tác động xã hội và có phương án phù hợp hơn với đời sống.
“Tinh thần dân biết, dân bàn, cùng kiến tạo tương lai cần được hiểu ở nghĩa đầy đủ nhất: người dân không chỉ được thông tin về một phương án đã gần hoàn tất, mà phải có cơ hội tham gia từ sớm, được giải thích đầy đủ, được trình bày những băn khoăn, đề xuất và được biết ý kiến của mình đã được tiếp thu, điều chỉnh hay chưa thể tiếp thu vì lý do gì. Khi quy hoạch được xây dựng bằng sự minh bạch và đối thoại, người dân sẽ không chỉ là đối tượng chịu tác động của quy hoạch mà trở thành chủ thể đồng kiến tạo”.
Sự tham gia ấy vì thế không chỉ dừng ở một cuộc họp hay một lần đóng góp ý kiến. Điều người dân chờ đợi còn là thông tin rõ ràng về quá trình xử lý những kiến nghị sau đó, để họ có thể theo dõi và hiểu những lựa chọn được đưa ra đối với chính không gian mình đang sống. Từ góc nhìn của một chuyên gia đô thị, kiến trúc sư Trần Huy Ánh cho rằng:
"Việc giải trình, tiếp thu, chuyển hóa các nội dung cụ thể của quy hoạch cũng khá uyển chuyển. Tôi cho rằng, trong thời gian tới từng dự án hay từng khu vực nào mà công bố thì người dân rất trông đợi các văn bản chính thức từ những người lãnh đạo cấp cao nhất của thành phố trả lời dân công khai trên báo chí. Đấy là cái người ta nhìn thấy rõ nhất là những kiến nghị của họ đã được tiếp thu và giải trình một cách thỏa đáng hay không?"
Trong khi đó, ông Trần Ngọc Chính, Chủ tịch Hội Quy hoạch Phát triển đô thị Việt Nam khẳng định, sự minh bạch, lấy ý kiến công khai trong quá trình xây dựng và triển khai quy hoạch là cần thiết, để kiến tạo một không gian đem lại hạnh phúc cho con người.
Tư duy quy hoạch Thủ đô phải hiện đại, trước hết vì mục tiêu hạnh phúc cho người dân, làm thế nào tất cả cơ cấu, tổ chức không gian phải phục vụ con người, là hạnh phúc con người, cây xanh mặt nước phải nhiều lên, đi lại phải thuận tiện hơn.”
Người dân đóng góp ý kiến về điều chỉnh Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
Người dân đóng góp ý kiến về điều chỉnh Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng​
 
Tại Hà Nội, dải đất ngoài đê sông Hồng kéo dài từ An Dương, Yên Phụ, Phúc Xá đến Chương Dương thường xuyên bị gán cho những tên gọi tiêu cực như "xóm liều", "dân bụi đời", "đất lấn chiếm" hay "xóm trọ tứ xứ". Việc dùng hiện trạng nhếch nhác hay những góc nhìn lệch lạc của hiện tại để diễn giải quá khứ không chỉ là sự giản lược tri thức, nó còn gián tiếp tước đoạt giá trị lịch sử và phẩm giá của cả một cộng đồng cư dân. Sự thật cần phải được nhìn nhận đúng đắn và công bằng: Ngoài đê không đồng nghĩa với ngoài lịch sử.

Thực tế tư liệu chứng minh không gian ven sông Hồng không đơn thuần là nơi trú ngụ tự phát của những dòng người di cư. Ngay sau mốc lịch sử 1954, Hà Nội bước vào giai đoạn tái thiết quy mô lớn. Vùng ven sông được đưa vào tiến trình cải tạo, cải thiện nhà ở và tổ chức lại không gian sống cho người lao động. Đặc biệt dưới cơ chế bao cấp từ thập niên 1960 đến năm 1986, hàng loạt khu tập thể chính quy đã được chính nhà nước xây dựng và phân phối cho các cơ quan, đơn vị, lực lượng vũ trang. Có thể kể đến khu tập thể F361 An Dương gắn liền với lực lượng phòng không quân đội, các khu tập thể của viện thiết kế kiến trúc, bộ giáo dục, công trường 57 tại Phúc Xá hay hệ thống 19 khu nhà gỗ tại Chương Dương và Hàm Tử Quan được xây dựng nhằm giải quyết nhu cầu cư trú cấp thiết cho cán bộ, công nhân viên chức. Đây không phải là lịch sử của những người "trôi dạt" vô danh. Đây là lịch sử của cán bộ, công nhân, viên chức, quân nhân… đều là những người thuộc về hệ thống tổ chức lao động chính thức của nhà nước và được phân phối nhà ở theo cơ chế xã hội thời kì đó.

Một trong những ngụy biện phổ biến nhất mà bộ phận dư luận viên hiện nay đang sử dịnh là lấy sự xuống cấp của một số ngôi nhà để đánh đồng với tư cách của con người. Những dãy nhà gỗ Chương Dương hay các căn hộ tập thể An Dương có thể chỉ rộng vài chục mét vuông, được xây dựng với tiêu chuẩn thấp nhằm giải quyết nhanh nhu cầu ở thời hậu chiến. Qua hàng chục năm, chúng xuống cấp, cơi nới, phát sinh những bất cập trong quản lý đất đai. Tuy nhiên, một căn nhà có thể tạm thời nhưng lịch sử sống của gia đình trong đó thì không tạm bợ. Một khu dân cư có thể nghèo, nhưng nguồn gốc hình thành của nó mang đầy đủ tính pháp lý và dấu ấn của chính sách đô thị. Đê sông Hồng vốn là một công trình thủy lợi, một đường biên địa lý tuyệt nhiên không thể trở thành đường biên để phân định giá trị hay phẩm giá con người và càng không thể dùng một vài hình ảnh nhỏ lẻ để xoá sổ một khu vực dân cư gắn chặt với lịch sử Hà Nội.

Một đô thị giàu sức sống luôn mang cấu trúc đa tầng chồng lấp từ làng xã truyền thống, khu dân cư lao động, khu tập thể thời bao cấp, doanh trại quân đội và các dòng di cư thời kì đổi mới. Các lớp lịch sử này không bao giờ loại trừ nhau mà cùng tạo nên diện mạo hoàn chỉnh của thủ đô. Trả lại đúng tên cho những vùng đất ngoài đê không phải là hành động tô hồng quá khứ, càng không phải phủ nhận các vấn đề trật tự xây dựng hay hạ tầng quá tải hiện tại. Đó là việc trả lại tính chính xác cho tư liệu lịch sử đô thị. Trên hết, đó là sự tử tế tối thiểu đối với kí ức của hàng chục nghìn gia đình đã từng sống, làm việc, đi qua chiến tranh và gắn bó với vùng đất này. Hà Nội không chỉ được viết bằng những con phố trong lòng phố cổ, nơi đây còn được khắc ghi trên những cầu thang tập thể rêu phong bên sông. Định kiến, dù có được lặp lại bao nhiêu lần trên mạng xã hội cũng không bao giờ có thể thay thế được sự thật lịch sử.
 
Đa phần là dân vẫn chưa giải tỏa. Bọn bị giải tỏa trước chỗ mấy cái cầu bắt qua sông thì giờ cũng đang đéo có nhà sống lay lắt qua ngày. Giờ mà đòi cướp nhà ngay có cc mà lấy được. Lượng dân ở đây đông nhất cả Hn này rồi. Khu này lại gần trung tâm hành chính cả nước chỉ cần 1 thằng cônan vã dân hộc máu mồm cướp đất có khi lại thành Bangladesh Ver2. Có súng nhưng dám cầm súng vã thẳng vào đầu dân không lại là câu chuyện rất khác :look_down:
 
img_7018-webp.3797649
Tại Hà Nội, dải đất ngoài đê sông Hồng kéo dài từ An Dương, Yên Phụ, Phúc Xá đến Chương Dương thường xuyên bị gán cho những tên gọi tiêu cực như "xóm liều", "dân bụi đời", "đất lấn chiếm" hay "xóm trọ tứ xứ". Việc dùng hiện trạng nhếch nhác hay những góc nhìn lệch lạc của hiện tại để diễn giải quá khứ không chỉ là sự giản lược tri thức, nó còn gián tiếp tước đoạt giá trị lịch sử và phẩm giá của cả một cộng đồng cư dân. Sự thật cần phải được nhìn nhận đúng đắn và công bằng: Ngoài đê không đồng nghĩa với ngoài lịch sử.

Thực tế tư liệu chứng minh không gian ven sông Hồng không đơn thuần là nơi trú ngụ tự phát của những dòng người di cư. Ngay sau mốc lịch sử 1954, Hà Nội bước vào giai đoạn tái thiết quy mô lớn. Vùng ven sông được đưa vào tiến trình cải tạo, cải thiện nhà ở và tổ chức lại không gian sống cho người lao động. Đặc biệt dưới cơ chế bao cấp từ thập niên 1960 đến năm 1986, hàng loạt khu tập thể chính quy đã được chính nhà nước xây dựng và phân phối cho các cơ quan, đơn vị, lực lượng vũ trang. Có thể kể đến khu tập thể F361 An Dương gắn liền với lực lượng phòng không quân đội, các khu tập thể của viện thiết kế kiến trúc, bộ giáo dục, công trường 57 tại Phúc Xá hay hệ thống 19 khu nhà gỗ tại Chương Dương và Hàm Tử Quan được xây dựng nhằm giải quyết nhu cầu cư trú cấp thiết cho cán bộ, công nhân viên chức. Đây không phải là lịch sử của những người "trôi dạt" vô danh. Đây là lịch sử của cán bộ, công nhân, viên chức, quân nhân… đều là những người thuộc về hệ thống tổ chức lao động chính thức của nhà nước và được phân phối nhà ở theo cơ chế xã hội thời kì đó.

Một trong những ngụy biện phổ biến nhất mà bộ phận dư luận viên hiện nay đang sử dịnh là lấy sự xuống cấp của một số ngôi nhà để đánh đồng với tư cách của con người. Những dãy nhà gỗ Chương Dương hay các căn hộ tập thể An Dương có thể chỉ rộng vài chục mét vuông, được xây dựng với tiêu chuẩn thấp nhằm giải quyết nhanh nhu cầu ở thời hậu chiến. Qua hàng chục năm, chúng xuống cấp, cơi nới, phát sinh những bất cập trong quản lý đất đai. Tuy nhiên, một căn nhà có thể tạm thời nhưng lịch sử sống của gia đình trong đó thì không tạm bợ. Một khu dân cư có thể nghèo, nhưng nguồn gốc hình thành của nó mang đầy đủ tính pháp lý và dấu ấn của chính sách đô thị. Đê sông Hồng vốn là một công trình thủy lợi, một đường biên địa lý tuyệt nhiên không thể trở thành đường biên để phân định giá trị hay phẩm giá con người và càng không thể dùng một vài hình ảnh nhỏ lẻ để xoá sổ một khu vực dân cư gắn chặt với lịch sử Hà Nội.

Một đô thị giàu sức sống luôn mang cấu trúc đa tầng chồng lấp từ làng xã truyền thống, khu dân cư lao động, khu tập thể thời bao cấp, doanh trại quân đội và các dòng di cư thời kì đổi mới. Các lớp lịch sử này không bao giờ loại trừ nhau mà cùng tạo nên diện mạo hoàn chỉnh của thủ đô. Trả lại đúng tên cho những vùng đất ngoài đê không phải là hành động tô hồng quá khứ, càng không phải phủ nhận các vấn đề trật tự xây dựng hay hạ tầng quá tải hiện tại. Đó là việc trả lại tính chính xác cho tư liệu lịch sử đô thị. Trên hết, đó là sự tử tế tối thiểu đối với kí ức của hàng chục nghìn gia đình đã từng sống, làm việc, đi qua chiến tranh và gắn bó với vùng đất này. Hà Nội không chỉ được viết bằng những con phố trong lòng phố cổ, nơi đây còn được khắc ghi trên những cầu thang tập thể rêu phong bên sông. Định kiến, dù có được lặp lại bao nhiêu lần trên mạng xã hội cũng không bao giờ có thể thay thế được sự thật lịch sử.​
 
Gì chứ bake chó chuyến này kiểu gì cũng có case nổi bật thôi. 200k hộ, cả triệu dân. Sẽ có rất rất nhiều gia đình rơi vào cảnh tán gia bại sản và chấp nhận reset :))
 
Gì chứ bake chó chuyến này kiểu gì cũng có case nổi bật thôi. 200k hộ, cả triệu dân. Sẽ có rất rất nhiều gia đình rơi vào cảnh tán gia bại sản và chấp nhận reset :))
À chưa đâu. Sắp tới còn giải tỏa tiếp làm Đường Sắt Lào Cai - Hà Nội _ Hải Phòng. =))) BẮc kì quê tao lãnh đủ
 

Có thể bạn quan tâm

Top