Đơn giản mà, bây giờ em nghe anh, thay vì tìm cái bao ni lông để dọn dẹp thì em bưng thẳng cái bàn cùng đám hổ lốn kia ra giữa đường mà vứt. Sẵn có chai bọt cạo râu, em xịt vào miệng thiệt nhiều, để bà con làng xóm tưởng em bị gì nằm đống sùi bọt mép thương tình vứt cho vài đồng bạc lẻ lên người, rồi lấy tiền đó mà mua trứng về chiên, pép si về uống.
Vừa dọn được đống rác, vừa có tiền chuẩn bị buổi tối thịnh soạn, nhất em rồi nhị gia!