Live Rặt giọng miền Tây. Tự nhiên nhớ cái thời bước vô quán là nghe: "Uống gì hông anh Hai?". Trời đất, chỉ cần chữ "anh Hai" thôi là thấy thân thương.

Bữa nọ vô quán cà phê ở Cần Thơ, cô bé phục vụ tươi cười hỏi: "Dạ, anh dùng gì ạ?". Tôi nghe xong cũng vui vẻ gọi món, nhưng trong bụng cứ thấy thiếu thiếu. Tự nhiên nhớ cái thời bước vô quán là nghe: "Uống gì hông anh Hai?". Trời đất, chỉ cần chữ "anh Hai" thôi là thấy mình được nâng cấp lên thành người nhà liền, dù đó là bữa ghé đầu tiên
 
Bữa nọ vô quán cà phê ở Cần Thơ, cô bé phục vụ tươi cười hỏi: "Dạ, anh dùng gì ạ?". Tôi nghe xong cũng vui vẻ gọi món, nhưng trong bụng cứ thấy thiếu thiếu. Tự nhiên nhớ cái thời bước vô quán là nghe: "Uống gì hông anh Hai?". Trời đất, chỉ cần chữ "anh Hai" thôi là thấy mình được nâng cấp lên thành người nhà liền, dù đó là bữa ghé đầu tiên
Thầy nhớ con ở sóc trăng mà
Con xạo Lồn quá

Tập không nói chuyện với súc sinh.
Biến
Sao nói bạn vậy kon
 
Tao sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn và yêu thiết tha vùng đất Nam bộ, đặc biệt là lời ăn tiếng nói của người dân - phương ngữ vùng miền. Nhưng theo thời gian, tôi thực buồn lòng thấy nó đang mai một dần.
Lúc thì tôi lúc thì tao, Nam Cầy rối loạn ngôn ngữ à? Văn vở bọn đáy xã hội đúng là dấu ko được mà
 
Tôi mê nhất là mấy chữ miền Tây: "bậu", "qua", "mình ên". Nghe tưởng đơn giản mà chứa cả bầu trời cảm xúc. Kiểu "tui đi mình ên hà". Nghe cái chữ "mình ên" thôi là thấy cô đơn có chiều sâu liền. Người Nam Bộ cũng lạ, không nói "mời anh vào nhà", mà nói "vô nhà chơi". Chữ "chơi" ở đây đâu phải chơi thiệt, nó có nghĩa là: vô đây đi, coi như người nhà. Không "ở lại dùng bữa", chỉ cần "ở lại ăn cơm cho vui". Mà thiệt, người Nam Bộ khoái vui, không sợ tốn kém.
 
cây.

Tôi mê nhất là mấy chữ miền Tây: "bậu", "qua", "mình ên". Nghe tưởng đơn giản mà chứa cả bầu trời cảm xúc. Kiểu "tui đi mình ên hà". Nghe cái chữ "mình ên" thôi là thấy cô đơn có chiều sâu liền. Người Nam Bộ cũng lạ, không nói "mời anh vào nhà", mà nói "vô nhà chơi". Chữ "chơi" ở đây đâu phải chơi thiệt, nó có nghĩa là: vô đây đi, coi như người nhà. Không "ở lại dùng bữa", chỉ cần "ở lại ăn cơm cho vui". Mà thiệt, người Nam Bộ khoái vui, không sợ tốn kém.
Tâm ơi , mùng 3 tết thầy thấy con đi chơi vs a cẩu trong khách sạn tình yêu mà nay lên xạo Lồn zồi @Charles Robert Darwin
 
Tao sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn và yêu thiết tha vùng đất Nam bộ, đặc biệt là lời ăn tiếng nói của người dân - phương ngữ vùng miền. Nhưng theo thời gian, tôi thực buồn lòng thấy nó đang mai một dần.
đoạn "em nứng Lồn quá anh 2 ơi" đâu sao ko thấy nhắc tới :look_down:
 
Ngôn ngữ là những sinh thể sống, biến đổi mỗi ngày. Cái tôi lo là tụi nhỏ bắt đầu thấy giọng quê... hơi quê, rồi tự sửa. Không ai ép, nhưng sửa hoài thì mai mốt tìm đỏ con mắt cũng không còn nghe ai nói "bữa hổm", "bển", "lát nữa nghen".
 
Thời giờ lịch sự ai còn @Anhhaitietkiem nữa. Chuẩn vị miền tây là uống gì chú hoặc gái, xưng hô lớn hay nhỏ tuổi gì cũng đéo sai được,vì lúc tháo món lưỡi trai hay khẩu trang ra làm mẹ gì thấy được độ tuổi.
 
Top