Phim VN có tình gài mấy cái nhảm Lồn hài dón vô coi đéo thể nào thẩm nỗi. Ba cái hài rẻ tiền dành cho dám ngu gen z nó xem. Công ty tao cả bọn nữ từ 98 đổ xuống đi xem khen phim nào cũng hay lên bàn rôn rả. Còn nói đéo xem phim này là phí cả cuộc đời. Nghe tụi nó nói tao muốn đụ vào lồn tụi nó ghê. Tao bỏ coi phim VN lâu lắm rồi, khi nào VN làm phim qua phim Thái được.Xã hội Bắc Kỳ sinh ra những thành phần luôn tự coi mình là bố đời mẹ thiên hạ, ăn tục nói phét, có chút tiền là không coi ai ra gì, điển hình như thằng Xuân Bắc, Xuân Hinh, rồi con gì đá balo anh zai ngồi uống nước... bề ngoài mõm lúc nào cũng anh anh em em, bác bác nhưng động đến chút tiền bạc là lòi bản mặt ra liền. Cái ông Xuân Hinh này đa số ngày xưa 7x,8x xem chứ đến thời 9x thì hết thời cmnr. Hài Bắc nói chung chết từ lâu rồi, ngày xưa giải trí còn thiếu thốn, mỗi cái đầu đĩa với truyền hình 3,4 kênh, t ngày xưa coi gala cười, táo quân...đơn giản vì có mẹ gì để coi đâu. mà t cũng chưa coi hết full 1 tập nào của mấy đám này.
Không hiểu sao chứ t không thích thể loại phim điện ảnh mà hài hay tình cảm, nó không có gì hấp dẫn. T thích thể loại phim mà người ta lồng ghép cảnh hài hay tình cảm một cách tự nhiên, đang không nghĩ nó hài hay tình cảm thì người ta lồng vào rất phù hợp và tạo điểm nhấn cho phim. Ví dụ như phim ma "Mẹ ma" 2013, phim ma kinh dị, định hướng khán giả rất rõ ràng nhưng cảnh cuối phim người ta đưa cảnh tâm lý tình cảm vào rất súc tích và xuất sắc, đó là đứa em mới có 2-3 tuổi sau khi ở với người mẹ là ma lâu ngày thì cuối cùng chọn chết để đi theo bà, dù bà này là ma. Hay như phim biệt đội G.J 2009 phim hành động, nhưng gài tình huống hài vào cảnh khi các lãnh đạo thế giới đang họp trong không khí căng thẳng, thì ông kia nói sức công phá của quả bom hay gì đó t không nhớ rõ nhưng khi nhắc đến Triều Tiên thì lại nói "riêng Triều Tiên thì chắc phải nhiều lần lên" ( ý nói TT có diện tích nhỏ, quả bom có thể thôi bay mấy lần cái TT), nghe xong đoạn đó rất buồn cười. rồi như loạt phim Quá nhanh quá nguy hiểm, người ta lồng hài vào những lúc không ai nghĩ hài, nên khán giả cười rất tự nhiên. Còn như phim hài hay tình cảm, tâm lý người coi biết rõ diễn viên đang có gồng gánh, làm trò nhảm để khán giả cười, vô hình lại khiến người coi có cảm giác khiên cưỡng và mất tự nhiên vì khán giả nghĩ "phim hài mà, diễn viên phải làm lồng lộn vậy là đúng rồi" nên cuối cùng không thấy có gì buồn cười cả
Chửi tâm huyết thế bạn, đã vodkaXã hội Bắc Kỳ sinh ra những thành phần luôn tự coi mình là bố đời mẹ thiên hạ, ăn tục nói phét, có chút tiền là không coi ai ra gì, điển hình như thằng Xuân Bắc, Xuân Hinh, rồi con gì đá balo anh zai ngồi uống nước... bề ngoài mõm lúc nào cũng anh anh em em, bác bác nhưng động đến chút tiền bạc là lòi bản mặt ra liền. Cái ông Xuân Hinh này đa số ngày xưa 7x,8x xem chứ đến thời 9x thì hết thời cmnr. Hài Bắc nói chung chết từ lâu rồi, ngày xưa giải trí còn thiếu thốn, mỗi cái đầu đĩa với truyền hình 3,4 kênh, t ngày xưa coi gala cười, táo quân...đơn giản vì có mẹ gì để coi đâu. mà t cũng chưa coi hết full 1 tập nào của mấy đám này.
Không hiểu sao chứ t không thích thể loại phim điện ảnh mà hài hay tình cảm, nó không có gì hấp dẫn. T thích thể loại phim mà người ta lồng ghép cảnh hài hay tình cảm một cách tự nhiên, đang không nghĩ nó hài hay tình cảm thì người ta lồng vào rất phù hợp và tạo điểm nhấn cho phim. Ví dụ như phim ma "Mẹ ma" 2013, phim ma kinh dị, định hướng khán giả rất rõ ràng nhưng cảnh cuối phim người ta đưa cảnh tâm lý tình cảm vào rất súc tích và xuất sắc, đó là đứa em mới có 2-3 tuổi sau khi ở với người mẹ là ma lâu ngày thì cuối cùng chọn chết để đi theo bà, dù bà này là ma. Hay như phim biệt đội G.J 2009 phim hành động, nhưng gài tình huống hài vào cảnh khi các lãnh đạo thế giới đang họp trong không khí căng thẳng, thì ông kia nói sức công phá của quả bom hay gì đó t không nhớ rõ nhưng khi nhắc đến Triều Tiên thì lại nói "riêng Triều Tiên thì chắc phải nhiều lần lên" ( ý nói TT có diện tích nhỏ, quả bom có thể thôi bay mấy lần cái TT), nghe xong đoạn đó rất buồn cười. rồi như loạt phim Quá nhanh quá nguy hiểm, người ta lồng hài vào những lúc không ai nghĩ hài, nên khán giả cười rất tự nhiên. Còn như phim hài hay tình cảm, tâm lý người coi biết rõ diễn viên đang có gồng gánh, làm trò nhảm để khán giả cười, vô hình lại khiến người coi có cảm giác khiên cưỡng và mất tự nhiên vì khán giả nghĩ "phim hài mà, diễn viên phải làm lồng lộn vậy là đúng rồi" nên cuối cùng không thấy có gì buồn cười cả
Vãi Lồn vậy, chắc mày ở miền Bắc hả, phim năm nay có Thỏ của Thành Cry là còn tàm tạm dù nội dung ko có gì đặc sắc nhưng nó có kinh nghiệm làm nhiều phim rồi nên cách quay vẫn ở level trên bọn dở hơi tập làm phim kia (Mùi Phở - Minh Beta Gay lọ, Nhà ba tôi ... - Trường Giang lồn, ...). Còn riêng Mùi Phở của tml Minh Beta thì đúng kiểu kịch bản với diễn như cật nhưng cố lợi dụng và nhồi nhét các yếu tố văn hóa đặc trưng miền Bắc vào để được mang tiếng "văn hóa", mà xem dở hơi vl.Phim VN có tình gài mấy cái nhảm lồn hài dón vô coi đéo thể nào thẩm nỗi. Ba cái hài rẻ tiền dành cho dám ngu gen z nó xem. Công ty tao cả bọn nữ từ 98 đổ xuống đi xem khen phim nào cũng hay lên bàn rôn rả. Còn nói đéo xem phim này là phí cả cuộc đời. Nghe tụi nó nói tao muốn đụ vào lồn tụi nó ghê. Tao bỏ coi phim VN lâu lắm rồi, khi nào VN làm phim qua phim Thái được.
Thèm vl
"Chuẩn vị" là như nào vậy anh, có thước đo cho cái gọi là Pho "chuẩn vị" không anh?Dưa chuột luôn muốn gây chiến kiếm fame mà, phim này hắn khen mới là lạ.
Những điều hay thì hắn ít nói đến, còn những điều dở thì hắn bôi ra.
Người ta thuê hẳn nghệ nhân, tiệm phở nổi tiếng để làm phở trong phim, nhằm chuẩn hóa công thức nấu phở "chuẩn vị", đúng phở, không phải dạng "phở lai", phở chế, phở sáng tạo.
Cả đời có thể không biết một tô "phở chuẩn" trông như thế nào, chỉ thấy tiệm ghi phở thì nghĩ đó là phở.
Nhờ phim này, mọi người đều biết Phở là Phở, còn thứ khác, là giống Phở nhưng được gọi là Phở.
Một phim hay, có giá trị, sắp tới nghe nói chiếu ở các nước, có khi thu được nhiều tiền hơn chiếu trong nước thì lại thêm drama.
Xàm vl, làm gì có cái gọi là “Phở chuẩn” nguồn gốc món phở từ đâu ra còn chưa biết. Món ăn biến tấu mỗi nơi một khác, theo khẩu vị của họ. Nên k có cái gọi là “Phở chuẩn”. T đéo hiểu sao dân Bắc rất hay tự sướng mấy cái vớ vẩn về đồ ăn dạng như “chuẩn vị Bắc” “vị Bắc” là vị lol gì? Còn thêm “chuẩn” t đồ rằng ngay cả miền Bắc cũng đéo có một công thức chung nào về Phở, mỗi tỉnh sẽ nấu khác nhau, ngay cả trong tỉnh còn có nhiều kiểu nấu phở ấy chứ chứ đừng nói nguyên cả 1 miền.Dưa chuột luôn muốn gây chiến kiếm fame mà, phim này hắn khen mới là lạ.
Những điều hay thì hắn ít nói đến, còn những điều dở thì hắn bôi ra.
Người ta thuê hẳn nghệ nhân, tiệm phở nổi tiếng để làm phở trong phim, nhằm chuẩn hóa công thức nấu phở "chuẩn vị", đúng phở, không phải dạng "phở lai", phở chế, phở sáng tạo.
Cả đời có thể không biết một tô "phở chuẩn" trông như thế nào, chỉ thấy tiệm ghi phở thì nghĩ đó là phở.
Nhờ phim này, mọi người đều biết Phở là Phở, còn thứ khác, là giống Phở nhưng được gọi là Phở.
Một phim hay, có giá trị, sắp tới nghe nói chiếu ở các nước, có khi thu được nhiều tiền hơn chiếu trong nước thì lại thêm drama.
Tên là Hương Phởcái tên mùi phở thể hiện dự bốc đồng dốt nát ít học, thiếu tinh tế của xuân hinh, có tiền tưởng mình sang
nói đến phở phải nói đến vị phở, vì đéo ai ăn phở bằng mũi,
thực tế phũ phàng là xuân hình lại dùng từ MÙI, ý nói vè hương hoa, kiểu cưỡi ngựa xem hoa, màu mè đồng bóng nhưng rỗng tuếch, nhưng lại thể hiện sự nông cạn, ko thay từ mùi bằng từ hương, hương phở, vì nghĩ mùi nó chân chất thân thiện hơn? nhưng bản chất là đang cố gắng học đòi theo kiểu tinh tuý mà nhiều mo tip phim ký ức - mùi ký ức,
nhưng khán giá care đéo gì cái ký ức ăn phở, khán giả khi nói tới phở, khoảnh khắc ăn phở thì chỉ nhớ đến VỊ PHỞ mà thôi
từ vị phở, khán giả ắt sẽ nhớ tới các ký ức tươi đẹp khác
kể gia mà nó làm phim về mùi nhang khói, mùi gái, mùi tết, mùi cỗ, mùi rác, mùi sân khấu, mùi tiền... thì có sẽ tao còn cân nhắc xem qua loa
cái thằng xuân hinh tuổi gì mà đòi làm về mùi phở
cái tên mùi phở thể hiện dự bốc đồng dốt nát ít học, thiếu tinh tế của xuân hinh, có tiền tưởng mình sang
nói đến phở phải nói đến vị phở, vì đéo ai ăn phở bằng mũi,
thực tế phũ phàng là xuân hình lại dùng từ MÙI, ý nói vè hương hoa, kiểu cưỡi ngựa xem hoa, màu mè đồng bóng nhưng rỗng tuếch, nhưng lại thể hiện sự nông cạn, ko thay từ mùi bằng từ hương, hương phở, vì nghĩ mùi nó chân chất thân thiện hơn? nhưng bản chất là đang cố gắng học đòi theo kiểu tinh tuý mà nhiều mo tip phim ký ức - mùi ký ức,
nhưng khán giá care đéo gì cái ký ức ăn phở, khán giả khi nói tới phở, khoảnh khắc ăn phở thì chỉ nhớ đến VỊ PHỞ mà thôi
từ vị phở, khán giả ắt sẽ nhớ tới các ký ức tươi đẹp khác
kể gia mà nó làm phim về mùi nhang khói, mùi gái, mùi tết, mùi cỗ, mùi rác, mùi sân khấu, mùi tiền... thì có sẽ tao còn cân nhắc xem qua loa
cái thằng xuân hinh tuổi gì mà đòi làm về mùi phở
Vì sao anh chọn phở làm chủ đề chính cho bộ phim đầu tay mà không phải một món ăn khác?
Khi bắt tay vào sản xuất bộ phim điện ảnh đầu tay với vai trò đạo diễn, tôi suy nghĩ rất nhiều về việc lựa chọn một chủ đề đủ cảm hứng và tạo ra tác động nhất định đối với điện ảnh, văn hóa - xã hội Việt Nam.
Cách tôi khởi sự dự án cũng mang nhiều tư duy của người làm kinh doanh, luôn bắt đầu từ nhu cầu thị trường. Mùa phim Tết là thời điểm khán giả trên khắp cả nước đến rạp đông nhất, nhưng trong nhiều năm, nguồn cung phim Tết chủ yếu đến từ các nhà sản xuất phía Nam. Điều đó cho tôi thấy một cơ hội để tạo ra tác phẩm mang nét riêng, khai phá một “đại dương xanh” trong sản xuất phim Việt mà có thể phục vụ được bà con trên mọi miền đất nước.
Tôi chọn phở vì đây là món ăn mang tính biểu tượng của dân tộc, gần gũi với mọi người và gợi cảm giác ấm no, hạnh phúc. Từ cảm xúc ấy, tôi muốn kể câu chuyện về một thời kỳ mới của xã hội - nơi con người được tận hưởng thành quả phát triển, nhưng đồng thời cũng đối diện với những thay đổi trong tâm thức, trong quan hệ giữa các thế hệ và những mâu thuẫn tất yếu nảy sinh.
Cái tên “Mùi Phở” có ý nghĩa gì đặc biệt?
Tôi từng cân nhắc nhiều phương án như Phở đại chiến, Nghiệp phở… với nhiều hướng tiếp cận khác nhau. Nhưng rồi cái tên Mùi Phở đến một cách rất tự nhiên.
Khi viết kịch bản và hình dung về bát phở, tôi nhận ra điều đọng lại sâu nhất chính là hương thơm. Từ đó, tôi cảm thấy bộ phim cũng cần có màu sắc, hương vị và cảm xúc như vậy.
Đặc biệt, “Mùi” không chỉ là mùi hương của phở mà còn có thể là tên nhân vật chính. Những cái tên như vậy gợi sự gần gũi, thân thương, giống cách đặt tên của các thế hệ trước. Dù vậy, tôi vẫn mong mỗi khán giả khi xem phim sẽ có cách cảm nhận và suy ngẫm riêng về tên gọi này.
Một bộ phim về ẩm thực ngay từ tên gọi đã gợi liên tưởng đến khứu giác, vị giác. Anh làm gì để truyền tải trọn vẹn cảm giác ấy và ý nghĩa văn hóa muốn gửi gắm đến khán giả qua màn ảnh?
Tôi nghĩ để tạo nên một khung hình đẹp thì mọi yếu tố trong đó đều phải đạt chất lượng tốt nhất. Giống như nấu một bát phở ngon, nguyên liệu trước hết phải tươi và chuẩn, không thể dùng nguyên liệu kém rồi trông chờ gia vị che lấp.
Với “Mùi Phở”, tôi tiếp cận dự án theo tư duy đó, sẵn sàng “tất tay” mời những gương mặt mà tôi đánh giá cao nhất trong từng lĩnh vực chuyên môn.
...
@Hoàng Tử DiNa mới chửi a sìn đem cảnh sex vào phim thỏ (dù đéo thấy cặc đút vào Lồn) là tiếp tay cho lối sống băng hoại của gen z, trong khi cảnh sục cặc trong mưa máu lồn là nhân vănPho là niềm tự hào của anh em bake mà thua thỏ của a sìn quá bất công,chắc chó đẻ a sìn lại chèn ép rồi.
Em này bên ngoài lùn tịt
yeah1 vtv hay mà @Phong Thấp @phikong77@Hoàng Tử DiNa mới chửi a sìn đem cảnh sex vào phim thỏ (dù đéo thấy cặc đút vào lồn) là tiếp tay cho lối sống băng hoại của gen z, trong khi cảnh sục cặc trong mưa máu lồn là nhân văn
@Ăn Chơi Dính Bệnh TậtTao để ý phim Việt Nam nào thằng dưa Leo cũng chê riêng phim thằng trấn Thành là thằng này lúc nào cũng khen
Các tiêu chuẩn để đạt cấp độ "chuẩn vị":"Chuẩn vị" là như nào vậy anh, có thước đo cho cái gọi là Pho "chuẩn vị" không anh?
phim Thành tạm ổn thiệt màTao để ý phim Việt Nam nào thằng dưa Leo cũng chê riêng phim thằng trấn Thành là thằng này lúc nào cũng khen