Điều 3 — vô đạo đức, lừa lọc như đúng rồi:
Đọc mà thấy quen vl, cụ Lương chửi thẳng mặt tụi buôn gian: nói thách 10 lấy 1 để lừa mấy thằng gà mờ, hàng dỏm trộn hàng xịn bán giá cắt cổ. Rồi đến cái vụ hùn vốn mở hội buôn mới vãi — chưa làm ăn được đồng nào đã ngồi nghi kỵ nhau như phim, thằng chủ hội thì nghĩ cách ăn chặn lương nhân viên, cổ đông thì tính bòn rút quỹ chung. Cuối cùng đứa nào cũng ôm khư khư phần mình, hội tan như đám bèo. Cái này thời nào cũng đúng đéo sai chỗ nào, y chang mấy vụ startup Việt góp vốn chung rồi quay ra cắn nhau vì founder ăn chặn, hay đa cấp lùa gà, tinh thần "không thành thật" cụ chửi từ cả thế kỷ trước giờ chỉ đổi cái vỏ công nghệ cho có vẻ sang thôi chứ ruột vẫn thối y chang.
Điều 5 — sĩ diện hão, phông bạt là có thật:
Buôn bán mới ngóc đầu lên tí đã vội đổi mã, nhà cửa dát vàng, ra đường quần áo xe cộ phải cho "ra dáng đại gia", trong khi vốn liếng để tái đầu tư thì rỗng tuếch, chí làm ăn lớn thì nguội ngắt từ lâu. Đây chính xác là cái mà giờ gọi là
phông bạt — làm ăn chưa vững đã rước xe sang trả góp, sắm đồ hiệu để flex cho thiên hạ lác mắt, cuối cùng vốn cạn, việc kinh doanh chết yểu vì lo giữ mẽ hơn lo giữ tiền. Vãi cả tư duy, hơn 100 năm rồi mà bài học vẫn chưa ai thấm