Sáng chúa nhựt, khi ánh nắng ban mai khẽ lọt qua khe cửa, đó là lúc con người ta đứng trước ranh giới mong manh giữa sự tỉnh thức và vực thẳm của dục vọng. Người đời gọi đó là sự giải tỏa, nhưng bậc trí giả lại thấy đó là một loại xiềng xích vô hình. Một phút giây buông thả tay chân chính là một đời vướng bận tâm trí; khi tiếng chuông giáo đường hay tiếng chim hót ngoài kia đang gọi mời một ngày mới năng động, việc đắm mình trong ảo ảnh của những thước phim chỉ là cách ta tự giam cầm bản thân trong bóng tối của sự trống rỗng. Hãy nhớ rằng, năng lượng của buổi sáng là linh khí của cả tuần, đừng vì một chút khoái cảm nhất thời mà đánh đổi lấy sự rã rời của thân xác và nỗi hụt hẫng của tâm hồn.