Cứ bẩu suy thoái, mà bà bán đồ cũ chỗ t, vẫn bán đều đều, đẩy xe ba gác ra vỉa hè xếp đồ.
Nghe bà ấy nói bán từ năm 30 tuổi, đến giờ 76 tuổi rồi, con cái cũng mấy đứa theo nghề ve chai, chẳng thấy ca thán dạo này khó khăn gì cả.
Rõ ràng, ở xàm chỉ muốn thấy thứ họ muốn thấy, còn người dân bình thường vẫn bình thường thôi.
Nói xàm-mơ nào tiêu cực, vào siêu thị xem người ta bon chen mua sắm, không có tiền thì ăn đồ khuyến mãi cho mở rộng tầm mắt. Nhưng ai tiêu cực thì vẫn tiêu cực vậy, chứ lạc quan yêu đời cả thì có lẽ cũng bất thường.