Sao hưng gân đéo ở lại xây dựng xã nghĩa

Kiloph

Trưởng lão
Vatican-City
Ai rồi cũng có một thời kỳ rực rỡ nhất trong sự nghiệp của mình.

Nếu đủ bình tĩnh và can đảm để nhìn thẳng vào sự thật, tôi hiểu rằng thời kỳ đỉnh cao nhất của mình đã đi qua. Tôi không buồn vì điều đó, càng không trốn tránh. Bởi gần ba mươi năm được đứng trên sân khấu, được sống với đam mê và nhận tình yêu của khán giả đã là một món quà quá lớn đối với cuộc đời tôi.

Tôi vẫn là một người bền bỉ trong cuộc sống và công việc. Nhưng tôi cũng hiểu rằng những thế hệ nghệ sĩ trẻ đang ngày càng tỏa sáng, cùng với lớp khán giả mới thuộc về thời đại của họ. Sân chơi dành cho mình sẽ dần ít đi – đó là quy luật tự nhiên và là điều cần được đón nhận bằng sự tỉnh táo, văn minh.

Vì thế, tôi lựa chọn chậm lại.
Lùi lại một chút để dành nhiều thời gian hơn cho các con và gia đình.

Nhưng chậm lại không có nghĩa là dừng lại. Lùi lại càng không có nghĩa là bỏ cuộc. Ngọn lửa đam mê trong tôi chưa bao giờ tắt. Tôi vẫn sẽ hát, vẫn làm nghề và vẫn bước lên sân khấu khi còn được khán giả yêu thương. Chỉ là ở chặng đường này, tôi hiểu mình cần đặt gia đình vào một vị trí quan trọng hơn.

Có người hỏi:

“Tại sao Tuấn Hưng phải rời đi, phải chấp nhận một cuộc sống vất vả hơn, trong khi hoàn toàn có thể sống an nhàn?”

Nhưng nếu tôi tiếp tục lựa chọn sự an nhàn, tiếp tục sống trong cảm giác hào quang vẫn còn nguyên như ngày hôm qua, thì tương lai của gia đình và các con tôi sẽ trôi về đâu?

Nếu bố mẹ quen sống an nhàn, các con rất dễ lớn lên trong sự an nhàn ấy. Nếu mọi thứ đều có người chuẩn bị, sắp xếp và nâng đỡ, các con có thể vô tình xem những điều mình đang có là hiển nhiên. Rồi đến một ngày phải tự bước ra cuộc đời, tự đứng bằng đôi chân của mình, đó sẽ là một thử thách rất lớn.

Người xưa có câu: “Hy sinh đời bố, củng cố đời con.”

Nhưng với tôi, “củng cố đời con” không phải là để lại cho con một cuộc sống đầy đủ đến mức không cần cố gắng. Điều tôi muốn để lại là ý chí, khả năng thích nghi, tinh thần tự lập và lòng can đảm bước đi bằng chính đôi chân của mình.

Việc gia đình tôi thay đổi môi trường sống cũng giống như một khóa huấn luyện dành cho tất cả các thành viên. Chúng tôi học cách sống bên nhau khi không còn quá nhiều sự hỗ trợ từ ông bà, người giúp việc hay trợ lý như những năm trước.

Chúng tôi tự chăm sóc ngôi nhà của mình.
Tự sắp xếp công việc.
Tự chia sẻ trách nhiệm.
Và cùng nhau giải quyết những khó khăn rất bình thường trong cuộc sống.

Cuộc sống ấy cũng giống như cuộc sống của biết bao gia đình công nhân, viên chức khác. Nhưng chính trong những điều giản dị đó, tôi nhận ra các thành viên trong gia đình đang gần nhau hơn, yêu thương nhau hơn, biết nhìn vào nhau để cùng thay đổi và tiến bộ.

Mỗi trải nghiệm đều là một khóa học. Mỗi khó khăn đều cho chúng ta thêm kinh nghiệm và giúp ta nhìn thấy đúng hơn khả năng thật sự của chính mình. Đó cũng là điều tôi muốn các con mình được học từ cuộc sống, chứ không chỉ từ sách vở.

Tôi đã lớn lên từ những ngày tháng vất vả, nên những gì đang diễn ra hôm nay vẫn là những điều tôi tin mình có thể chịu được và làm được.

Đôi khi, chính sự vất vả khiến con người mạnh mẽ hơn. Nó buộc chúng ta phải nhìn thẳng vào hoàn cảnh, hiểu rõ mình đang có gì, thiếu gì và cần đi con đường nào cho phù hợp.

Tôi không rời đi để chạy trốn.
Tôi không chậm lại vì đã hết khát vọng.
Tôi chỉ đang lựa chọn một hành trình khác – thực tế hơn, nhiều trách nhiệm hơn và cần thiết hơn cho gia đình mình vào lúc này.

Mọi thứ rồi sẽ cần thời gian để trả lời.

Cảm ơn tất cả những tình cảm, sự yêu thương và những lời động viên mà mọi người đã dành cho tôi cùng gia đình.

Tôi hiểu rằng mọi lời nói hay tuyên bố rồi cũng sẽ trở nên vô nghĩa nếu kết quả thực tế không có gì thay đổi.

Vì vậy, tôi không muốn nói quá nhiều về những điều mình sẽ làm.

Tôi sẽ cứ lặng lẽ bước tiếp, làm bằng tất cả khả năng của mình và để thời gian trả lời.

Tôi có thể đi nhanh hoặc đi chậm. Nhưng tôi sẽ không bao giờ ngừng tiến về phía trước.
 

Có thể bạn quan tâm

Top