Sao người Đôn Lào hở tí là hát?

Đông Lào đến đám ma còn hát thì m biết mức độ yêu nghệ thuật như nào rồi đấy :sweet_kiss:
 
Chúng mày cho tao hỏi thằng lập cái thớt này có não ko vậy. Đây là thất bại của tự nhiên hay thất bại của giáo dục vậy
 
Chúng mày cho tao hỏi thằng lập cái thớt này có não ko vậy. Đây là thất bại của tự nhiên hay thất bại của giáo dục vậy
M tìm lịch sử hđ của nó ở xàm là biết, thanh niên xàm nuôi bao năm đó :))
 
Tao xin trích dẫn lại 1 nội dung mà t chia sẻ trên fb cá nhân từ năm 2015 :

Bạn có bao giờ tự hỏi rằng ở một quốc gia không được “hạnh phúc” như Việt Nam, thì mỗi tối, trên kênh truyền hình lớn nhất đất nước, người ta sẽ phát chương trình truyền hình thực tế gì để giải trí?

Thì đây: một cuộc thi, với 14 phụ nữ làm nghề nông, cùng với 26 thanh niên thành thị, được đưa vào một ngôi làng thiết kế đặc biệt với máy quay giám sát 24 giờ. Những người nông dân (các huấn luyện viên) sẽ hướng dẫn đám thanh niên kỹ năng tồn tại bằng nông nghiệp, để rồi sau đó tìm ra người chiến thắng.

Một chương trình với format quen thuộc, na ná như bất kỳ show nào như Người giấu mặt hay Next Top Model, chỉ có điều ở đây là tôn vinh các kỹ thuật nông nghiệp và vai trò của người phụ nữ. Sự phổ biến của chương trình mang tên là “Maisha Plus” này thậm chí đã gây sức ép ngược bắt các lãnh đạo Tanzania phải thường xuyên bàn về nông nghiệp hơn.

Đó là chuyện ở Tanzania. Xin nhấn mạnh là kênh truyền hình lớn nhất, và show này được một nửa dân số Tanzania theo dõi. Ở ngoại ô, không có TV, cả làng phải tụ tập lại vào “giờ vàng” để cùng xem.

Nhưng đấy là Tanzania. Họ là một nước nghèo. Họ không hạnh phúc. Nên họ mới phải làm show truyền hình thực tế về kinh tế vi mô, về nông nghiệp. Chứ chúng ta, thì chúng ta phải hát.

Hai ngày cuối tuần nếu không đi chơi và ngồi trước máy thu hình thì bạn có rất ít lựa chọn ngoài xem hát. Trong ba ngày cuối tuần là 3 chương trình truyền hình thực tế lớn về âm nhạc, từ Nhân tố bí ẩn, Giọng hát Việt nhí, Đồ rê mí, và nếu tính cả Bước nhảy hoàn vũ nhí thì tổng cộng là 4 cuộc thi lớn liên quan đến âm nhạc choán sóng truyền hình.

Nếu chuyển sang VTV1 thì bạn sẽ nghe “Giai điệu tự hào” vào thứ Bảy và đêm qua là một chương trình truyền hình trực tiếp kỷ niệm ngày thương binh liệt sỹ, tất nhiên cũng lại là… hát. Chương trình tổ chức trong bối cảnh ở Đà Nẵng, chính quyền vừa cưỡng chế ngôi nhà tình nghĩa của mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Lành, và nhiều vị lãnh đạo khẳng định rằng “tái giá thì không được phong mẹ Việt Nam anh hùng”… Nhưng cứ phải hát trước đã.

Nếu không tính những chương trình ca nhạc kỷ niệm đầy tính hình thức, thì chúng ta đang có một thực tế rất vui, là những cuộc thi hát trăm hoa đua nở. Vietnam Idol kết thúc, Gương mặt thân quen chiếm chỗ, rồi Ngôi sao Việt vừa kết thúc, đã có Giọng hát Việt nhí, Đồ rê mí, tháng 9 này Vietnam Got Talent sẽ lên sóng.

Trong khung giờ vàng hiện tại, chỉ còn một cuộc thi lớn không liên quan đến âm nhạc là Vua đầu bếp.

Và người ta phải tự hỏi rằng có phải là người Việt Nam vui quá nên phải hát, hay đơn giản là nếu không hát thì chẳng biết làm gì.
 
Dân trí thấp đấy bạn, đi làm về rảnh háng quá ko nghỉ ngơi lại tiếp tục tra tấn hàng xóm bằng tiếng ồn
 
Nghèo nên lựa chọn giải trí ít, đời sống tinh thần thấp, quanh quẩn hát hò, nhậu nhẹt, have sex. Không phải tự nhiên mà giá rượu bia thấp. Không có gì cho bọn nó giải trí, xả tress là nó làm loạn.
 
Dm thích thì hát đừng ảnh hưởng đến người khác. Vao mấy khu nhà trọ, khu bình dân tụi nó hát hò suốt ngày éo cần biết nhà xung quanh. Vào mấy khu nhà giàu éo ai hát hò kiểu vậy
 

Có thể bạn quan tâm

Top