thế mời mày giải thích, xàm L, hồ sơ vụ án đéo biết đã đọc chưa bày đặt
Việc thất lạc hoặc không thu giữ được các vật chứng quan trọng ngay từ đầu trong vụ án Bưu cục Cầu Voi xuất phát từ
những sai sót, cẩu thả nghiêm trọng trong khâu khám nghiệm hiện trường và quản lý tang vật của lực lượng điều tra ban đầu.
Cụ thể, từng vật chứng bị thất lạc hoặc tiêu hủy do các nguyên nhân sau:
1. Con dao gây án: Bị bỏ sót và bị đem đốt bỏ
- Bỏ sót khi khám nghiệm: Sáng ngày 14/1/2008, khi khám nghiệm hiện trường, đoàn khám nghiệm không phát hiện hoặc không thu giữ con dao nằm dắt sau tấm bảng gỗ áp sát tường (gần khu vực hai thi thể).
- Bị người dọn dẹp đốt bỏ: Sau khi công an bàn giao lại hiện trường, các dân phòng và nhân viên bưu điện được nhờ đến dọn dẹp vệ sinh. Trong lúc dọn rác, họ phát hiện con dao này dính nhiều vết ố và có dấu hiệu khả nghi. Họ đã báo lại cho công an xã/huyện, nhưng cán bộ công an khi đó cho rằng hiện trường đã khám nghiệm xong nên bảo họ cứ gom rác đem đốt.
- Hậu quả: Con dao gốc bị thiêu hủy cùng đống rác phía sau bưu điện. Sau này, khi Hải khai dùng dao gây án, công an mới cho người ra chợ mua một con dao có kích thước tương tự để Hải nhận dạng.
2. Chiếc thớt gỗ: Bị bỏ qua vì "không thấy dấu máu rõ ràng"
- Bỏ sót tại hiện trường: Chiếc thớt gỗ tròn nằm ngay cạnh đầu một trong hai nạn nhân và đã được chụp ảnh lại trong biên bản hiện trường. Tuy nhiên, cán bộ khám nghiệm sơ suất nhận định chiếc thớt "không có dấu vết liên quan trực tiếp đến vụ án" (không thấy dấu máu rõ ràng vào thời điểm đó) nên không niêm phong thu giữ.
- Bị vứt bỏ/tiêu hủy: Khi nhóm người vào dọn vệ sinh bưu cục, chiếc thớt cũng bị gom vứt đi cùng các đồ phế phẩm khác.
- Hậu quả: Sau này khi Hải khai dùng thớt đập vào đầu nạn nhân, cơ quan điều tra phải cử cán bộ ra chợ mua một chiếc thớt gỗ khác có kích thước, mẫu mã tương tự đưa vào hồ sơ để phục vụ thực nghiệm điều tra và nhận dạng.
3. Đống tro tàn đốt quần áo, dây thắt lưng: Thu giữ quá muộn
- Lời khai của Hải: Hải khai sau khi gây án đã về nhà cởi bộ quần áo dính máu cùng dây nịt (thắt lưng) đem ra vườn sau nhà đốt để phi tang.
- Chậm trễ trong thu giữ: Hơn hai tháng sau khi vụ án xảy ra (cuối tháng 3/2008, sau khi bắt giữ Hải), cơ quan điều tra mới đến nhà Hải để khám xét và thu gom một phần tro tàn còn sót lại dưới gốc cây.
- Hậu quả: Do thời gian trôi qua quá lâu, chịu mưa nắng và bị đốt cháy gần như hoàn toàn, mẫu tro này khi đưa đi giám định vi vết, mẫu ADN hay sợi vải đều không thể đưa ra kết luận khẳng định đó là tàn tích của quần áo dính máu hay thắt lưng của Hải.
4. Mẫu máu và dấu vết sinh học: Không bảo quản và giám định kịp thời
- Một số mẫu máu thu tại hiện trường, mẫu dịch và dấu vết trên thi thể nạn nhân không được bảo quản đúng tiêu chuẩn kỹ thuật hình sự, dẫn đến tình trạng phân hủy hoặc hàm lượng quá ít, không thể giám định ra ADN để đối chiếu với ADN của Hồ Duy Hải hay các đối tượng tình nghi khác.
Hậu quả pháp lý của những thiếu sót này
Chính vì việc để mất dấu vết gốc, cơ quan điều tra đã sử dụng các vật mô phỏng (dao, thớt mua ngoài chợ) để cho bị can nhận dạng và thực nghiệm hiện trường.
Điều này đã trở thành điểm mâu thuẫn lớn nhất trong vụ án:
- Phía Viện Kiểm sát Tối cao và luật sư bào chữa: Cho rằng việc mất vật chứng gốc và dùng đồ mua ngoài chợ thay thế vi phạm nghiêm trọng Bộ luật Tố tụng Hình sự, khiến chuỗi chứng cứ buộc tội trực tiếp bị đứt gãy, không đủ căn cứ vững chắc để kết tội tử hình một con người.
- Hội đồng Thẩm phán TAND Tối cao (phiên Giám đốc thẩm 2020): Thừa nhận cơ quan điều tra có thiếu sót lớn trong việc thu giữ vật chứng, nhưng nhận định rằng các thiếu sót này là sai sót về mặt thủ tục, không làm thay đổi bản chất vụ việc do vẫn có các lời khai, tình tiết khác trùng khớp.