Sắp diễn ra 41 phút tĩnh lặng sau Mặt Trăng của Artemis II, cả thế giới nín thở hồi hộp chờ đợi

đéo có hình chó nó tin

Địt Bùng Đạo Tổ
Phi hành đoàn Artemis II thường xuyên liên lạc với Trái Đất, nhưng khi bay vòng qua phía xa Mặt Trăng, họ sẽ có hơn 40 phút mất kết nối vào rạng sáng mai.

Theo NASA, từ khoảng 18h44 ngày 6/4 (5h44 ngày 7/4 giờ Hà Nội), khi bay qua phía sau Mặt Trăng, tín hiệu vô tuyến và laser - vốn cho phép trao đổi thông tin hai chiều giữa tàu Orion và Trái Đất - sẽ bị chính Mặt Trăng chặn lại, dẫn đến gián đoạn liên lạc. Trong gần một giờ, bốn phi hành gia sẽ trải nghiệm sự tĩnh lặng và cô lập hoàn toàn, lặng lẽ du hành trong không gian tối tăm của vũ trụ.

Phi công Victor Glover của nhiệm vụ Artemis II cho biết, ông hy vọng thế giới sẽ sử dụng khoảng thời gian này để đoàn kết lại. "Khi chúng tôi ở phía sau Mặt Trăng, mất liên lạc với mọi người, hãy coi đó là một cơ hội: cùng cầu nguyện, hy vọng, gửi những suy nghĩ và cảm xúc tốt đẹp để chúng tôi có thể kết nối trở lại", ông nói với BBC trước chuyến bay.


Minh họa công nghệ O2O truyền dữ liệu từ tàu Orion trên quỹ đạo Mặt Trăng về Trái Đất bằng tia laser. Ảnh: NASA

Minh họa công nghệ O2O truyền dữ liệu từ tàu Orion trên quỹ đạo Mặt Trăng về Trái Đất bằng tia laser. Ảnh: NASA


Với phi hành đoàn Artemis II, sự gián đoạn với Trái Đất cho phép họ dành toàn bộ sự chú ý vào khám phá Mặt Trăng. Họ sẽ tập trung chụp ảnh, nghiên cứu địa chất, đồng thời quan sát kỹ vẻ đẹp của thiên thể.

Tuy nhiên, dưới Trái Đất, đây lại là giai đoạn căng thẳng với nhóm phụ trách duy trì liên lạc. Tại Trạm Mặt đất Goonhilly ở Cornwall, tây nam nước Anh, một ăng-ten khổng lồ đang thu thập tín hiệu từ Orion, cẩn thận xác định vị trí của nó xuyên suốt hành trình và truyền thông tin về trụ sở chính của NASA.

Matt Cosby, Giám đốc công nghệ tại Goonhilly, cho hay: "Lần đầu tiên chúng tôi theo dõi tàu chở người. Chúng tôi sẽ hơi lo lắng khi tàu khuất sau Mặt Trăng, và rồi sẽ rất mừng rỡ khi thấy nó trở lại, biết rằng tất cả đều an toàn".

Giới chuyên gia hy vọng sự gián đoạn liên lạc này sẽ sớm được khắc phục thời gian tới, khi NASA cũng như các cơ quan vũ trụ khác bắt đầu xây dựng căn cứ trên Mặt Trăng, đẩy mạnh công cuộc khám phá thiên thể. "Để thiết lập sự hiện diện bền vững trên Mặt Trăng, bạn cần liên lạc đầy đủ 24 giờ một ngày, kể cả ở phía xa, vì phía xa cũng cần được khám phá", ông nói.

Những chương trình như Moonlight của Cơ quan Vũ trụ châu Âu (ESA) dự kiến phóng một mạng lưới vệ tinh xung quanh Mặt Trăng nhằm mang đến khả năng liên lạc liên tục và đáng tin cậy trong tương lai.


Phi hành gia Michael Collins. Ảnh: NASA

Phi hành gia Michael Collins. Ảnh: NASA


Hơn nửa thế kỷ trước, phi hành gia NASA Michael Collins của nhiệm vụ Apollo 11 cũng trải qua sự cô lập do mất tín hiệu khi tàu bay qua phía sau Mặt Trăng, thậm chí đơn độc hơn vì không ở cùng đồng đội.

Năm 1969, trong khi Neil Armstrong và Buzz Aldrin làm nên lịch sử với việc đặt những bước chân đầu tiên lên bề mặt Mặt Trăng, Collins ở lại khoang điều khiển, bay quanh thiên thể này. Khi tàu bay qua phía xa của Mặt Trăng, Collins chỉ còn một mình khi liên lạc với hai người trên bề mặt Mặt Trăng, cũng như với trung tâm điều khiển dưới mặt đất, bị ngắt trong 48 phút.

"Lúc đó tôi chỉ có một mình, thực sự một mình, hoàn toàn bị cô lập khỏi cuộc sống. Nếu đếm, số người sẽ là ba tỷ cộng thêm hai ở phía bên kia của Mặt Trăng, và chỉ một (cộng thêm những thứ chỉ Chúa mới biết) ở phía bên này", ông viết trong cuốn hồi ký Carrying The Fire: An Astronaut's Journeys xuất bản năm 1974. Trải nghiệm này sau đó cũng chỉ có 6 người khác cảm nhận được.


Michael Collins chụp ảnh module Eagle của tàu Apollo 11, Mặt Trăng và Trái Đất. Ảnh: NASA

Michael Collins chụp ảnh module Eagle của tàu Apollo 11, Mặt Trăng và Trái Đất. Ảnh: NASA


"Ngoài cửa sổ, tôi có thể thấy những ngôi sao, chỉ có thế. Nơi tôi biết có Mặt Trăng lại là một khoảng tối đen. Tôi chỉ xác định được Mặt Trăng vẫn hiện diện nhờ sự vắng mặt của những ngôi sao", Collins miêu tả. Ông chia sẻ, nếu so sánh với trải nghiệm dưới Trái Đất, việc ở một mình trên một chiếc thuyền nhỏ giữa Thái Bình Dương trong màn đêm tối đen có lẽ gần giống nhất.

Tuy nhiên, Collins không hề lo sợ và luôn cảm thấy kỳ lạ khi giới truyền thông miêu tả mình là "người đàn ông cô đơn nhất lịch sử".

"Tôi cảm thấy, không phải sợ hãi hay lẻ loi, mà là cực kỳ mong đợi, hài lòng, tự tin, gần như là hân hoan. Tôi thích cảm giác đó", ông viết.

 
Phi hành đoàn Artemis II thường xuyên liên lạc với Trái Đất, nhưng khi bay vòng qua phía xa Mặt Trăng, họ sẽ có hơn 40 phút mất kết nối vào rạng sáng mai.

Theo NASA, từ khoảng 18h44 ngày 6/4 (5h44 ngày 7/4 giờ Hà Nội), khi bay qua phía sau Mặt Trăng, tín hiệu vô tuyến và laser - vốn cho phép trao đổi thông tin hai chiều giữa tàu Orion và Trái Đất - sẽ bị chính Mặt Trăng chặn lại, dẫn đến gián đoạn liên lạc. Trong gần một giờ, bốn phi hành gia sẽ trải nghiệm sự tĩnh lặng và cô lập hoàn toàn, lặng lẽ du hành trong không gian tối tăm của vũ trụ.

Phi công Victor Glover của nhiệm vụ Artemis II cho biết, ông hy vọng thế giới sẽ sử dụng khoảng thời gian này để đoàn kết lại. "Khi chúng tôi ở phía sau Mặt Trăng, mất liên lạc với mọi người, hãy coi đó là một cơ hội: cùng cầu nguyện, hy vọng, gửi những suy nghĩ và cảm xúc tốt đẹp để chúng tôi có thể kết nối trở lại", ông nói với BBC trước chuyến bay.


Minh họa công nghệ O2O truyền dữ liệu từ tàu Orion trên quỹ đạo Mặt Trăng về Trái Đất bằng tia laser. Ảnh: NASA

Minh họa công nghệ O2O truyền dữ liệu từ tàu Orion trên quỹ đạo Mặt Trăng về Trái Đất bằng tia laser. Ảnh: NASA
Chưa đổ bộ à?

Với phi hành đoàn Artemis II, sự gián đoạn với Trái Đất cho phép họ dành toàn bộ sự chú ý vào khám phá Mặt Trăng. Họ sẽ tập trung chụp ảnh, nghiên cứu địa chất, đồng thời quan sát kỹ vẻ đẹp của thiên thể.

Tuy nhiên, dưới Trái Đất, đây lại là giai đoạn căng thẳng với nhóm phụ trách duy trì liên lạc. Tại Trạm Mặt đất Goonhilly ở Cornwall, tây nam nước Anh, một ăng-ten khổng lồ đang thu thập tín hiệu từ Orion, cẩn thận xác định vị trí của nó xuyên suốt hành trình và truyền thông tin về trụ sở chính của NASA.

Matt Cosby, Giám đốc công nghệ tại Goonhilly, cho hay: "Lần đầu tiên chúng tôi theo dõi tàu chở người. Chúng tôi sẽ hơi lo lắng khi tàu khuất sau Mặt Trăng, và rồi sẽ rất mừng rỡ khi thấy nó trở lại, biết rằng tất cả đều an toàn".

Giới chuyên gia hy vọng sự gián đoạn liên lạc này sẽ sớm được khắc phục thời gian tới, khi NASA cũng như các cơ quan vũ trụ khác bắt đầu xây dựng căn cứ trên Mặt Trăng, đẩy mạnh công cuộc khám phá thiên thể. "Để thiết lập sự hiện diện bền vững trên Mặt Trăng, bạn cần liên lạc đầy đủ 24 giờ một ngày, kể cả ở phía xa, vì phía xa cũng cần được khám phá", ông nói.

Những chương trình như Moonlight của Cơ quan Vũ trụ châu Âu (ESA) dự kiến phóng một mạng lưới vệ tinh xung quanh Mặt Trăng nhằm mang đến khả năng liên lạc liên tục và đáng tin cậy trong tương lai.


Phi hành gia Michael Collins. Ảnh: NASA

Phi hành gia Michael Collins. Ảnh: NASA


Hơn nửa thế kỷ trước, phi hành gia NASA Michael Collins của nhiệm vụ Apollo 11 cũng trải qua sự cô lập do mất tín hiệu khi tàu bay qua phía sau Mặt Trăng, thậm chí đơn độc hơn vì không ở cùng đồng đội.

Năm 1969, trong khi Neil Armstrong và Buzz Aldrin làm nên lịch sử với việc đặt những bước chân đầu tiên lên bề mặt Mặt Trăng, Collins ở lại khoang điều khiển, bay quanh thiên thể này. Khi tàu bay qua phía xa của Mặt Trăng, Collins chỉ còn một mình khi liên lạc với hai người trên bề mặt Mặt Trăng, cũng như với trung tâm điều khiển dưới mặt đất, bị ngắt trong 48 phút.

"Lúc đó tôi chỉ có một mình, thực sự một mình, hoàn toàn bị cô lập khỏi cuộc sống. Nếu đếm, số người sẽ là ba tỷ cộng thêm hai ở phía bên kia của Mặt Trăng, và chỉ một (cộng thêm những thứ chỉ Chúa mới biết) ở phía bên này", ông viết trong cuốn hồi ký Carrying The Fire: An Astronaut's Journeys xuất bản năm 1974. Trải nghiệm này sau đó cũng chỉ có 6 người khác cảm nhận được.


Michael Collins chụp ảnh module Eagle của tàu Apollo 11, Mặt Trăng và Trái Đất. Ảnh: NASA

Michael Collins chụp ảnh module Eagle của tàu Apollo 11, Mặt Trăng và Trái Đất. Ảnh: NASA


"Ngoài cửa sổ, tôi có thể thấy những ngôi sao, chỉ có thế. Nơi tôi biết có Mặt Trăng lại là một khoảng tối đen. Tôi chỉ xác định được Mặt Trăng vẫn hiện diện nhờ sự vắng mặt của những ngôi sao", Collins miêu tả. Ông chia sẻ, nếu so sánh với trải nghiệm dưới Trái Đất, việc ở một mình trên một chiếc thuyền nhỏ giữa Thái Bình Dương trong màn đêm tối đen có lẽ gần giống nhất.

Tuy nhiên, Collins không hề lo sợ và luôn cảm thấy kỳ lạ khi giới truyền thông miêu tả mình là "người đàn ông cô đơn nhất lịch sử".

"Tôi cảm thấy, không phải sợ hãi hay lẻ loi, mà là cực kỳ mong đợi, hài lòng, tự tin, gần như là hân hoan. Tôi thích cảm giác đó", ông viết.

 
Dự án Artemis II là dự án cho con người bay vòng quanh Mặt trăng để thu thập thông tin.

Cũng là để chuẩn bị cho dự án Artemis III là cho con người đáp lên Mặt trăng.
Oh. May quá. Tao tưởng nó đáp xuống đó.
Nó mà đáp xuống tao phải dẫn Hằng Nga về lại trái đất.
 
Sắp được lên đây ở, xứ thiên đường ước mơ
 
Sắp được lên đây ở, xứ thiên đường ước mơ
cần gì lên đấy xa xôi tốn kém như bọn tư bản, xứ lừa này đang oằn mình ngạo nghễ, có lđ rất thương dân, mọi việc đã có cảng và nn lo, sắp tới còn có những p.xhcn, vậy đây là thiên đường rồi đó bạn
 
So với công nghệ bay giờ thì đúng là những chuyến bay thời 1960s, 1970s không khác gì nhiệm vụ tự sát. Máy móc tối cổ, công nghệ đơn giản. Một cái tính máy Casio bây giờ còn mạnh hơn cái máy tính đưa phi hành gia lên cung trăng ngày xưa. Lúc lên đến cung trăng là các phi hành gia phải lấy sổ manual ra để tra cứu thông báo lỗi =))
Vậy mới thấy hơn 50 năm vừa rồi công nghệ vũ trụ bị chậm lại vì đơn giản là Mỹ vô đối, mất động lực.

Cá nhân t tin rằng trong tương lai vẫn phải dùng Robot đi thám hiểu các vì sao. Cơ thể sinh học của con người không thích ứng được với các nhiệm vụ du hành ngoài vũ trụ trong thời gian dài.
 
So với công nghệ bay giờ thì đúng là những chuyến bay thời 1960s, 1970s không khác gì nhiệm vụ tự sát. Máy móc tối cổ, công nghệ đơn giản. Một cái tính máy Casio bây giờ còn mạnh hơn cái máy tính đưa phi hành gia lên cung trăng ngày xưa. Lúc lên đến cung trăng là các phi hành gia phải lấy sổ manual ra để tra cứu thông báo lỗi =))
Vậy mới thấy hơn 50 năm vừa rồi công nghệ vũ trụ bị chậm lại vì đơn giản là Mỹ vô đối, mất động lực.

Cá nhân t tin rằng trong tương lai vẫn phải dùng Robot đi thám hiểu các vì sao. Cơ thể sinh học của con người không thích ứng được với các nhiệm vụ du hành ngoài vũ trụ trong thời gian dài.
Vượn vin đang làm người máy đó fen :shame:
 
bọn Nasa của mỹ đế toàn là dựng phim tào lao, tao cá là có cả phim trường nên tao đéo tin
chứ của Liên xô cũ hoặc nga là tao tin rồi, Kutin đại đế
 
Mấy bữa nay đang hot vụ hình chụp Trái đất cách đây 50 năm lại đẹp hơn hình chụp bây giờ.

NASA phải lên giải thích là ngày xưa NASA dùng camera phim tiến tiến, còn hình bây giờ là do phi hành đoàn Artemis dùng iPhone chụp.

1775391184649_image-copy-1775352548-17753525-3645-6714-1775352683-15563313.jpeg
Cũng đúng, với lại bầu trời ô nhiễm không khí nữa, bầu trời giờ nó cứ ám vàng đục
 

Có thể bạn quan tâm

Top