Sâu sắc là một thứ hàng second-hand được bán ở chợ trời của những kẻ thừa thì giờ. Người ta đeo nó lên cổ như đeo một cái vòng kim cô tự nguyện, rồi tự hào bước đi loạng choạng, tưởng mình nặng ký hơn người khác vài lạng triết lý.
Ta từng cố gắng rất nghiêm túc để trở nên sâu sắc. Ta ngồi bên hồ nước mùa đông, nhìn mặt hồ đóng băng, cố nghĩ ra một câu gì đó nghe như vừa từ trên núi Tuyết rơi xuống. Cuối cùng chỉ nặn được một câu: “Mọi thứ đều trôi qua, kể cả cái ý niệm rằng mọi thứ đều trôi qua.” Nghe xong chính ta còn muốn tát mình một cái vì tội giả vờ tài hoa.
Thế là ta bỏ. Ta quyết định sống nông choẹt, nói năng ba hoa, yêu đương lăng nhăng, ăn uống phàm tục, ngủ nghê ầm ĩ như heo. Kỳ lạ thay, càng nông choẹt ta càng thấy nhẹ. Cái gọi là “vô thường” mà ngày xưa ta hay lẩm bẩm như kinh kệ, hóa ra chỉ là một cái nhãn dán lên chai nước lọc để bán đắt hơn. Bóc nhãn ra, vẫn chỉ là nước, uống vào thì ợ, hết chuyện.
Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, ta không còn hỏi “ý nghĩa cuộc đời là gì” nữa. Ta chỉ hỏi: hôm nay có cà phê sữa đá không, có đi nhậu không, có đứa nào đáng để yêu thêm một lần nữa không. Ba câu hỏi này, trả lời được một câu là đủ sống tiếp cả ngày, không cần phải lặn xuống đáy đại dương tâm hồn để tìm ngọc gì ráo.
Người ta bảo ta hời hợt. Ta gật đầu: đúng, hời hợt thật. Hời hợt mà sướng, hời hợt mà khỏe, hời hợt mà không cần phải giả vờ mình đang mang cả vũ trụ trên vai như Atlas say rượu. Cái sâu sắc mà nhân loại hay tự hào, nếu lột hết lớp vỏ ngôn từ hoa mỹ ra, cũng chỉ là một nỗi sợ hãi được bọc nhung: sợ rằng mình chẳng là gì cả.
Thế nên ta chọn làm một kẻ chẳng là gì cả, công khai, không che đậy. Ta cười hô hố giữa đám tang triết học, ta nhảy nhót trên mộ phần của những khái niệm vĩ đại. Ta sống như một câu nói đùa mà Thượng đế quên xóa đi, và vì thế ta bất tử theo cách lố bịch nhất có thể.
Cuối cùng thì, mọi chân lý sâu sắc nhất cũng chỉ là một cách dài dòng để nói rằng: “Thôi kệ mẹ nó đi.”
Ta từng cố gắng rất nghiêm túc để trở nên sâu sắc. Ta ngồi bên hồ nước mùa đông, nhìn mặt hồ đóng băng, cố nghĩ ra một câu gì đó nghe như vừa từ trên núi Tuyết rơi xuống. Cuối cùng chỉ nặn được một câu: “Mọi thứ đều trôi qua, kể cả cái ý niệm rằng mọi thứ đều trôi qua.” Nghe xong chính ta còn muốn tát mình một cái vì tội giả vờ tài hoa.
Thế là ta bỏ. Ta quyết định sống nông choẹt, nói năng ba hoa, yêu đương lăng nhăng, ăn uống phàm tục, ngủ nghê ầm ĩ như heo. Kỳ lạ thay, càng nông choẹt ta càng thấy nhẹ. Cái gọi là “vô thường” mà ngày xưa ta hay lẩm bẩm như kinh kệ, hóa ra chỉ là một cái nhãn dán lên chai nước lọc để bán đắt hơn. Bóc nhãn ra, vẫn chỉ là nước, uống vào thì ợ, hết chuyện.
Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, ta không còn hỏi “ý nghĩa cuộc đời là gì” nữa. Ta chỉ hỏi: hôm nay có cà phê sữa đá không, có đi nhậu không, có đứa nào đáng để yêu thêm một lần nữa không. Ba câu hỏi này, trả lời được một câu là đủ sống tiếp cả ngày, không cần phải lặn xuống đáy đại dương tâm hồn để tìm ngọc gì ráo.
Người ta bảo ta hời hợt. Ta gật đầu: đúng, hời hợt thật. Hời hợt mà sướng, hời hợt mà khỏe, hời hợt mà không cần phải giả vờ mình đang mang cả vũ trụ trên vai như Atlas say rượu. Cái sâu sắc mà nhân loại hay tự hào, nếu lột hết lớp vỏ ngôn từ hoa mỹ ra, cũng chỉ là một nỗi sợ hãi được bọc nhung: sợ rằng mình chẳng là gì cả.
Thế nên ta chọn làm một kẻ chẳng là gì cả, công khai, không che đậy. Ta cười hô hố giữa đám tang triết học, ta nhảy nhót trên mộ phần của những khái niệm vĩ đại. Ta sống như một câu nói đùa mà Thượng đế quên xóa đi, và vì thế ta bất tử theo cách lố bịch nhất có thể.
Cuối cùng thì, mọi chân lý sâu sắc nhất cũng chỉ là một cách dài dòng để nói rằng: “Thôi kệ mẹ nó đi.”