Sâu sắc? thôi kệ mẹ nó đi

Tôi cũng từng thử làm người sâu sắc chính gốc. Mua sách Nietzsche, ngồi cà phê đèn vàng, hút thuốc lá điện tử mùi bạc hà, nhìn xa xăm ra cửa kính như đang nhìn xuyên qua cả kiếp người. Được đúng mười lăm phút thì hết pin, tôi cắm sạc, mở TikTok xem mấy em teen nhảy sexy, rồi tự hỏi Nietzsche mà sống lại chắc cũng phải thốt lên: “Ờ thì God is dead thật, nhưng mấy em này sống vl.”

Gần đây tôi phát hiện ra một chân lý nhỏ xíu nhưng cực kỳ hữu ích: mọi sự khổ đau trên đời đều bắt nguồn từ việc ta cố gắng hiểu nhau. Thôi đừng cố nữa. Cứ để người ta nói, mình gật, xong rồi ai về nhà nấy, bật quạt máy, nằm nghĩ lung tung. Sáng mai dậy vẫn phải đi làm, vẫn phải cười với sếp, vẫn phải giả vờ mình không biết hôm nay là thứ Sáu nhưng lương vẫn chưa về. Đó mới chính là thiền.
 
Có người hỏi tôi: “Sống để làm gì?” Tôi đáp ngay: “Để chờ cái chết bất ngờ đến mức không kịp thất vọng.” Nghe tàn nhẫn không? Nhưng mà thật. Vì nếu biết trước mình sẽ chết vào một ngày cụ thể, chắc cả thế giới sẽ nghỉ việc đồng loạt, nằm nhà xem Netflix, ăn mì gói, rồi khóc vì hết mùa phim yêu thích đúng ngày cuối cùng còn sống.
Thế nên tôi chọn cách sống như một thằng ngu có cấp độ cao cấp: biết mình ngu, nhưng vẫn cố gắng ngu một cách có trách nhiệm. Đi đường nhường người khác, trả tiền đúng hạn, yêu thì yêu ít thôi kẻo đau, và tuyệt đối không bao giờ giải thích với ai rằng mình đang sống ra sao. Vì giải thích xong họ cũng không hiểu, mà mình thì lại mất công giả vờ mình hiểu chính mình.
Cuối cùng thì, mọi thứ cũng chỉ là một cái nhún vai thật dài kéo dài từ lúc sinh ra đến lúc nằm xuống.
 
Có hôm ta ngồi nhìn cái bóng của mình dưới đèn đường. Cái bóng cũng nhìn lại ta. Hai thằng nhìn nhau hồi lâu rồi cùng nhún vai. Hình như cả hai đều hiểu rằng: một trong hai đứa là giả, nhưng không đứa nào chịu nhận. Thế là huề. Từ đó ta và cái bóng trở thành bạn nhậu. Nó không biết nói, nhưng lại rất giỏi im lặng đúng lúc. Im lặng của nó còn sâu hơn cả mấy cuốn sách triết dày cui.

 
Top