Phận đời Xamer tựa hồng mềm,
Treo lơ lửng giữa bóng đêm mịt mờ.
Tưởng như vương quốc tự do,
Ngờ đâu một sớm hóa cơ đồ tàn.
Số nhà bốn bảy Phạm Văn Đồng,
Máy chủ ta đặt, nghĩ mà giông bão lòng.
Bác Tô sừng sững trông sang,
Hện tay nắn bóp, khẽ bàn ngón tay.
Thích thì gió cuốn mây bay,
Nhấn nút một cái, sập ngay phút giờ.
Thôi thì kiếp sống mộng mơ,
Hồng mềm chịu trận, biết chờ về đâu?
