Shitpost cuối tuần: Những ngộ nhận phổ biến về lịch sử chính trị Trung Đông - Bắc Phi thường thấy

SUS304

Chú bộ đội
United-Nations
Những ngộ nhận phổ biến về lịch sử chính trị Trung Đông - Bắc Phi thường thấy 1

114097349_2863923760380370_674724988656227928_n.jpg
Ảnh: giáo sĩ Muqtada al-Sadr - nhân vật quyền lực nhất Iraq chứ không phải ông thủ tướng nào.

Giáo sĩ Sadr nổi tiếng 3 chống: ''Chống Saddam - chống Iran - chống Mỹ''. Dân quân Mahdi của ông cũng là lực lượng vũ trang mạnh nhất Iraq, ngang ngửa quân đội nước này, cũng chính là lực lượng chủ yếu đánh nhau với quân Mỹ ở Iraq sau 2003. Nhưng trong bài này không nói về ông, nói ở bài khác.

1. Iraq ''yên bình'' trước 2003.
Thôi xin. 8 năm đánh nhau với Iran tưng bừng khói lửa hơn cả Thế chiến 1 đến nay chưa thằng nào đạt được thì hẳn là ''yên bình'' ra đấy.
Nhìn chung, thời gian yên bình của Iraq chỉ có thể là thời quân chủ trước năm 1958, nhưng lúc đó thì Iraq nghèo và dầu mỏ bị nước ngoài thâu tóm. Vì phẫn nộ với nền quân chủ và dầu mỏ nên năm 1958, các sĩ quan ******** Iraq đã nhằm ngày Phá ngục Ba-xti trong cách mạng Pháp (ngày 14/7) để lật đổ vua Iraq, thiết lập nền cộng hòa.
Chính quyền ******** của Iraq chỉ tồn tại 5 năm, trong 5 năm liên tục bị đảng Ba'ath và các đảng phái khác chống phá, thủ tưởng Karim Qasim thì bị Saddam Hussein ám sát suýt chết. Đến năm 1963 thì Đảng Ba'ath xông vào đài truyền hình bắn chết Tổng thống ******** rồi quay phim phát trên truyền hình, từ đó đảng Ba'ath lên ngôi.
Lật đổ được Đảng ******** Iraq, Đảng Ba'ath tiếp tục quay súng tấn công người Kurd. Chiến tranh Kurd - Iraq lần 1 diễn ra đến năm 1970, với người Kurd được Iran và Liên Xô đứng sau hỗ trợ nên giữ được độc lập tạm thời. Quân Iraq được Syria góp sức đánh người Kurd nhưng lần đầu tạm chịu thua.
Nhưng đến năm 1974, Iraq nối lại chiến tranh với Kurd. Chiến tranh Kurd-Iraq lần 2 kết thúc chóng vánh trong 1 năm với thảm bại của người Kurd. Toàn bộ vùng người Kurd biến thành "tỉnh Kurdistan'' - tỉnh thứ 18 của Iraq.
Đến năm 1980, thì chiến tranh Iran-Iraq, không cần nói nhiều nữa. Nhưng cũng trong thời gian chiến tranh Iran-Iraq này, Iraq tiến hành cuộc diệt chủng Anfal nhằm vào người Kurd, giết gần 200.000 người Kurd và đưa hàng triệu người khỏi quê hương.
Hết chiến tranh với Iran 1988, chỉ 2 năm sau tỉnh thứ 19 của Iraq ra đời - là nước Kuwait ở phía Nam. Tỉnh này mất sau khi Liên quân đánh bại Iraq trong chiến tranh Vùng vịnh 1991. Cái này nổi tiếng, nhưng sự kiện sau nó còn to hơn nhiều mà ít người biết.
Sau chiến tranh vùng vịnh thất bại, cả đất nước Iraq nổi dậy chống đảng Ba'ath. Người Shia nổi dậy ở miền Nam, người Kurd nổi dậy ở miền Bắc, ở Baghdad thì Đảng ******** cùng các đảng khác chui từ địa đạo dưới lòng đất lên đánh Saddam Hussein. Saddam Hussein chọn cách hòa với người Kurd để dồn sức đánh Shia và ********, kết quả thắng lợi, giữ được chế độ. Nhưng hơn 2 triệu người Iraq đã phải chạy sang Iran, Syria và Thổ Nhĩ Kỳ tị nạn.
Đến năm 1995, vùng người Kurd xảy ra xung đột giữa các đảng cánh tả và hữu. Iraq và Thổ Nhĩ Kỳ nhân cơ hội này tấn công vào Kurdistan để tiêu diệt phiến quân cánh tả người Kurd - chính là đảng Công nhân Kurd mà Thổ gọi là "Khủng bố'' ngày nay. Chiến tranh Kurd-Iraq lần 3 là lần này.
Đến năm 1999, giáo sĩ Sadr của dòng Shia nổi tiếng thân ******** bị ám sát tại ''thủ đô Tôn giáo'' người Shia ở thành phố. Người Shia một lần nữa nổi dậy, lần này các đơn vị từ Iran đã vượt qua biên giới tấn công Iraq. Cuộc nổi dậy Shia lần này kéo dài âm ỉ đến tận năm 2003, là một nguyên nhân khiến chế độ Saddam Hussein sụp đổ nhanh chóng.
Thấy ''yên bình'' chưa?

2. Syria là kẻ thù của phương Tây - Israel?
Không hề. Vị thế chính trị của Syria trong phần lớn thời gian gọi vui bằng từ ''Frienemy'' - friend và enemy không phân biệt.
Điều này đến từ thời cố tổng thống Hafez al-Assad (Assad cha) - lãnh đạo đã biến Syria thành con bệnh yếu ớt trong khối Arab thành tay chơi bậc nhất ở Trung Đông nhờ vào chính sách ''đu dây'' và ''Syria trên hết''. Vì lợi ích của Syria trên hết, nên Hafez al-Assad đã bắt tay với bất cứ bên nào, từ Liên Xô, Trung Quốc, Pháp, Arab đến Israel miễn sao lợi ích của Syria được đảm bảo.
Kết quả là Syria dưới thời Hafez al-Assad đã dám xây đập thủy điện trên sông Ơ-phơ-rát, điều mà trước đó các chính quyền Syria không dám làm vì bị Iraq dọa đánh bom. Họ thua Israel năm 1973 nhưng đẩy lùi Israel năm 1982, giúp Syria kiểm soát Lebanon trong 30 năm từ 1976 đến 2005. Họ buộc Liên Xô coi Syria là đối tác chứ không phải chư hầu, vũ khí Liên Xô phải vũ trang cho Syria. Đến khi Liên Xô sụp đổ thì Pháp vui vẻ bán vũ khí cho al-Assad thông qua Arab, mặc kệ việc Mỹ cấm vận vũ khí với Syria.
Cũng vì chính sách đu dây, các cuộc chiến của Syria tham gia không theo quy luật. Năm 1973 họ đánh Israel, nhưng năm 1982 họ lại cùng phe với Israel đánh du kích Palestine. Năm 1970 cùng Saddam Hussein đánh người Kurd nhưng năm 1991 cùng phe với Mỹ đánh Iraq. Năm 1982, Syria ''ghi công'' lớn trong thế giới Arab bằng cách đập tan nhóm cực hữu ''Anh em Hồi giáo'' sau một trận chiến tàn khốc giết chết 40.000 người ở tỉnh Hama. Từ đó Syria được coi là ''Bức tường thành chống khủng bố'' ở Trung Đông, khiến các nước phương Tây không quá hứng thú để lật đổ al-Assad.
Nhưng khả năng ngoại giao khôn khéo đó, tiếc là đã không được ''Assad con'' - Bashar al-Assad duy trì. Không chỉ ngoại giao kém, Bashar al-Assad còn làm mất lòng những thế lực trong lòng Syria vốn rất quan trọng dưới thời Assad cha - đơn cử như gia tộc Mustafa Tlass - Bộ trưởng quốc phòng đầy quyền lực và được nể phục ở Syria. Những điều này đã đẩy Syria vào cuộc nội chiến hỗn loạn, và nay al-Assad phải dựa vào Iran lẫn Nga để giữ quyền lực, mà vốn dĩ 2 thế lực này không phải lúc nào cũng thống nhất lợi ích với nhau.

3. Houthi ở Yemen là kẻ thù Arab Saudi? Yemen hiện nay chỉ là Saudi và Iran đánh nhau?
Trước kia cũng nghĩ vậy, cho đến khi đọc kĩ lịch sử Yemen và phát hiện ra, bộ lạc Houthi đã nổi danh chiến trận trước kia và là anh em của...Arab Saudi.
Vậy tại sao lại có sự chuyển phe kỳ lạ của Houthi? Trước tiên cần biết những điều sau. Thứ nhất, Houthi rất bảo thủ, thuộc một trong những trường phái nguyên thủy nhất của Hồi giáo. Các giáo sĩ Houthi trước kia cương quyết cự tuyệt oto, tivi, thuốc lá, quần áo phương Tây... còn hơn cả Taliban. Thứ 2, trước kia Yemen không thống nhất mà chia làm 2 vùng Bắc-Nam. Bắc Yemen thì gắn với Ottoman và Arab, còn Nam Yemen do người Anh chiếm, sau đó Anh rút đi thì thành nước ******** thân Liên Xô. Cứ nắm 2 điều này đã.
Vào năm 1962, nền quân chủ truyền thống của Bắc Yemen bị lật đổ, những người Cộng hòa được Ai Cập chống lưng chiếm quyền lực. Nhà vua al-Badr của Yemen chạy lên phía Bắc, nương nhờ bộ lạc Houthi. Nước Arab Saudi thời đó thống nhất chưa lâu, các bộ lạc miền Nam Saudi rất gần gũi với Yemen, có cả bộ lạc Houthi, do vậy đã giúp vua Yemen chống lại quân Cộng hòa. Do đó, chính các bộ lạc Arab Saudi là anh em máu mủ của Houthi chứ không phải ai khác.
Cuộc chiến Yemen lôi kéo Ai Cập và Arab Saudi vào cuộc, trong đó Ai Cập trực tiếp gửi 130.000 quân đến Yemen đánh nhau với vua Yemen và bộ lạc Houthi. Nhưng không thể ngờ, các chiến binh Houthi lạc hậu trên lưng lạc đà lại chiến đấu ngoan cường, đánh bại xe tăng, trực thăng hiện đại của quân Ai Cập, khiến Ai Cập sa lầy, hao binh tổn tướng đến nỗi Tổng thống Nasser phải thốt ''Yemen đã trở thành Việt Nam của tôi''.
Vậy tại sao Houthi phản Saudi? Câu trả lời ở vế 2. Trên thực tế ở Yemen có 3 phe chứ không phải 2. Hai phe đầu là Houthi thân Iran và chính phủ Hadi thân Saudi. Nhưng còn phe thứ 3 ở Việt Nam người ta tránh nói: đó là phe ly khai Nam Yemen do UAE chống lưng.
Đây chính là phe của những nguời ******** Nam Yemen cũ, và cũng là lý do khiến Houthi đổi phe. Số là khi Yemen được thống nhất năm 1990, 2 nhà nước Yemen hợp thành một. Lúc này các bộ lạc miền Bắc Yemen như Houthi kịch liệt phản đối ''thống nhất với ********'' do lo sợ tư tưởng thế tục vô thần làm hại truyền thống của họ. Do vậy họ kịch liệt bác bỏ Yemen thống nhất, và nổi dậy chống lại chính phủ Yemen. Tổng thống Saleh lúc đó dẹp được, nhưng năm 2011 ông bị lật đổ. Chính phủ thay Saleh được Arab Saudi ủng hộ là Tổng thống Hadi, giữ tư tưởng thế tục đó. Tận dụng chính phủ non trẻ mới thành lập, Houthi được Iran chống lưng, đã quyết định nổi dậy lần nữa, lật đổ Hadi để biến Yemen thành nhà nước thần quyền Hồi giáo như Iran.Từ đây, Houthi mới chuyển phe.
Còn phe miền Nam Yemen, nhân Yemen loạn cũng định nổi lên ly khai, thành lập lại nước Nam Yemen độc lập như cũ. Các lãnh đạo ******** Nam Yemen ngày xưa khi mất nước đã chạy đến UAE, vì vậy khi phong trào độc lập Nam Yemen nối lại, UAE đã bơm cho phe miền Nam chiến đấu nhằm giành lại đất nước. Nhưng cả 2 đều hiểu, UAE yếu hơn so với Iran và Saudi, và miền Nam Yemen cũng yếu nhất so với Houthi và phe Hadi. Vì vậy, họ tạm thời liên minh với phe Hadi thế tục hơn để chống lại quân Houthi cực đoạn. Liên minh này đang tạm thời hiệu quả, chặn được Houthi, nhưng đôi lúc vẫn có chia rẽ, phe miền Nam thỉnh thoảng phóng tên lửa vào phe Hadi chết chục mạng.

Nguồn: Long Vũ/nghiencuulichsu.com
 
Những ngộ nhận phổ biến về lịch sử chính trị Trung Đông - Bắc Phi thường thấy 2

1. Trung Đông nhiều dầu, Trung Đông loạn vì dầu


Câu này bảo sai thì không sai, chỉ là nó chụp quá chung nên gây ra lầm tưởng. Thực ra dầu ở Trung Đông tập trung hầu hết quanh vùng vịnh Ba Tư, các nước Arab Saudi, Iran, Iraq và vài quốc gia nhỏ dọc vịnh như Kuwait, Qatar, UAE,… Vâng, trừ Iraq ra thì chẳng có nước nào trong đây ''loạn'' cả. Sắp tới World Cup về đây. Ở Bắc Phi thì bằng một cách nào đó dầu tập trung hết về Libya. Còn lại các nước còn lại ở Trung Đông, Bắc Phi hầu hết thua cả xx, nhiều nước còn chẳng có.
Sơ sơ các nước ít dầu: Thổ Nhĩ Kỳ, Oman, Yemen, Syria, Jordan, Lebanon, Israel, Sudan (dầu của Sudan ở hết Nam Sudan rồi), Eritrea, Djibouti, Somali, Chad, Niger, Mauritania, Tunisia, Morocco,…
Đến đây thì trả lời rõ ràng rồi đó. Bảo vùng vịnh nhiều dầu còn đúng, còn ai bảo Trung Đông nhiều dầu thì nghi ngờ đi, hỏi lại họ đang nói nước nào?

2. Trung Đông không dính dáng châu Phi. Châu Phi khổ do châu Âu bóc lột.

Cái này chắc phổ biến nhất luôn này. Đôi lúc vẫn bắt gặp mấy câu ''tại sao dân Libya da trắng''. Rồi mấy trang lấy clip người da đen vượt biển vào châu Âu qua Libya bảo ''DÂN LIBYA'' bị bán như nô lệ.
Chẳng có DÂN LIBYA nào da đen nhiều vậy cả. Dân Libya chỉ có đám buôn người thôi, việc thưa hưởng từ tổ tiền chứ chẳng phải nghề mới.
Thực tế phải biết rằng châu Phi không phải là của dân da đen, rừng rú và nguyên thủy như tưởng tượng. 1/3 dân châu Phi da không đen. Và một nửa dân châu Phi theo đạo Hồi từ mấy nghìn năm rồi. Chỉ có điều lịch sử châu Phi bị chia theo trục Đông Bắc – Tây Nam. Đông và Bắc Phi suốt hàng nghìn năm là cái bình cho dân Arab hút. Dân Arab đến đây, vét ngọc ngà châu báu ngà voi, săn thêm nô lệ đi bán khắp Ấn Độ Dương, giàu có hàng nghìn năm còn dân da đen than khóc cũng mấy nghìn năm đó.
Tây và Nam Phi thì thoát được đến khi người châu Âu tìm ra, cũng than khóc 2 thế kỷ 17 đến 19, thì châu Âu bãi nô, tiện thể ép luôn đám Arab bãi nô. Dân châu Phi từ đó mới thoát khỏi kiếp nô lệ. Nên hiện nay dân châu Phi tôn một ông bác sĩ Anh tên là David Livingstone làm thánh do ông có công chấm dứt chế độ nô lệ tàn khốc nhất lịch sử ở Đông Phi.
Còn hiện nay, châu Phi và Arab vẫn đánh nhau suốt, nhưng bản chất xung đột châu Phi-Arab của nó thường bị che dấu bởi các yếu tố ngoại như ''Mỹ'', “dầu mỏ'',… Chiến tranh Chad-Libya hơn 20 năm từ 1965 đến 1987 là do Libya muốn chiếm Chad cho khối Arab. Chiến tranh Ogaden 1979 giữa 2 nước ******** Somali và Ethiopia là do Somali muốn chiếm Ogaden cho Hồi giáo. Nam Sudan độc lập cũng do dân châu Phi không chịu sống chung với lãnh đạo Arab. Morocco chiếm đóng trái phép Tây Sahara cũng là muốn chiếm Tây Sahara cho Arab. Boko Haram nổi dậy ở Nigeria là do Hồi giáo không chịu Thiên chúa giáo.
Vậy nên hỏi châu Phi khổ vì ai, sợ ai nhất, cứ Arab mà trả lời.

3. Trung Đông ''có vài ông độc tài tốt'', ''Mỹ vào lật độc tài mang dân chủ là loạn''

Vế sau không sai, sai ở vế trước. Không thể dùng từ ''có vài'' khi mà gần như cả đám đều độc tài như nhau. Thậm chí Iran còn được đánh giá là ''dân chủ'' hàng đầu ở Trung Đông rồi. Dân Iran còn bầu Tổng thống, còn tất thảy đám còn lại đều Vua hoặc Tổng thống cầm quyền chục năm trở lên (không tính mấy thằng nhỏ Israel, Lebanon,…)
Vậy nên tốt hay xấu ở Trung Đông nó chẳng nằm ở độc tài hay dân chủ (bởi có thằng nào dân chủ đâu).
Arab Saudi, Jordan, Oman, Morocco, Qatar, Bharain, Kuwait,… thì vua trị vì, và trùng hợp là bọn này giàu hơn cả. Syria có al-Assad, Tunisia có Ben Ali, Algeria có Bouteflika, Yemen có Saleh, Sudan có al-Bashir,… Tiểu sử mấy ông này thì biết hết, ai hỏi trả lời.

4. ''Mùa xuân Arab toàn do Mỹ giật dây''.

Xàm không để đâu cho hết, ai thốt câu này không biết gì về bàn cờ chính trị Trung Đông trước 2011. Thực tế Mùa xuân Arab khởi đầu đầu tiên chính là ở các chính quyền thân phương Tây: Bharain, Tunisia, Morocco, Jordan, Oman, Ai Cập… Tiểu sử các chính quyền ở đây, thân Phương Tây thế nào hỏi sẽ trả lời. Đặc điểm chung là hầu hết phản đối chế độ quân chủ độc tài. Mãi sau đó mới lan sang mấy ''kẻ thù'' của phương Tây (mà thực ra lúc thù – lúc bạn) là Libya, Syria,… và trùng hợp sao mà mấy nước này đến giờ vẫn loạn trong khi bọn còn lại đã yên. Yemen của Saleh cũng là thân Mỹ đấy nhé.
Vậy nên hỏi mùa xuân Arab do ai giật dây thì chỉ có Allah mới biết. Phương Tây chỉ là thằng ăn theo để lật mấy ông không ưa thôi.

5. ''Giáo dục, y tế, nhà ở miễn phí'' là auto thiên thần.

Biết nói đến ai rồi đấy. Nói về Libya, Iraq toàn mang mấy thành tựu này ra nói về Saddam Hussein, Gaddafi, riêng Saddam Hussein kiêm thêm vụ cho vay dầu. Thế là thành thiên thần thánh thiện. Nhưng thánh thiện trong mắt mấy người, còn lại là đồ tể trong đống người xung quanh.
Làm ơn, dẹp Mỹ và phương Tây qua một bên. Iran mất gần hơn 1 triệu mạng vì Iraq. Riêng vũ khí hóa học làm dân Iran chết nhiều hơn cả bom nguyên tử (cần dẫn chứng có ngay) .Người Kurd mất 200.000 mạng. Syria sống 20 năm không có điện vì Iraq dọa đánh bom đập thủy điện. Kuwait suýt mất nước năm 1991. Còn hàng trăm nghìn đảng viên ******** Iraq vốn là anh hùng lật đổ nền quân chủ trong ngày ''Cách mạng Pháp'' thì bị đuổi cùng giết tận đến nỗi phải đào hầm dưới lòng đất Baghdad chiến đấu 30 năm,
Ở châu Phi, dân Uganda khốn khổ với Idi Amin do hắn được Libya chống lưng. Tanzania hứng thảm sát không khác gì biên giới Tây Nam Việt Nam cũng năm 1979 khi quân Libya cùng Uganda tràn qua biên giới. Tổng thống ******** vĩ đại của Burkina Faso – Thomas Sankara chết tức tưởi dưới tay lính đánh thuê Libya. Còn Chad như Kuwait, suýt mất nước thành một tỉnh của Libya nếu không nhờ quân Pháp cứu.
Nói vậy để thấy, tốt với bà con xa mà suốt ngày mang bom phá nhà hàng xóm thì không phải chết dưới tay thằng này cũng chết dưới tay thằng khác.

6. Iraq không có vũ khí hóa học.

Thôi cái huyền thoại này chán chẳng buồn nói. Cứ mạnh dạn hỏi dân Iran là đâu ra đó thôi.

Nguồn: Long Vũ/nghiencuulichsu.com
 
Cái đoạn mùa xuân ả rập giống giống cái câu "diễn biến hoà bình, bạo loạn lật đổ là chiến lược mỹ áp dụng ở trung đông" mà mấy ông thầy gdqp hay đứng trên bục nói
 

Có thể bạn quan tâm

Top