Giờ đặt vị trí là đứa con sinh ra, chúng mày có thích cả 1 đời lê lết, tật nguyền, đi phải có người dìu, bế ẵm, ăn phải có người bón, ỉa phải đóng bỉm có người chùi đít ko? Trì trệ ốm yếu, thậm chí câm điếc mù, trí tuệ thì mãi ở mức 2 3t, hay bệnh tật, thường ko sống quá 2 30t. Bảo mấy thằng Phật sống online nằm giường nguyên ngày ko làm gì đã phát rồ người lên rồi nói gì cả 1 đời như vậy. Ai cũng muốn sinh ra lành lặn cả, ko thiếu trường hợp trách bố mẹ sao sinh con ốm yếu què cụt.
Câu hỏi là sống cả 1 đời như vậy để làm cái gì? Ko tận hưởng được cuộc sống, èo uột dặt dẹo sống gần như thực vật đến ngày chết đi. Chết cũng đau đớn chứ ko phải là ra đi nhẹ nhàng.
Đặt vị trí là bố mẹ, cho Phật sống online chăm người già vài ngày, bón cơm chùi đít chỉ quanh quẩn cả ngày, mấy ai chịu được? Đây là chăm cả 1 đời, tao biết có những nhà khá giả mà chăm con thiểu năng trí tuệ thôi cũng điêu đứng, sạt nghiệp, 1 người phải nghỉ ở nhà trông, tiền thuốc men chạy chữa. Rồi già yếu bệnh tật chết đi thì đứa con cũng chóng đi theo thôi. Cái chết đau đáu, đau lòng ko nhắm mắt nổi vì thương xót con.
Trong bài báo là 2 đứa bố mẹ ích kỉ, mà bọn nó cũng tính rồi, mấy đứa này được bên Tây gây quỹ
donate rất nhiều + trợ cấp phúc lợi xã hội, 2 đứa bố mẹ chả phải đi làm, cứ đi chơi, ở nhà chăm con là được. Sống còn sung túc, nhà xe đủ cả. Quái thai.