Nhớ chuyện vui hồi trẻ trâu 20 năm trước vào siêu thị trộm thanh socola, đi ra bãi xe thì bị bắt lại, năng nỉ lắm ông nhân viên mới cho về để lấy tiền đền gấp đôi giá trị và ko truy cứu.
Giờ vẫn ko hiểu sao mình bỏ vào túi quần rất nhanh và kín vậy mà vẫn bị bắt, siêu thị họ chống trộm đồ như thế nào các ae nhỉ ?
Chống trộm cắp thì phải kết hợp cả thiết kế, quy trình, con người và công nghệ. Tao chia sẻ dựa trên hiểu biết với những siêu thị, tập đoàn lớn còn những siêu thị gia đình nhỏ lẻ hay tạp hóa thì không bàn.
Về mặt thiết kế thì layout của siêu thị đó được thiết kế làm sao để đường vào và đường ra đều được kiểm soát. Và thiết kế như thế nào để có ít góc khuất hay điểm mù (blind spot) nhất có thể. Và đặc biệt là những món đồ dễ bị ăn cắp nhất (tao sẽ chia sẻ ở phần công nghệ để làm sao biết được cái gì dễ mất nhất) sẽ nằm gần chỗ quầy thanh toán nhất (ví dụ là quần áo hay mỹ phẩm, bao cao su, kem đánh răng, pin...). Có những mặt hàng nó bỏ vào cửa kính khóa lại luôn ví dụ bao cao su, muốn mua phải ra quầy nói nhân viên vào mở lấy.
Về mặt quy trình thì phải kết hợp với công nghệ. Hiện tại thì có nhiều hệ thống nó đã tích hợp quy trình chặt chẽ vào để quản lý vòng đời của sản phẩm, quản lý kho, khách hàng, thất thoát....Hàng ra vào như thế nào, kiểm tra ra sao. Đưa lên quầy như thế nào, kiểm tra hàng hóa bao nhiêu lần 1 ngày....
Về con người thì phải train cho nhân viên, cho bảo vệ để làm sao nhìn ra được những người khả nghi. Ví dụ là tụi ăn trộm thường đi 2-3 người để chúng nó kết hợp đánh lạc hướng các kiểu, và đổi price tag (ví dụ nó lấy giá của tuýp kem đánh răng đổi qua chai nước hoa...)
Về công nghệ thì như có nói ở trên. Tất cả các sản phẩm bán đều có life cycle, xuất sứ, nhập kho ngày nào, xuất kho ngày nào, bán vào thời điểm nào... tất cả đều có ghi lại. Đây là 1 vòng đời khép kín nên nếu bất cứ 1 mắt xích nào có vấn đề thì có thể audit lại để tìm hiểu. Và nhờ đó người ta có thể thống kê được hàng hóa nào dễ thất lạc hay bị mất nhiều nhất. Và dựa vào đây người ta sẽ có những giải pháp để ngăn chặn (ví dụ đặt thêm kính chiếu hậu, camera tại những chỗ đó, hoặc quan sát nhiều hơn...). Hiện đại hơn thì người ta sẽ ứng dụng RFID tag để track. Nếu người mua hàng cầm 1 món hàng đi qua cửa mà nó kêu chứng tỏ là món đó chưa được thanh toán (tất nhiên vẫn sẽ có lỗi). Tag thì có nhiều loại, có khi là 1 miếng giấy nhỏ dán ở price tag. Có khi là 1 thiết bị được đính vào quần áo luôn mà phải có dụng cụ mới gỡ ra được (tại quầy thanh toán).
Nói chung là cái gì cũng sẽ có lổ hỗng nhưng sẽ ít hay nhiều, hạn chế được bao nhiêu hay bấy nhiêu.