Tửu Muội
Đẹp trai mà lại có tài
Hồi nãy e đã viết 1 bài về sinh mổ theo những gì e chứng kiến từ mẹ e.
Nên h e sẽ viết thêm 1 bài về sinh thường dựa trên TRẢI NGHIỆM CÁ NHÂN trong hành trình đi đẻ ^^
- Lần đi khám thai ở tháng cuối thai kì, bác sĩ nói có dấu hiệu sinh, yêu cầu nhập viện.
E mới chửa đứa đầu, chả bít mô tê gì, nên về nhà soạn đồ nhập viện luôn.
Ở bv 5 ngày trời chả thấy gì, e chán quá nên đặt mua 1 bức tranh thêu chữ thập hình Phật Bà Quan Âm (KT: Ngang 80cm/ Cao 120cm), để thêu cho đỡ buồn tay chân.
- Tất cả các bác sĩ khám cho e đều nói xương cạn hẹp, phải mổ.
Từng chứng kiến mẹ e mổ nên e nói với bs là cứ cho e đẻ thường, đẻ ko được thì hãy mổ. Bs nói dĩ nhiên là vậy rồi.
Nói hơi mê tín, nhưng e cứ giở tranh ra thêu, là lại khấn thầm:"Lạy bà, bà độ cho con với, con sợ mổ lắm"
- Đã 20 ngày ở bệnh viện, bao nhiêu ca đẻ xong về nhà rồi, tranh cũng thêu xong rồi, mà e vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Đến nỗi bác sĩ phong cho e chức trưởng phòng chờ sinh luôn mà ^^
- Khi nằm ở phòng chờ sinh, e thấy:
Cô A đau vật lộn,
vã mồ hôi mấy ngày trời vẫn chưa sinh được. Đi vệ sinh cũng phải tha theo bình nước chuyền, cho nên chồng và mẹ ruột phải đi theo vô nhà vệ sinh, ck thì giữ cây chuyền còn mẹ thì dìu và đỡ cô.
Cô B đau đẻ,
bác sĩ kêu lên bàn đẻ, nhưng cô đau quá nên cứ nằm vật ra sàn nhà. Bà bầu đã nặng rồi mà cô đau quá nên cô gồng, lực gồng mạnh đến nổi 3 ng đàn ông mới rinh được cô lên giường đẻ.
Cô C khám xong,
chưa có dấu hiệu đẻ, bác sĩ kêu xuống giường. Đến lượt e vô khám, thấy cô ở truồng, bò lết dưới nền nhà vì đau nên ko tròng được cái váy vô.
Cô D vào phòng đẻ,
cô đau quá, la hét,chưỉ bới um sùm trời đất.
E nằm ở phòng chờ sinh mà nghe văng vẳng luôn. Sợ vkl là sợ.
Cô E quê Kiên Giang,
ko chồng mà chửa. Bố mẹ nghèo quá, khi lên tới nơi là cô đã chết vì băng huyết quá nhiều.
Gia đình nói bệnh viện cho đứa bé đi, vì gia đình nuôi ko nổi.
***Cô này e nhớ rõ quê quán, vì cô ấy đi đẻ 1 mình, ko thấy ng nhà đi cùng. E nghe mấy ng cùng phòng nói là ko có chồng, bố mẹ đẻ chuẩn bị lên nuôi đẻ.
- Vì ở trong phòng chờ sinh quá nhiều ngày, tranh thì cũng thêu xong rồi, cho nên e lên mạng đọc các bài báo + chia sẻ về chủ đề chuẩn bị sinh và sau sinh.
Những điều e rút ra khi chuẩn bị sinh thường:
1, Ko la hét, khóc lóc nhiều. Vì sẽ làm mất sức, ko còn sức để rặn thì e bé sẽ khó thở, bị móp xương.
2, Đau quá hoặc đau lâu quá thì cứ hít vào và thở ra, suy nghĩ sang những chuyện khác cho quên cơn đau.
3, Khi bắt đầu có dấu hiệu đau đẻ hãy ăn 1/4 đến nửa quá dứa(thơm) tùy bản thân có bị đau bao tử hay ko, vì dứa làm mềm tử cung, e bé sẽ đi ra dễ hơn.
- Ko biết là do bà độ, hay do e đã làm rất tốt 3 điều đã rút ra ở trên, mà từ lúc lên cơn đau tới lúc sinh xong chỉ khoảng 45p thôi.
Đến mẹ e còn hết hồn, vì ko nghĩ là e có thể đẻ thường và đẻ nhanh như thế ^^
P/s:
Chắc do tính e lì + hồi đi học e quánh lộn riết, nên e chịu đau giỏi hơn đa số phụ nữ hay sao ấy.
Vì mấy lúc đau quá e chỉ chảy nước mắt thôi, chứ ko rên tí nào luôn, chứ đừng nói là la hét hay chửi bới này kia.
Mới 6h sáng e đã đau đẻ goy, bụng còn đói cồn cào mà e ăn 1 quả dứa luôn (E ko sợ đau bao tử, e chỉ sợ phải mổ thôi ^^
Nên h e sẽ viết thêm 1 bài về sinh thường dựa trên TRẢI NGHIỆM CÁ NHÂN trong hành trình đi đẻ ^^
- Lần đi khám thai ở tháng cuối thai kì, bác sĩ nói có dấu hiệu sinh, yêu cầu nhập viện.
E mới chửa đứa đầu, chả bít mô tê gì, nên về nhà soạn đồ nhập viện luôn.
Ở bv 5 ngày trời chả thấy gì, e chán quá nên đặt mua 1 bức tranh thêu chữ thập hình Phật Bà Quan Âm (KT: Ngang 80cm/ Cao 120cm), để thêu cho đỡ buồn tay chân.
- Tất cả các bác sĩ khám cho e đều nói xương cạn hẹp, phải mổ.
Từng chứng kiến mẹ e mổ nên e nói với bs là cứ cho e đẻ thường, đẻ ko được thì hãy mổ. Bs nói dĩ nhiên là vậy rồi.
Nói hơi mê tín, nhưng e cứ giở tranh ra thêu, là lại khấn thầm:"Lạy bà, bà độ cho con với, con sợ mổ lắm"
- Đã 20 ngày ở bệnh viện, bao nhiêu ca đẻ xong về nhà rồi, tranh cũng thêu xong rồi, mà e vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Đến nỗi bác sĩ phong cho e chức trưởng phòng chờ sinh luôn mà ^^
- Khi nằm ở phòng chờ sinh, e thấy:
Cô A đau vật lộn,
vã mồ hôi mấy ngày trời vẫn chưa sinh được. Đi vệ sinh cũng phải tha theo bình nước chuyền, cho nên chồng và mẹ ruột phải đi theo vô nhà vệ sinh, ck thì giữ cây chuyền còn mẹ thì dìu và đỡ cô.
Cô B đau đẻ,
bác sĩ kêu lên bàn đẻ, nhưng cô đau quá nên cứ nằm vật ra sàn nhà. Bà bầu đã nặng rồi mà cô đau quá nên cô gồng, lực gồng mạnh đến nổi 3 ng đàn ông mới rinh được cô lên giường đẻ.
Cô C khám xong,
chưa có dấu hiệu đẻ, bác sĩ kêu xuống giường. Đến lượt e vô khám, thấy cô ở truồng, bò lết dưới nền nhà vì đau nên ko tròng được cái váy vô.
Cô D vào phòng đẻ,
cô đau quá, la hét,chưỉ bới um sùm trời đất.
E nằm ở phòng chờ sinh mà nghe văng vẳng luôn. Sợ vkl là sợ.
Cô E quê Kiên Giang,
ko chồng mà chửa. Bố mẹ nghèo quá, khi lên tới nơi là cô đã chết vì băng huyết quá nhiều.
Gia đình nói bệnh viện cho đứa bé đi, vì gia đình nuôi ko nổi.
***Cô này e nhớ rõ quê quán, vì cô ấy đi đẻ 1 mình, ko thấy ng nhà đi cùng. E nghe mấy ng cùng phòng nói là ko có chồng, bố mẹ đẻ chuẩn bị lên nuôi đẻ.
- Vì ở trong phòng chờ sinh quá nhiều ngày, tranh thì cũng thêu xong rồi, cho nên e lên mạng đọc các bài báo + chia sẻ về chủ đề chuẩn bị sinh và sau sinh.
Những điều e rút ra khi chuẩn bị sinh thường:
1, Ko la hét, khóc lóc nhiều. Vì sẽ làm mất sức, ko còn sức để rặn thì e bé sẽ khó thở, bị móp xương.
2, Đau quá hoặc đau lâu quá thì cứ hít vào và thở ra, suy nghĩ sang những chuyện khác cho quên cơn đau.
3, Khi bắt đầu có dấu hiệu đau đẻ hãy ăn 1/4 đến nửa quá dứa(thơm) tùy bản thân có bị đau bao tử hay ko, vì dứa làm mềm tử cung, e bé sẽ đi ra dễ hơn.
- Ko biết là do bà độ, hay do e đã làm rất tốt 3 điều đã rút ra ở trên, mà từ lúc lên cơn đau tới lúc sinh xong chỉ khoảng 45p thôi.
Đến mẹ e còn hết hồn, vì ko nghĩ là e có thể đẻ thường và đẻ nhanh như thế ^^
P/s:
Chắc do tính e lì + hồi đi học e quánh lộn riết, nên e chịu đau giỏi hơn đa số phụ nữ hay sao ấy.
Vì mấy lúc đau quá e chỉ chảy nước mắt thôi, chứ ko rên tí nào luôn, chứ đừng nói là la hét hay chửi bới này kia.
Mới 6h sáng e đã đau đẻ goy, bụng còn đói cồn cào mà e ăn 1 quả dứa luôn (E ko sợ đau bao tử, e chỉ sợ phải mổ thôi ^^


