Năm 1945, chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc, Đệ tam đế chế hay Đức Quốc xã sụp đổ. Đức bị các lực lượng từ Mỹ, Anh, Pháp chiếm đóng phía Tây, Liên Xô tiếp quản Đông Đức. Các cường quốc giam giữ 11 triệu lính Đức làm tù nhân chiến tranh, 8 triệu đã bị các đồng minh Phương tây bắt giữ trong khi 3 triệu người còn lại bị giam giữ bởi Liên Xô. Các đồng minh Phương tây là các bên ký kết công ước geneva đòi hỏi rất rõ ràng về việc trả tự do cho các tù nhân vào thời điểm chiến tranh kết thúc mà Liên Xô có. Đáng chú ý là họ đã bỏ qua việc ký kết hiệp định quốc tế, điều này có nghĩa là số phận của lính Đức bị bắt về bề ngoài được quyết định bởi các nước đang giam giữ họ. Chiến tranh là 1 công việc kinh doanh tàn bạo và đôi khi luật pháp quốc tế chỉ là vết mực trên 1 tờ giấy. Trong bài viết này, tôi sẽ nói những kết cục khác nhau mà 1 lính đức có thể gặp sau năm 1945 cũng được coi như 1 số phận của một tội phạm chiến tranh. Vào tháng 2 năm 1945, 3 nhà lãnh đạo lớn của đồng minh tổng thống Franklin Delano Roosevelt, thủ tướng Winston Churchill và lãnh tụ Stalin đã gặp nhau tại cung điện Lavadia ở Crimea. Hội nghi Yaltar này nhằm quyết định số phận cuối cùng của 1 nước Đức bại trận, điểm mấu chốt của thỏa thuận giữa 3 người đàn ông là kẻ thù của họ phải được chữa lành và không thể đe dọa thế giới lần thứ 3. Ngoài việc phân chia nước Đức thành các khu vực chiếm đóng và ý tưởng về việc bồi thường tiền tệ, ba ông lớn đã đồng ý rằng người Đức phải tự mình lựa chọn để sữa chửa những thiệt hại mà quốc gia họ đã gây ra cho Châu âu điều này bao gồm cả lao động cưỡng bức mà Stalin và cố vấn của ông ta nghĩ ràng cần thiết và Roosevelt và Churchill đã ngầm đồng ý nhưng còn hơn thế nữa về sau.
*Lính Đức ở Phía Tây
Trong nhiều năm Chiến tranh, lính Đức bị giam cầm ở khoảng 20 quốc gia trên thế giới bao gồm ở cả lục địa Mỹ. Trong các tiểu bang có nhiều tù nhân Đức được cho thuê ở các trang trại hoặc nhà máy để phục vụ như những người lao động cung cấp để bù đắp cho những người lao động bị thiếu. Ở các trang trại miền nam nước Mĩ, họ kết bạn với nông dân Mỹ và thường coi phim Hollywood trong giờ giải lao, họ được đối xử nhân đạo và cái chết của những người Đức ở Mỹ thấp ở mức 491. Ở châu âu, người Mỹ ước tính về những người chết ở các trại giam nằm ở hàng nghìn người nhưng người Đức tuyên bố có 40.000 người đã chết trong các trại giam ở Châu âu. Việc Mỹ trả tự do sớm cho nhiều tù binh làm phức tạp hóa việc đạt được 1 con số chính xác cho phần còn lại của họ. Anh quốc quản lí lên đến 2,5 triệu lính Đức vào cuối chiến tranh. Lính Đức ở Anh sống ở các túp lều được dựng lên ở 1 cánh đồng đến những ngôi nhà trang viên thanh lịch, được tái định cư như những nhà tù sang trọng một cách đáng ngạc nhiên. Tương tự như các đồng đội của họ ở Mỹ, lính Đức ở Anh có mối quan hệ rất thân mật với thường dân Anh, thường đã cho họ tiền và thức ăn trong khi những lính Đức không thường xuyên được cho ăn. Lính Đức ở Anh có thể lao động để kiếm tiền và họ được trả 2 Shillings mỗi ngày. Số lính Đức chết ở Anh là 1254 người. Lính Anh cũng như lính Mỹ cũng được báo cáo là đã tham gia vào tra tấn khi thẩm vấn người Đức bị nghi ngờ phạm tội ác chiến tranh dẫn tới những lời thú tội dưới hình thức cưỡng bức. Nhưng điều này không phải tệ nhất của 1 lính Đức bị bắt ở mặt trận phía Tây có thể trông chờ. Sự ô nhục đáng nhờ đó nằm ở nước Pháp, những người lính Đức bị bắt trong quá trình giải phóng nước Pháp cũng như một số người được chuyển đến đó từ những trại giam ở Mỹ phải đối đầu với sự khắc nghiệt và sự báo thù của thường dân Pháp bằng những lời nói quấy rối hoặc hành hung tù nhân Đức, ném đá hoặc đôi khi đánh đập họ đến chết. Một số trại ở Pháp thường được thiết kế cho tiêu diệt hơn là giam giữ. Các trại Pháp cung cấp cho tù nhân khẩu phần chỉ có 900 calo mỗi ngày, để so sánh với 1 người do thái sống trong thời kì đầu ở khu ổ chuột Warsaw ít nhất dc phân bổ hơn 1000 calo được cung cấp bởi Nazis. Trung bình hằng ngày có 12 người chết và ngay sau ngày hôm đó Hội chữ thập đỏ báo cáo rằng 200.000 lính Đức ở Pháp có nguy cơ chết đói. Mỹ đã buộc phải dừng bất kì chuyến hàng tiếp theo gửi lính Đức đến Pháp và yêu cầu họ tuân thủ công ước geneva. Người Mỹ và Anh cho thuê khoảng hàng triệu người Đức đến Pháp để xây dựng lại đất nước, trong khi 64.000 đi đến Bỉ, 10.000 đi Hà Lan và 5000 người đi Luxembourg. Người Đức đến Luxembourg sẽ hổ trợ xây dựng lại đường xá hoặc làm việc trong các xưởng máy và mỏ đá. Một số ở Pháp và Hà Lan được thực hiện rà phá các Bãi mìn, 2000 người bị chết hoặc bị thiêu rụi bởi mìn nổ mỗi tháng vì hành động này. Bắt lính Đức phải làm những việc này là vi phạm rõ ràng công ước geneva nhưng các nước đồng minh phương tây tuyên bố rằng chính phủ Đức về mặt kĩ thuật ko tồn tại tội danh của họ không phải là tù nhân chiến tranh và do đó không hưởng dc sự bảo vệ dành cho Lính Đức.
* Lính Đức ở Phía Đông
- Liên Xô phải gánh chịu 1 thiệt hại nặng nề trong cuộc chiến chống chủ nghĩa phát xít nên liên xô không muốn 1 ‘’cân thịt’’lính Đức mà là hàng ‘’tấn’’ trong kế hoạch tái thiết của Liên xô sau chiến tranh.
-5 triệu lính Đức sử dụng làm lao động cưỡng bức trong 10 năm như 1 sự đền bù chiến tranh của Đức đối với Liên Xô. Liên xô tổ chức công nhân mới của họ thành các tiều đoàn từ 3 đến 5 nghìn người được chia thành 1 nghìn các công ty chủ yếu dùng để xây dựng và làm trong nghành công nghiệp nặng. Tập trung xây dựng lại Liên xô bị tàn phá hoàn toàn. 3 triệu người Đức được vào các công ty lao động của Liên Xô, 1 phần 3 đã chết ở đó.
- Những người lính Đức bị Liên xô bắt trực tiếp ở mặt trận Phía đông chịu nhiều điều kiện khủng khiếp của mặt trận Phía đông như suy dinh dưỡng, bệnh tật hoàn toàn, kiệt sức hoặc 1 số kết hợp cả 3. Nhưng nó sẽ ko thực dụng nếu liên xô cố ý tàn sát nguồn lao động mới có dc của họ vì sau 1 cuộc chiến tranh tàn phá đã phá hủy dân số lao động của liên xô. Từ năm 1945-1946 nhiều người ốm yếu ko thể làm việc thì chỉ đơn giản là thả bởi liên xô thay vì làm việc cho đến chết. Sau 1 vụ thu hoạch tồi tệ và nạn tham nhũng, quản lí yếu kém phổ biến hơn là nguyên nhân làm việc của lính Đức. Người Đức đóng 5% trong tổng thu nhập quốc dân của công đoàn liên xô. Các nhà lãnh đạo công nghiệp bắt đầu nhìn thấy công nhân Đức ko có lợi và bắt đầu bỏ qua trách nhiệm cho ăn và chăm sóc lính Đức sau những lãng phí tiền bạc và vật chất và lính Đức dc coi là ‘’ký sinh trùng phát xít’’. Liên xô bắt động thực hiện các động thái hồi hương. Vào năm 1947, các cường quốc đồng minh đồng rằng sẽ hồi hương tất cả người Đức vào năm 1948. Nỗ lực của Liên xô kéo dài đến năm 1950 với khoảng 26.00 người Đức, những người bị tòa án kết án về tội ác chiến tranh, ko thể đưa trở lại Đức đến năm 1956. Nói chung người Đức trong liên bang xô viết sau chiến tranh phải đối mặt với lao động khổ sai bắt buộc trong những điều kiện đầy thử thách nhưng đa số đã được hồi hương rất lâu trước kế hoạch ban đầu là 10 năm.
Chiến tranh chỉ đem đến đau thương và tang tóc, các bạn hãy nghĩ về việc chiến tranh đã kết thúc nhưng những người lính Đức lại không được gặp gia đình, vợ con của họ mà phải lao động khổ sai trong các trại giam khắp Châu âu nhằm trả giá cho những gì quốc gia họ đã gây ra cho thế giới. Nhiều người đã chết mà không được nhìn thấy quê hương, đất mẹ, vợ con của họ.
Cảm ơn mn đã đọc!



*Lính Đức ở Phía Tây
Trong nhiều năm Chiến tranh, lính Đức bị giam cầm ở khoảng 20 quốc gia trên thế giới bao gồm ở cả lục địa Mỹ. Trong các tiểu bang có nhiều tù nhân Đức được cho thuê ở các trang trại hoặc nhà máy để phục vụ như những người lao động cung cấp để bù đắp cho những người lao động bị thiếu. Ở các trang trại miền nam nước Mĩ, họ kết bạn với nông dân Mỹ và thường coi phim Hollywood trong giờ giải lao, họ được đối xử nhân đạo và cái chết của những người Đức ở Mỹ thấp ở mức 491. Ở châu âu, người Mỹ ước tính về những người chết ở các trại giam nằm ở hàng nghìn người nhưng người Đức tuyên bố có 40.000 người đã chết trong các trại giam ở Châu âu. Việc Mỹ trả tự do sớm cho nhiều tù binh làm phức tạp hóa việc đạt được 1 con số chính xác cho phần còn lại của họ. Anh quốc quản lí lên đến 2,5 triệu lính Đức vào cuối chiến tranh. Lính Đức ở Anh sống ở các túp lều được dựng lên ở 1 cánh đồng đến những ngôi nhà trang viên thanh lịch, được tái định cư như những nhà tù sang trọng một cách đáng ngạc nhiên. Tương tự như các đồng đội của họ ở Mỹ, lính Đức ở Anh có mối quan hệ rất thân mật với thường dân Anh, thường đã cho họ tiền và thức ăn trong khi những lính Đức không thường xuyên được cho ăn. Lính Đức ở Anh có thể lao động để kiếm tiền và họ được trả 2 Shillings mỗi ngày. Số lính Đức chết ở Anh là 1254 người. Lính Anh cũng như lính Mỹ cũng được báo cáo là đã tham gia vào tra tấn khi thẩm vấn người Đức bị nghi ngờ phạm tội ác chiến tranh dẫn tới những lời thú tội dưới hình thức cưỡng bức. Nhưng điều này không phải tệ nhất của 1 lính Đức bị bắt ở mặt trận phía Tây có thể trông chờ. Sự ô nhục đáng nhờ đó nằm ở nước Pháp, những người lính Đức bị bắt trong quá trình giải phóng nước Pháp cũng như một số người được chuyển đến đó từ những trại giam ở Mỹ phải đối đầu với sự khắc nghiệt và sự báo thù của thường dân Pháp bằng những lời nói quấy rối hoặc hành hung tù nhân Đức, ném đá hoặc đôi khi đánh đập họ đến chết. Một số trại ở Pháp thường được thiết kế cho tiêu diệt hơn là giam giữ. Các trại Pháp cung cấp cho tù nhân khẩu phần chỉ có 900 calo mỗi ngày, để so sánh với 1 người do thái sống trong thời kì đầu ở khu ổ chuột Warsaw ít nhất dc phân bổ hơn 1000 calo được cung cấp bởi Nazis. Trung bình hằng ngày có 12 người chết và ngay sau ngày hôm đó Hội chữ thập đỏ báo cáo rằng 200.000 lính Đức ở Pháp có nguy cơ chết đói. Mỹ đã buộc phải dừng bất kì chuyến hàng tiếp theo gửi lính Đức đến Pháp và yêu cầu họ tuân thủ công ước geneva. Người Mỹ và Anh cho thuê khoảng hàng triệu người Đức đến Pháp để xây dựng lại đất nước, trong khi 64.000 đi đến Bỉ, 10.000 đi Hà Lan và 5000 người đi Luxembourg. Người Đức đến Luxembourg sẽ hổ trợ xây dựng lại đường xá hoặc làm việc trong các xưởng máy và mỏ đá. Một số ở Pháp và Hà Lan được thực hiện rà phá các Bãi mìn, 2000 người bị chết hoặc bị thiêu rụi bởi mìn nổ mỗi tháng vì hành động này. Bắt lính Đức phải làm những việc này là vi phạm rõ ràng công ước geneva nhưng các nước đồng minh phương tây tuyên bố rằng chính phủ Đức về mặt kĩ thuật ko tồn tại tội danh của họ không phải là tù nhân chiến tranh và do đó không hưởng dc sự bảo vệ dành cho Lính Đức.
* Lính Đức ở Phía Đông
- Liên Xô phải gánh chịu 1 thiệt hại nặng nề trong cuộc chiến chống chủ nghĩa phát xít nên liên xô không muốn 1 ‘’cân thịt’’lính Đức mà là hàng ‘’tấn’’ trong kế hoạch tái thiết của Liên xô sau chiến tranh.
-5 triệu lính Đức sử dụng làm lao động cưỡng bức trong 10 năm như 1 sự đền bù chiến tranh của Đức đối với Liên Xô. Liên xô tổ chức công nhân mới của họ thành các tiều đoàn từ 3 đến 5 nghìn người được chia thành 1 nghìn các công ty chủ yếu dùng để xây dựng và làm trong nghành công nghiệp nặng. Tập trung xây dựng lại Liên xô bị tàn phá hoàn toàn. 3 triệu người Đức được vào các công ty lao động của Liên Xô, 1 phần 3 đã chết ở đó.
- Những người lính Đức bị Liên xô bắt trực tiếp ở mặt trận Phía đông chịu nhiều điều kiện khủng khiếp của mặt trận Phía đông như suy dinh dưỡng, bệnh tật hoàn toàn, kiệt sức hoặc 1 số kết hợp cả 3. Nhưng nó sẽ ko thực dụng nếu liên xô cố ý tàn sát nguồn lao động mới có dc của họ vì sau 1 cuộc chiến tranh tàn phá đã phá hủy dân số lao động của liên xô. Từ năm 1945-1946 nhiều người ốm yếu ko thể làm việc thì chỉ đơn giản là thả bởi liên xô thay vì làm việc cho đến chết. Sau 1 vụ thu hoạch tồi tệ và nạn tham nhũng, quản lí yếu kém phổ biến hơn là nguyên nhân làm việc của lính Đức. Người Đức đóng 5% trong tổng thu nhập quốc dân của công đoàn liên xô. Các nhà lãnh đạo công nghiệp bắt đầu nhìn thấy công nhân Đức ko có lợi và bắt đầu bỏ qua trách nhiệm cho ăn và chăm sóc lính Đức sau những lãng phí tiền bạc và vật chất và lính Đức dc coi là ‘’ký sinh trùng phát xít’’. Liên xô bắt động thực hiện các động thái hồi hương. Vào năm 1947, các cường quốc đồng minh đồng rằng sẽ hồi hương tất cả người Đức vào năm 1948. Nỗ lực của Liên xô kéo dài đến năm 1950 với khoảng 26.00 người Đức, những người bị tòa án kết án về tội ác chiến tranh, ko thể đưa trở lại Đức đến năm 1956. Nói chung người Đức trong liên bang xô viết sau chiến tranh phải đối mặt với lao động khổ sai bắt buộc trong những điều kiện đầy thử thách nhưng đa số đã được hồi hương rất lâu trước kế hoạch ban đầu là 10 năm.
Chiến tranh chỉ đem đến đau thương và tang tóc, các bạn hãy nghĩ về việc chiến tranh đã kết thúc nhưng những người lính Đức lại không được gặp gia đình, vợ con của họ mà phải lao động khổ sai trong các trại giam khắp Châu âu nhằm trả giá cho những gì quốc gia họ đã gây ra cho thế giới. Nhiều người đã chết mà không được nhìn thấy quê hương, đất mẹ, vợ con của họ.
Cảm ơn mn đã đọc!



