Live 🙏🙏🙏SỚ TRỪ TÀ- Trai Đàn Chẩn Tế XAMER @Caidaidu🙏🙏🙏

Đàn chẩn tế ngày 27.06.2026🙏🙏🙏

Lại thắp thêm một nén hương.

Không cầu ai tin.
Không cầu ai sợ.

Chỉ cầu ai đọc được thì dừng lại một hơi.

Than ôi...

Thiên hạ rộng lớn.
Người thắng người thua vốn chỉ là chuyện nhất thời.

Hôm nay ngồi trên cao.

Mai có thể ở dưới thấp.

Hôm nay được tung hô.
Mai có thể bị lãng quên.

Chỉ có thời gian là chưa từng thiên vị một ai.

Có người dành nửa đời để chứng minh mình hơn người.

Đến cuối đời mới phát hiện:

Điều đáng làm hơn là trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình hôm qua.

Có người ngày đêm tranh đúng sai.

Đến khi tóc bạc mới hiểu:

Đúng sai của một cuộc cãi vã chẳng cứu nổi một cuộc đời trống rỗng.

Kính cáo chư vị:

Đừng xem thường một lời nói.

Vì lời nói giống như mũi tên.

Bắn đi rất nhanh.

Nhưng dấu vết nó để lại thì rất lâu.

Đừng xem thường một ý niệm.

Vì số phận của một con người thường bắt đầu từ những điều họ lặp lại trong đầu mỗi ngày.

Người xưa sợ trời.

Người nay sợ người.

Còn ta thấy có một thứ đáng sợ hơn:

Là một ngày tỉnh dậy,
Bỗng nhận ra mình đã sống quá lâu theo sự hơn thua,

Mà quên mất bình an là gì.

Bỗng nhận ra mình đã nói rất nhiều,

Mà chưa từng hiểu chính mình.

Bỗng nhận ra đời người ngắn đến mức,

Bao nhiêu năm qua chỉ toàn lo thắng một cuộc tranh luận,

Mà thua mất những điều đáng quý hơn.

Nay khép đàn.
Gió vẫn thổi.
Trăng vẫn sáng.

Người thức thì tự hiểu.
Người chưa thức thì cũng không sao.

Vì hạt giống nào cũng có mùa của nó.

Chỉ mong khi mùa ấy đến,

Chư vị còn đủ thời gian để nhìn lại chính mình.

A Di Đà Phật 🙏🙏🙏
 
🙏🙏🙏 Chẩn Tế Kẻ Tưởng Mình Thắng

Có người cả đời thích hơn thua.

Gặp chuyện gì cũng muốn thắng.

Gặp ai cũng muốn đè.

Gặp ý kiến khác cũng muốn diệt.

Than ôi...
Thắng một câu nói thì được gì?

Thắng một cuộc tranh luận thì được gì?

Thắng một người xa lạ trên mạng thì được gì?

Nếu sau tất cả,
Tâm vẫn bất an.
Đêm vẫn khó ngủ.

Và lòng vẫn phải đi tìm một đối thủ mới vào ngày mai.

Nhân quả đáng sợ nhất không phải ở tương lai.

Mà là việc con người dần trở thành thứ mình lặp lại mỗi ngày.

Ngày nào cũng khinh người,

Thì sự khinh miệt sẽ thành bản tính.

Ngày nào cũng ngạo mạn,

Thì ngạo mạn sẽ thành xiềng xích.

Ngày nào cũng hơn thua,

Thì cả đời sẽ không còn biết bình yên là gì.

Có người tưởng đó là chiến thắng.

Nhưng đôi khi...
Đó chỉ là một hình thức thua kéo dài mà bản thân chưa nhận ra.

Bởi nhân quả không phải lúc nào cũng đến bằng mất tiền, mất danh hay mất của.

Có khi nó đến bằng việc:

Càng lớn tuổi càng ít người thật lòng.

Càng thông minh càng khó tin ai.

Càng muốn hơn người càng không còn thấy niềm vui

Đến lúc ngoảnh đầu nhìn lại,

Mới hiểu:

Thứ đáng sợ nhất không phải đời đối xử với mình thế nào.

Mà là mình đã đối xử với chính tâm mình ra sao.

🙏🙏🙏
 
Khi bị tâm thần mà bị diệt đường kiếm tiền thì vậy thôi cũng là dễ hiểu. Như con tộc theo tao quan sát nó đéo lên xàm kiếm tiền mà cơn tâm thần nó đã mất kiểm soát rồi thì case này quá là bình thường.
Ai bảo mày nó k kiếm. Nó kiếm đại gia cũng là kiếm tiền vậy, ae xàm cũng triệt đường kiếm tiền của nó đó thôi
 
🙏🙏Có người hỏi:

Điều gì đáng sợ nhất của nhân quả?

Không phải mất tiền.
Không phải mất danh.
Cũng không phải bị người đời quay lưng.

Mà là một ngày nào đó,

Bỗng nhìn thấy rõ con người mình đã trở thành.

Hôm nay cười nhạo một người.
Chẳng có gì xảy ra.

Ngày mai khinh thường một người.
Chẳng có gì xảy ra.

Một năm sau vẫn vậy.
Chẳng có gì xảy ra.

Rồi đến một ngày...
Mọi thứ vẫn bình thường.

Chỉ có nội tâm là đã đổi khác.
Từ lúc nào không hay.

Nhân quả đáng sợ nhất không phải ở chỗ nó đến.

Mà ở chỗ nó đến rất chậm.

Chậm đến mức người ta tưởng nó không tồn tại.

Nó không gõ cửa.
Không báo trước.
Không tuyên bố.

Nó chỉ âm thầm biến một ý nghĩ thành thói quen.

Biến một thói quen thành tính cách.

Biến một tính cách thành số phận.

Và rồi có một đêm rất muộn.

Không ai phán xét.
Không ai chỉ trích.
Không ai tranh cãi.

Chỉ còn một mình với chính mình.

Bỗng thấy trong lòng trống trải.
Bỗng thấy quanh mình chẳng còn bao nhiêu điều thật.

Bỗng thấy những năm tháng đã đi quá xa.

Khi ấy...
Người ta mới hiểu:

Có những món nợ đời không cần ai đến đòi.

Vì chính lương tâm là chủ nợ cuối cùng.

Và đó là chủ nợ không bao giờ quên.

A Di Đà Phật 🙏🙏🙏
 
Ai bảo mày nó k kiếm. Nó kiếm đại gia cũng là kiếm tiền vậy, ae xàm cũng triệt đường kiếm tiền của nó đó thôi
Thôi mày bớt bớt lại. Con tộc nó nghe thằng Lồn khoai @bodothanthien khen iq cao rồi ảo tưởng. Chứ tao nhớ ko lầm cái acc cũ của nó đã rách rồi thì câu được thằng nào với cái giao diện như nó.
 
Thôi mày bớt bớt lại. Con tộc nó nghe thằng lồn khoai @bodothanthien khen iq cao rồi ảo tưởng. Chứ tao nhớ ko lầm cái acc cũ của nó đã rách rồi thì câu được thằng nào với cái giao diện như nó.
Mày làm sao có tài năng đọc nội tâm của bọn nó như tao. Nó kiếm đéo đc mới trở lên điên loạn, giờ chỉ còn cách chờ có người hốt mới hết bệnh tâm thần nhưng lại chuyển sang bệnh khinh người nếu nó có cơ may đó
 
Ta chân đạo ở đây. Súc sinh đội lốt, lăng loàn sắc dục, tội lỗi ngập tràn phản bội người chồng chịu khó, lừa đảo chúng sinh, sân si đầy bụng. Con Súc sinh kia còn k mau hiện hình!
 
🙏🙏🙏Trai Đàn Chẩn Tế Kẻ Gieo Khẩu Nghiệp

Nay nhân buổi sớm.

Hương chưa tàn.

Trà còn nóng.

Lập đàn chẩn tế cho những ai quen dùng lời cay độc làm niềm vui.

Than ôi...

Miệng sinh ra vốn để nói điều thiện.

Nhưng có người dùng nó để gieo gai nhọn.

Mắt sinh ra vốn để nhìn lại mình.

Nhưng có người chỉ quen nhìn lỗi người khác.

Tâm sinh ra vốn để hiểu.

Nhưng có người chỉ quen phán xét.

Có kẻ buông một câu xúc phạm.

Tưởng chỉ là vài chữ trên màn hình.

Nào hay thứ đầu tiên bị tổn thương không phải người bị chửi.

Mà là chính tâm mình.

Bởi lời nói đi ra từ đâu,

Thì dấu vết của nó ở lại nơi đó trước tiên.

Chửi người là súc sinh.

Chưa chắc người kia thành súc sinh.

Nhưng sự giận dữ, khinh miệt và độc địa trong lòng mình thì đã lớn thêm một phần.

Đó mới là điều đáng ngại.

Nhân quả không phải cây gậy của trời.

Nhân quả là thói quen của tâm.

Nghĩ gì nhiều sẽ thành người như thế.

Nói gì nhiều sẽ sống như thế.

Gieo gì trong lòng mỗi ngày,

Rồi sẽ gặt chính thứ đó.

Nay không cầu ai gặp tai họa.

Cũng không cầu ai bị trừng phạt.

Chỉ cầu mỗi người một lần trong đời,

Có đủ dũng khí ngồi yên trước gương,

Không biện minh.

Không đổ lỗi.

Không hơn thua.

Để nhìn thấy rõ:

Điều cần sửa nhất trên đời,

Có khi không nằm ở thiên hạ.

Mà nằm ngay trong chính mình.

Nam mô Tự Tỉnh Bồ Tát.

🙏🙏🙏
 

Có thể bạn quan tâm

Top