Zep123456
Xàm 0 Lít
Chuyện là em năm nay 20 tuổi. Là 1 thg con trai nhưng em rất cảm tính, luôn sống theo trực giác mách bảo.
Trước đây khi đi học cấp 3, sau khi dậy thì, e rất nhạy cảm với mọi người xung quanh và môi trường cộng với tính em khá cởi mở, vô tư, vì thế em luôn là thằng hay nghĩ j nói đó và đôi khi hay nói trúng vào phần nhạy cảm của người khác mà ko để ý. Vì thế nên e cấp 3 rất ít bạn nhưng cũng có 1 nhóm nhỏ hay chơi game cùng nhau. Về sau khi càng ngày áp lực học hành, tương lai ngày càng lớn. Là vào cuối lớp 12 khi nhóm bạn của em cũng vướng vào áp lực đó, chúng nó làm thêm, học thêm, kiếm tiền, chọn ngành hot, còn em thì vẫn khá vô tư và chọn theo ngành nghệ thuật vì e cảm thấy mình nên theo ngành này. E dành cả năm lớp 12 để ôn thi môn vẽ vào trường nghệ thuật, gần như bỏ hết các môn trên lớp chỉ quan tâm đến môn Văn, mặc dù trước đó e chọn khối A và cũng từng vào đội tuyển Vật Lý. Vì thế nên bạn em ngày một xa cách, lúc đó ai cũng coi em là 1 đứa dị biệt, điên vì khi tiếp xúc vs nghệ thuật e cũng dần có nhiều cảm hứng hơn và tính em hay bộc lộ ra ngoài. Song song với đó, em cũng rất chăm đọc triết học và tâm lý học vì e khá hứng thú vs nó.
Sau này khi em đỗ vào trường nghệ thuật năn nhất và năm hai của em khá là ảm đạm vì ngành này ko kiếm đc tiền nhanh mà em vẫn chơi với nhóm bạn cấp 3 và thấy chúng nó có nhiều va chạm, trải nghiệm kiếm tiền nên e cũng rất tự ti, luôn cảm thấy mình vô dụng. Nhưng rồi đến kỳ nghỉ hè năm hai thì em có yêu 1 bạn. Mà tính em đã yêu thì yêu rất sâu, rất mơ mộng, rất màu hồng. Nhưng chỉ trong 3 tuần, em nhận ra mình đã rất gồng, rất giả khi yêu nên em đã chủ động chia tay.
Sau đó em rơi vào một cuộc trầm cảm trong 6 tháng, em mất hết niềm tin vào bản thân và bỏ đi hết những gì mình từng tin từ trước đến nay, có lúc e tưởng cuộc sống mình ko còn ý nghĩa j nữa. Trong suốt thời gian đó em sống như 1 thằng tự kỷ, khép kín, ở nhà chơi game và ko quan tâm gì đến thế giới bên ngoài.
Nhưng rồi vì ở trong môi trường nghệ thuật nên e tiếp xúc vs nhiều người cũng giống mình, cũng cảm tính, cũng từng yêu, từng đau, từng nghi ngờ bản thân và họ đều rất thành công trong lĩnh vực nghệ thuật. Tính em lại cởi mở nên e cũng hay hỏi chuyện bọn họ và họ kể cho e rất nhiều chuyện, một số còn công nhận em, bảo em là có tài năng trong nghệ thuật sau khi xem những tác phẩm của em. Dần dần, e bắt đầu tin vào mình hơn và con đường của mình, đến một lúc e như vỡ ra một điều j đó, như trong em có 1 cái trục vậy. Từ đó, e thấy mình phát triển rất nhanh và ngày càng nhìn cuộc sống nhiều màu sắc hơn.
Có thể bây h e đã có j đó vững thật sự rồi. E vẫn cảm tính, vẫn trực giác, vẫn cởi mở nhưng cảm giác có j đó rất chắc. E cảm rất nhiều, thậm chí còn khóc khi xúc động trước mặt người khác. Trước đây e đã kìm nén cảm xúc rất nhiều, luôn cố gâng giữ hình ảnh mạnh mẽ của bản thân, nhưng hiện tại e thấy việc đó ko còn quan trọng nữa, mình xúc động thì khóc, vui thì cười,.... Dần những cảm xúc ấy cô đọng lại chỉ còn "Thương", em nhìn người khác ko còn sợ như trước nữa. Mọi hành động, cử chỉ, lời nói của em h đây đều dựa vào cảm tính, đều là tự nhiên mà ra. Ấy thế mà, em ngày càng có nhiều bạn hơn, mọi việc thuận lợi liên tục đến với em. Và trên hết càng ngày em càng thoải mái với chính mình.
Trước đây khi đi học cấp 3, sau khi dậy thì, e rất nhạy cảm với mọi người xung quanh và môi trường cộng với tính em khá cởi mở, vô tư, vì thế em luôn là thằng hay nghĩ j nói đó và đôi khi hay nói trúng vào phần nhạy cảm của người khác mà ko để ý. Vì thế nên e cấp 3 rất ít bạn nhưng cũng có 1 nhóm nhỏ hay chơi game cùng nhau. Về sau khi càng ngày áp lực học hành, tương lai ngày càng lớn. Là vào cuối lớp 12 khi nhóm bạn của em cũng vướng vào áp lực đó, chúng nó làm thêm, học thêm, kiếm tiền, chọn ngành hot, còn em thì vẫn khá vô tư và chọn theo ngành nghệ thuật vì e cảm thấy mình nên theo ngành này. E dành cả năm lớp 12 để ôn thi môn vẽ vào trường nghệ thuật, gần như bỏ hết các môn trên lớp chỉ quan tâm đến môn Văn, mặc dù trước đó e chọn khối A và cũng từng vào đội tuyển Vật Lý. Vì thế nên bạn em ngày một xa cách, lúc đó ai cũng coi em là 1 đứa dị biệt, điên vì khi tiếp xúc vs nghệ thuật e cũng dần có nhiều cảm hứng hơn và tính em hay bộc lộ ra ngoài. Song song với đó, em cũng rất chăm đọc triết học và tâm lý học vì e khá hứng thú vs nó.
Sau này khi em đỗ vào trường nghệ thuật năn nhất và năm hai của em khá là ảm đạm vì ngành này ko kiếm đc tiền nhanh mà em vẫn chơi với nhóm bạn cấp 3 và thấy chúng nó có nhiều va chạm, trải nghiệm kiếm tiền nên e cũng rất tự ti, luôn cảm thấy mình vô dụng. Nhưng rồi đến kỳ nghỉ hè năm hai thì em có yêu 1 bạn. Mà tính em đã yêu thì yêu rất sâu, rất mơ mộng, rất màu hồng. Nhưng chỉ trong 3 tuần, em nhận ra mình đã rất gồng, rất giả khi yêu nên em đã chủ động chia tay.
Sau đó em rơi vào một cuộc trầm cảm trong 6 tháng, em mất hết niềm tin vào bản thân và bỏ đi hết những gì mình từng tin từ trước đến nay, có lúc e tưởng cuộc sống mình ko còn ý nghĩa j nữa. Trong suốt thời gian đó em sống như 1 thằng tự kỷ, khép kín, ở nhà chơi game và ko quan tâm gì đến thế giới bên ngoài.
Nhưng rồi vì ở trong môi trường nghệ thuật nên e tiếp xúc vs nhiều người cũng giống mình, cũng cảm tính, cũng từng yêu, từng đau, từng nghi ngờ bản thân và họ đều rất thành công trong lĩnh vực nghệ thuật. Tính em lại cởi mở nên e cũng hay hỏi chuyện bọn họ và họ kể cho e rất nhiều chuyện, một số còn công nhận em, bảo em là có tài năng trong nghệ thuật sau khi xem những tác phẩm của em. Dần dần, e bắt đầu tin vào mình hơn và con đường của mình, đến một lúc e như vỡ ra một điều j đó, như trong em có 1 cái trục vậy. Từ đó, e thấy mình phát triển rất nhanh và ngày càng nhìn cuộc sống nhiều màu sắc hơn.
Có thể bây h e đã có j đó vững thật sự rồi. E vẫn cảm tính, vẫn trực giác, vẫn cởi mở nhưng cảm giác có j đó rất chắc. E cảm rất nhiều, thậm chí còn khóc khi xúc động trước mặt người khác. Trước đây e đã kìm nén cảm xúc rất nhiều, luôn cố gâng giữ hình ảnh mạnh mẽ của bản thân, nhưng hiện tại e thấy việc đó ko còn quan trọng nữa, mình xúc động thì khóc, vui thì cười,.... Dần những cảm xúc ấy cô đọng lại chỉ còn "Thương", em nhìn người khác ko còn sợ như trước nữa. Mọi hành động, cử chỉ, lời nói của em h đây đều dựa vào cảm tính, đều là tự nhiên mà ra. Ấy thế mà, em ngày càng có nhiều bạn hơn, mọi việc thuận lợi liên tục đến với em. Và trên hết càng ngày em càng thoải mái với chính mình.
Sửa lần cuối: