Anh ta là tử tù mang hai án giết người và cướp tài sản, trong thời gian phong tỏa thành phố anh chỉ biết ngồi co ro trong cơn mưa chiều qua, không hề có nơi nào cho một tên tử tù vừa vượt ngục như anh trong cái thành phố giờ đang phong tỏa vì dịch bệnh và ngoài đường thì đầy công an chạy xe mô tô quay lại. Rồi anh đã gặp được người xe ôm công nghệ đã rủ lòng thương một thanh niên đang bơ vơ giữa đường, cái thành phố sài gòn những ngày gần đây đã quá mất đi cái gọi là tình người khi mà sự di chuyển của người dân chỉ cần sơ xảy một chút thôi cũng bị đem ra áp vào luật pháp và chỉ thị, nhưng tất cả vì dịch bệnh. Có lẽ ông xe ôm cũng cảm thấy điều đó, sài gòn lúc trước nổi tiếng với những con người sẵn sàng giúp đỡ người lạ, sẵn sàng cho đi dù không cần biết người được nhận là ai, chỉ cần biết họ cần, và trước mặt ông là một thanh niên vấp dáng nhỏ bé 1m6 và đang co ro giữa cơn mưa tầm tã chiều sài gòn.
Ông đã cho thanh niên ấy ở nhờ một đêm, nấu mì pha cà phê cho anh ta uống, ông không hề nghĩ rằng mình đang cưu mang một tên tử tù. Nhưng rồi tivi chiếu tin tức về thanh niên cao 1m63 tử tù vượt ngục mang hai án giết người và cướp tài sản, ông vội nhìn qua người lạ đang xem tivi cùng mình và 2 đứa con nhưng tính ông chắc là cũng không nghĩ mình lại xui xẻo cưu mang tử tù được chứ. Và rồi thanh niên ấy nói có bạn đến đón, xin ra đi, ông bước ra nhìn thì không thấy ai đến đón anh ấy, chỉ thấy anh ta lặng lẻ bước đi trên con phố đến khi mất hút. Sau một lúc công an vào ông mới biết được sự thật.
Là một tử tù, anh ta chẳng còn gì để mất cả, với một người đàn ông lớn tuổi và 2 đứa con nhỏ, anh ta hoàn toàn có thể khống chế uy hiếp họ, nhưng anh đã không làm vậy. Phải chăng còn một tia lương thiện nào đó le lói trong suy nghĩ của thanh niên tử tù kia, anh ta đã lặng lẽ bước ra đi khỏi nhà người đàn ông đã giúp đỡ mình, suy cho cùng đó cũng là một cách để cảm ơn người đã giúp đỡ mình. Đó có lẽ là những bước chân lương thiện cuối cùng của anh ta đến cuối đời, vì cuối cùng con đường của anh ta sẽ là án tử, là cái chết.