Tao từ nhỏ đến lúc trưởng thành lúc nào cũng tự vấn tại sao giữa các vùng miền ở VN lại khác biệt nhau rõ rệt như thế. Tại sao các món ăn vùng miền đưa qua đô thị lớn (SG, HN, ĐN) biến tấu rất nhiều bị dân vùng phát sinh món đó chê.
Thế thì tao đã có những suy nghĩ chính thức từ nay coi như dân tộc này cũng như bao nhiêu sắc dân trên toàn thế giới chỉ hòa nhập ở một mức độ giao tiếp qua ngôn ngữ, lời nói. Bằng thứ tiếng Việt là ngôn ngữ chung. Còn về bản ngã (ego), và sâu hơn cái core của một dân tộc không một vùng miền nào có thể có chung được. Tao dám khẳng định là chúng mày sống ở ba miền thì thằng nào cũng tự cho lối sống vùng đó là xịn sò nhất.
Hãy chấp nhận là sự phân biệt giữa vùng miền việt nam đang diễn ra. Có thể sau này 30 - 50 năm bọn trẻ từ nước ngoài mang suy nghĩ lối sống kiểu tây cải cách lại lúc nào thì tạm thời sự hòa hợp sâu vào gọi là dân tộc tính sẽ có được.
Thế thì tao đã có những suy nghĩ chính thức từ nay coi như dân tộc này cũng như bao nhiêu sắc dân trên toàn thế giới chỉ hòa nhập ở một mức độ giao tiếp qua ngôn ngữ, lời nói. Bằng thứ tiếng Việt là ngôn ngữ chung. Còn về bản ngã (ego), và sâu hơn cái core của một dân tộc không một vùng miền nào có thể có chung được. Tao dám khẳng định là chúng mày sống ở ba miền thì thằng nào cũng tự cho lối sống vùng đó là xịn sò nhất.
Hãy chấp nhận là sự phân biệt giữa vùng miền việt nam đang diễn ra. Có thể sau này 30 - 50 năm bọn trẻ từ nước ngoài mang suy nghĩ lối sống kiểu tây cải cách lại lúc nào thì tạm thời sự hòa hợp sâu vào gọi là dân tộc tính sẽ có được.

