Tao đọc từ đầu tới cuối gặp mấy cmt thật sự ngứa dái, nhưng đang ốm, lười, ngại lội quote lại, đành thay mặt thằng thớt tế đại vài câu:
Mấy thằng này nói chung đang đứng ở vị thế của đám "no cơm ấm cật, dậm dật đạo lý", đứng trên bờ nhìn thằng dưới vực để phán xét về đạo đức và bản lĩnh. Đệch mợ toàn dùng những khái niệm vĩ mô kiểu "tôn nghiêm", "đàn ông đúng nghĩa" hay "sân si" để áp đặt lên một thằng đã đi qua gần như tận cùng của sự phản bội và khốn nạn.
Đàn ông bản lĩnh đéo phải là kẻ nhẫn nhục chịu đựng sự sỉ nhục nhân danh "cao thượng". Bản lĩnh thực sự nằm ở chỗ dám bảo vệ ranh giới cuối cùng của sự tự tôn. Thớt có phải đàn ông đúng nghĩa không khi nó là người cầm lên được cũng đặt xuống được. ĐM bị phản bội mà nó vẫn để lại cả căn nhà cho con vợ khi ra đi, đó là sự hào phóng và tôn nghiêm tột bậc cmnr.
Nhưng bây giờ thì sao? Con vợ lại dùng chiêu trò lên người cha quá cố để làm trò diễn kịch, đó đéo còn là chuyện 'hơn thua với đàn bà', mà là bảo vệ sự linh thiêng của gia đình. Đàn ông mà để một kẻ từng khinh rẻ, phản bội mình đến múa may trước mộ cha mình mà vẫn đứng cười xã giao, đó đéo phải là bản lĩnh, đó là sự nhu nhược mất gốc. Hơn nữa con đàn bà này đéo đáng được đối xử như thế. Nó đéo hề hối lỗi chân thành và đầy thủ đoạn toan tính. Chừng nào thằng Khắc rách rưới lê lết thê thảm ở ngã tư, con vợ quần là áo lượt rưng rưng "Em sai rồi, mình quay lại với nhau đi" tao còn tin, giờ thì đéo. Bảo nó muốn quay lại vắt cho kiệt tao còn tin hơn. Lại nữa, việc đưa mẹ đi cùng và chọn cái cớ "thắp nhang cho ba" càng là sự thao túng tâm lý độc hại. Bao năm vợ chồng làm gì chẳng hiểu nhau, biết nó làm con hiếu thảo, làm người trọng tình nghĩa, tính lợi dụng người quá cố và bề trên để ép thằng Khắc vào thế phải "tử tế" "mủi lòng" đây mà !
Nhưng bà mẹ vợ xuất hiện trong chuyến này cũng cho người đọc như tao thấy một nền tảng gia đình có vấn đề. Thay vì dạy con biết ơn người đã nuôi mình ăn học, có lẽ gia đình nó đã coi sự hy sinh của thằng Khắc là điều hiển nhiên. Mọe, việc mụ đi cùng để giúp con gái "nối lại tình xưa" sau khi đã phản bội trắng trợn chứng tỏ chúng nó coi thường lòng tự trọng, coi thường IQ của thớt, nghĩ rằng chỉ cần dăm ba câu "thảo mai nhão nhẹt" là có thể khiến thớt mủi lòng, cun cút như xưa hay sao?
"Còn hận là còn thương" ư? Đéo nhé, đừng lầm tưởng. Có những sự phẫn nộ không đến từ tình yêu, mà đến từ sự ghê tởm. Coi, nghe giọng con vợ mà thớt nó thấy 'nhợn như muốn ói', khác đéo nào phản ứng của cơ thể trước một loại độc tố. Tiên sư, thử tưởng tượng giọng một con đàn bà từng rủ rỉ ngọt ngào bên tai chúng mày, vẽ lên trong tâm tưởng chúng mày về thứ gọi là gia đình đẹp đẽ đáng mơ ước, là động lực để mày phấn đấu hơn mười thành công lực... Thế rồi một ngày xấu giời, trong một không thời gian mà mày đéo thể quên được, nó quay ngoắt 180 độ, thể hiện ra bản chất lạnh lùng trơ khấc, trở mặt vô tình, hợm hĩnh trơ trẽn, trâng tráo mất dạy... Thứ lỗi tao đéo thể hình dung ra hết, nhưng phải khốn nạn thế nào, thớt mới có cảm giác kinh tởm, phản ứng mạnh như thế khi nghe qua điện thoại?
Chúng mày cũng đừng lấy đạo lý nửa vời để dạy bảo một thằng đang bảo vệ mộ của cha mình khỏi sự ô uế. Vcl 'cư xử như lol khi ném đồ cúng, đục bia", nhìn hời hợt vãi cứt. Đồ cúng đấy đéo phải là lòng thành, đó là vật phẩm của sự giả tạo. Chúng mày có chắc người cha dưới suối vàng của thớt 'ngon miệng' hay không, khi lễ "được nhét" từ đứa con dâu mất dạy đã phản bội, khinh rẻ con trai mình? Thêm nữa, vì sao Khắc nó chọn cách tiêu cực là đục xóa tên con vợ cũ mà đéo phải đơn giản hơn, thay bia mới? Bởi nó muốn cho thế nhân và chính cái đứa bị xóa ấy biết, tao không chỉ ly hôn trên giấy tờ, tao còn muốn trục xuất linh hồn độc hại của mày ra khỏi dòng họ, gia đình và ký ức của mình, là sự đoạn tuyệt triệt để nhất về mặt tâm linh.
Cuối cùng, từ khi nào kể chuyện chia sẻ để ae hiểu và rút kinh nghiệm lại bị chửi là 'dẩm'? Đúng là thứ súc vật Khổ vì lồn, suy nghĩ toàn bằng đầu buồi át cmn hết đầu trên !