Hero1111
Chú bộ đội
Nhà Chúa vốn đa nghi. Sau khi lấn Vua để tiếm xưng ngôi Chúa thì Chúa nuôi đàn chó rất đông để cai trị thay vì dùng người. Chúa tin chó trung thành hơn người. Chúa cho chó ăn đủ loại cao lương mĩ vị, dạy chó đủ loại cẩu phẩm, trong đó có điều răn không được ăn cứt. Chúa dọn một mâm cao lương mĩ vị và một mâm cứt lỏng đặt cạnh nhau để thử thách. Con nào chọn ăn cao lương mĩ vị thì được cho là ưu tú và được đưa vào quy trình bổ nhiệm các chức quan. Từ đó có khái niệm "cẩu quan".
Cẩu quan như những cái nanh sắc bảo vệ nhà Chúa. Chúa tự hào quy trình bổ nhiệm rất bài bản, đảm bảo cẩu sự trong sáng, minh bạch. Nói cẩu quan "ăn không từ thứ gì" là suy thoái tư tưởng, bôi nhọ đạo đức nhà Chúa.
Trạng Quỳnh nghe chuyện bật cười: "Chó không ăn cứt mới là chuyện lạ. Để rồi xem!"
Năm ấy vùng Trại có nạn dịch tả hoành hành, nguy cơ loang đến cả kinh thành. Chúa lệnh cho đám cẩu quan đi dập dịch. Một mặt lệnh bao vây, cô lập vùng dịch, mặt khác lệnh giải cứu người Kinh bị mắc kẹt ở các Trại. Chúa phát khẩu lệnh: "Không để ai bị bỏ lại đằng sau!" Đàn cẩu quan răm rắp hô theo: "Không để ai bị bỏ lại đằng sau!" Thế là cả đàn chia làm 5 đạo, ngạo nghễ ra trận, "go, go" đến thẳng vùng tâm dịch.
Kết quả, dân vùng Trại chết hơn 40 ngàn người. Hàng ngàn người Kinh được giải cứu. Nhưng nguy cơ vùng Kinh bị bung và toang. Dân Kinh bắt đầu ỉa chảy loạn xạ. Chúa thất kinh, yêu cầu cẩu quan báo cáo. Các cẩu quan toàn báo cáo thành tích, rằng ta không thua bất cứ giặc nào, dịch tả đã ra đi trong nắng vàng rực rỡ. Khi nghe đám cẩu quan báo cáo, Chúa ngửi thấy mùi cứt chua chua thủm thủm bốc lên từ miệng chúng, bèn quát lớn: "Chúng mày đi chống dịch cứu dân hay đi ăn cứt mà mồm thúi thế?". Nói đoạn, Chúa cho điều tra, hơn 50 cẩu quan thì hơn 50 mươi cái mồm đều bay mùi cứt.
Khi xử tội các cẩu quan, Trạng nổi tiếng lẻo mép nên được cử ra làm thầy cãi. Trạng cãi cho từng trường hợp. Rằng bọn cẩu quan này đứa thì ăn cứt mà tưởng đó là cao lương mĩ vị, đứa thì dẫu ăn cứt nhưng rất trung thực và tử tế, đứa thì do hoàn cảnh khó khăn, đói quá nên phải ăn cứt. Nhưng tựu trung, chó ăn cứt là lỗi tại người ỉa. Chính người ỉa đã nài ép, cám dỗ làm cho cẩu quan nhà Chúa suy thoái, biến chất!
Cẩu quan được thể sướng lên, tự bào chữa bằng thơ: "Trót vì mồm đã ngậm phân/ Nuốt rồi còn biết phải mần sao đây?"
Chúa nghe vậy thì gật đầu: "Trạng nói chí phải! Nhưng do cẩu quan táp vội mà không nhai nên mới ra nông nỗi này!" Bèn ra lệnh miễn tội chết cho các cẩu quan với điều kiện cẩu quan phải nôn cho hết cứt để khắc phục hậu quả. Nói đoạn, Chúa đưa ra giải pháp: Cần nghĩ ra cái mà khi người ta ỉa vào đó thì chó không thể thọc mõm vào ăn được. Cái đó người đời sau gọi là bồn cầu.
Via fb Chu Mộng Long
Cẩu quan như những cái nanh sắc bảo vệ nhà Chúa. Chúa tự hào quy trình bổ nhiệm rất bài bản, đảm bảo cẩu sự trong sáng, minh bạch. Nói cẩu quan "ăn không từ thứ gì" là suy thoái tư tưởng, bôi nhọ đạo đức nhà Chúa.
Trạng Quỳnh nghe chuyện bật cười: "Chó không ăn cứt mới là chuyện lạ. Để rồi xem!"
Năm ấy vùng Trại có nạn dịch tả hoành hành, nguy cơ loang đến cả kinh thành. Chúa lệnh cho đám cẩu quan đi dập dịch. Một mặt lệnh bao vây, cô lập vùng dịch, mặt khác lệnh giải cứu người Kinh bị mắc kẹt ở các Trại. Chúa phát khẩu lệnh: "Không để ai bị bỏ lại đằng sau!" Đàn cẩu quan răm rắp hô theo: "Không để ai bị bỏ lại đằng sau!" Thế là cả đàn chia làm 5 đạo, ngạo nghễ ra trận, "go, go" đến thẳng vùng tâm dịch.
Kết quả, dân vùng Trại chết hơn 40 ngàn người. Hàng ngàn người Kinh được giải cứu. Nhưng nguy cơ vùng Kinh bị bung và toang. Dân Kinh bắt đầu ỉa chảy loạn xạ. Chúa thất kinh, yêu cầu cẩu quan báo cáo. Các cẩu quan toàn báo cáo thành tích, rằng ta không thua bất cứ giặc nào, dịch tả đã ra đi trong nắng vàng rực rỡ. Khi nghe đám cẩu quan báo cáo, Chúa ngửi thấy mùi cứt chua chua thủm thủm bốc lên từ miệng chúng, bèn quát lớn: "Chúng mày đi chống dịch cứu dân hay đi ăn cứt mà mồm thúi thế?". Nói đoạn, Chúa cho điều tra, hơn 50 cẩu quan thì hơn 50 mươi cái mồm đều bay mùi cứt.
Khi xử tội các cẩu quan, Trạng nổi tiếng lẻo mép nên được cử ra làm thầy cãi. Trạng cãi cho từng trường hợp. Rằng bọn cẩu quan này đứa thì ăn cứt mà tưởng đó là cao lương mĩ vị, đứa thì dẫu ăn cứt nhưng rất trung thực và tử tế, đứa thì do hoàn cảnh khó khăn, đói quá nên phải ăn cứt. Nhưng tựu trung, chó ăn cứt là lỗi tại người ỉa. Chính người ỉa đã nài ép, cám dỗ làm cho cẩu quan nhà Chúa suy thoái, biến chất!
Cẩu quan được thể sướng lên, tự bào chữa bằng thơ: "Trót vì mồm đã ngậm phân/ Nuốt rồi còn biết phải mần sao đây?"
Chúa nghe vậy thì gật đầu: "Trạng nói chí phải! Nhưng do cẩu quan táp vội mà không nhai nên mới ra nông nỗi này!" Bèn ra lệnh miễn tội chết cho các cẩu quan với điều kiện cẩu quan phải nôn cho hết cứt để khắc phục hậu quả. Nói đoạn, Chúa đưa ra giải pháp: Cần nghĩ ra cái mà khi người ta ỉa vào đó thì chó không thể thọc mõm vào ăn được. Cái đó người đời sau gọi là bồn cầu.
Via fb Chu Mộng Long