kể thêm chuyện cho nghe về tư duy của top 6 mà mấy thằng đang thần thánh nè, để hiểu vì sao tao đéo bh tin rằng cái kỷ nguyên vươn mình này sẽ làm nên cơm cháo gì:
"Năm xưa đi lính, gã cùng tiểu đội với nó, và khá thân vì nó dễ gần, tính xuề xòa hay cười. Hồi ấy đơn vị thường giao nhiệm vụ đi xin tre của dân để về xây dựng doanh trại, xin đủ chỉ tiêu vài cây tre trong ngày là được nghỉ cả ngày. Bữa đó cả bọn kiếm đủ số tre từ sớm nên nó bèn rủ mấy đứa thân thân bắt xe chuồn về nhà nó chơi. Đơn vị đóng quân ở Đập Neo thuộc tỉnh Hải Hưng, về nhà nó ở thị xã Hải Dương cũng gần.
Nhà nó hồi ấy là ngôi nhà nhiều mặt phố to nhất thị xã. Bà già nó thấy cả bọn lếch thếch về nhà mừng lắm. Bà nấu cơm, ăn với một nồi to canh dưa nấu lạc. Lúc đó đói, lại đang tuổi ăn tuổi ngủ nên đó là bữa cơm ngon nhất trần đời, đứa nào cũng ăn 8-9 bát cơm. Đang ăn thì thấy một lão gầy gò mặc đồ xanh lá mạ về. Lão chẳng nói chẳng rằng, chỉ liếc mắt nhìn đám lính đang ăn rồi ra bàn rót trà uống. Xong lão lẩm bẩm, nhưng nghe rất rõ : ăn đéo gì mà ăn nhiều thế. Thằng bạn thấy vậy bèn cười giả lả rồi bảo cả bọn : kệ đi chúng mày, anh tao đấy.
Sau này nó thi trượt đại học rồi đi học ở một trường cao đẳng quân đội nào đó. Bẵng đi mấy chục năm không gặp, bữa trước đọc báo thấy nó vừa trở thành CEO của một doanh nghiệp xây dựng vào loại lớn nhất cả nước. Không biết tài quản lý của nó ra sao nhưng vẫn nhớ tính cách xởi lởi hay cười thì tin là nó sẽ thành công trong sự nghiệp. Nó tên là Dũng, họ Tô".