Những người đã hy sinh và đổ máu trong các cuộc chiến tranh đã qua, đặc biệt là 2 cuộc chiến với Pháp và Mỹ chính là thế hệ cha ông của chúng ta, thực sự thế hệ đó họ có lý lẽ của họ và họ đã làm điều họ cần phải làm, cái điều đơn giản ấy chính là cái kim chỉ nam của ông lãnh tụ họ Hồ vẫn nhắc đi nhắc lại là Độc lập - Tự Do - Hạnh Phúc.
Thời ấy người ta đồng lòng, dâng hiến cả máu và mạng sống vì độc lập, vì thống nhất, vì không muốn làm nô lệ cho ngoại bang nữa, cái dân tộc Việt này ngót mấy mươi năm xuất phát từ chiếu Cần vương của vu Hàm Nghi đã liên miên đánh nhau với giặc rồi. Do đó, chúng mày phải hiểu là giai đoạn ấy, người ta dâng hiến máu và mạng sống là vì sự áp bức đã gần 100 năm lên 1 dân tộc, ông lãnh tụ họ Hồ và Đảng của ông ta cũng chỉ là 1 giọt nước làm tràn ly, là cái ngòi nổ của 1 thùng thuốc súng mang tên dân tộc. Mà cái bọn chơi với thuốc súng ấy là bọn Pháp và Mỹ.
Tiếc rằng sau khi giải quyết được đám ngoại bang, thì chúng ta lại lâng lâng trong hào quang chiến thắng, tự cao tự đại đi vào con đường sai lầm, để suy thoái nội bộ rồi gây sự với láng giềng, ngoại bang nên cơ sự như ngày nay, đất nước nghèo nàn, nợ nần, tụt hậu, dân chúng ai oán lầm than. Rồi thế dân suy yếu thì vận nước lại đến hồi vong bại rồi lại bị ngoại bang nó dòm ngó.
Đó cũng là cái vòng luẩn quẩn của dân tộc suốt 1000 năm qua vậy.