Có câu " tử sinh hữu mệnh, phú quý tại thiên" nên lo cũng bằng xuôn. Tốt xấu điều do bản thân mình quyết định, có khi việc xấu lại biến thành tốt và ngược lại. Dân gian thì có câu " ghét của nào trời trao của đó" nên càng lo cái gì cái đó lại đến, điều do bản thân chiêu mời mà ra cả. Còn sống là quý rồi, giàu sang hay gì nữa thì còn sống mới tính tiếp được, có câu "lui được núi xanh không lo củi đốt" cũng ý là vậy.
Hay" Họa phúc vô môn, duy nhân tự triệu. Thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình." trích Thái Thượng Cảm Ứng Thiên. Điều do mình lo nghĩ mà ma nạn sinh ra thôi, tự mình mời nó đến thì nó đến thôi. Có người dịch bệnh nhưng họ vẵn ăn nên làm ra, sinh hoạt bình thường cũng như thường ngày, đó cũng nói lên cái ý này, lo quá thì sinh bệnh trong y học cũng nói thế mà.
Còn sống, khỏe mạnh là quý rồi vv. Điều là thể hội của ta.