Trình Ca
Súng hết đạn
🌸Ta Còn Lại Bao Lâu
Rồi sẽ có một ngày, khi bước qua tuổi U50, ta tự hỏi:
Ta còn lại bao lâu nữa?
Khi mất tiền, ta lo lắng.
Khi mất việc, ta bất an.
Khi mất người thân, ta đau buồn.
Khi mất vật chất ta cuống cuồng toan tính.
Nhưng một ngày nào đó, ta sẽ mất đi chính mình.
Ta dành rất nhiều thời gian để lo mất nhiều vật chất, nhưng lại rất ít khi nghĩ về thứ chắc chắn sẽ hết: thời gian sống của chính mình.
Nếu một đời người kéo dài khoảng 80 năm, thì cũng chỉ hơn 29.000 ngày.
Nghe thì nhiều.
Nhưng khi nhìn lại những năm tháng đã qua, ta mới thấy nó ngắn đến mức nào.
Ta lao vào cuộc sống.
Học tập. Làm việc. Kiếm tiền. Xây dựng sự nghiệp.
Và luôn nghĩ rằng còn rất nhiều thời gian phía trước.
Nếu điểm cuối của đời người vốn ai cũng chết, thì ý nghĩa của cuộc sống có lẽ không nằm ở việc kéo dài con đường.
Mà nằm ở việc:
Ta đã thực sự sống trên con đường ấy như thế nào.
Nếu cuối cùng ai rồi cũng phải rời đi, thì điều quý giá nhất không phải là những gì ta sở hữu.
Mà là những gì ta đã kịp trải nghiệm.
Ta đã từng thật sự lặng yên ngắm một bông hoa, một mầm cây hay một tiếng chim hót chưa?
Ta đã từng cho phép mình rút khỏi những náo nhiệt, những phông bạt từ công việc, cuộc sống để cho mình một giây phút yên lặng thực sự chưa?
Lúc đó ta không lạnh nhạt với cuộc đời, ta chỉ đang bận học cách đối thoại với chính mình.
Khi người ta một mình, ta có nhiều cơ hội để im lặng, và trong im lặng, ta nghe thấy những thông điệp linh thiêng phát ra từ sâu thẳm bản thể mình.
Vì khi bị phông bạt cuộc đời lôi kéo ta quên mất những điều cơ bản:
Ta quên yêu thương.
Ta quên được yêu thương.
Ta quen với việc chờ đợi.
Chờ khi xong việc.
Chờ khi đủ tiền.
Chờ khi rảnh hơn.
Chờ đến một ngày nào đó sẽ sống cuộc đời mình mong muốn.
Nhưng đời đâu phải chờ như ý ta bởi sự vô thường vô ngã và khổ đau của nó
Người mà ta mới vĩnh biệt hôm qua có thể trước đó vẫn đang lên kế hoạch cho năm tới.
Người bạn thân rời thế gian vào buổi sáng còn hẹn hò tối nay ăn gì quán nào với ta.
Đời vốn không hẹn trước.
Những gì hôm nay tưởng như vững chắc nhất có thể biến mất chỉ trong một khoảnh khắc.
Bởi chẳng ai biết mình còn một năm, một tháng hay một ngày một giờ một phút hay bao lâu nữa.
Nhưng có một điều chắc chắn:
Thời gian thực sự của mỗi người luôn chỉ nằm trong khoảnh khắc này.
Trong hơi thở này.
Trong giây phút hiện tại này.
Quá khứ đã qua chỉ còn là ký ức.
Tương lai cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng của tâm trí thứ chưa xảy ra
Và rồi câu hỏi ta sẽ còn bao lâu, có lẽ chỉ ngắn đúng bằng một hơi thở.
Một hơi thở ra.
Và không bao giờ hít vào nữa.🌸