🌸TA TỪ ĐÂU ĐẾN - TA SẼ ĐI VỀ ĐÂU...DƯỚI CÁCH NHÌN PHẬT PHÁP...
Theo lời khai thị của Hoà thượng Tuyên Hoá Các vị nên biết...
Chúng ta từ đâu đến?
Từ một chữ ái mà đến.
Rồi sau này đi về đâu?
Cũng vì một chữ ái mà đi.
Ái là gì?
Là thương mà muốn giữ lấy.
Là thích mà không muốn rời ха.
Là thấy hợp ý thì sinh vui, trái ý thì sinh buồn.
Chỉ một niệm ái thôi, liền có trói buộc.
Người đời cho ái là ngọt.
Người tu phải thấy ái là dây trói.
Các vị thử nghĩ xem
Nếu trong tâm không có ái luyến, ai có thể làm các vị khổ?
Chính vì thương nên mới sợ mất.
Chính vì thích nên mới sinh giận.
Chính vì chấp nên mới luân hồi.
Một niệm ái sinh ra, trăm ngàn phiền não theo sau.
Người tu hành, nếu ngoài miệng niệm Phật,
mà trong tâm vẫn nhớ nghĩ tình cảm không buông,
thì giống như tay lần chuỗi hạt, mà chân vẫn bước vào bùn.
Không phải Phật không từ bi.
Mà là tự mình chưa chịu buông.
Các vị nói:
“Con thương người ấy thật lòng."
Thật lòng sao?
Nếu thật lòng, vì sao khi người ta không thuận ý mình liền sinh phiền não?
Đó là ái có điều kiện.
Đó là tâm chiếm hữu.
Ái là muốn nắm giữ.
Từ bi là muốn cho đi.
Khác nhau chỉ một niệm, nhưng cảnh giới cách nhau trời vực.
Người vì tình mà tạo nghiệp, vì tình mà sinh si, vì tình mà đánh mất chánh niệm.
Các vị phải thấy cho rõ:
Thân này vô thường.
Tình này vô thường.
Cảnh này vô thường.
Ngày hôm nay nói thương, ngày mai có thể thành oán.
Nếu đặt đời mình vào chỗ vô thường, thì làm sao không khổ?
Cho nên người tu không phải đoạn hết tình cảm, mà là chuyển hóa nó.
Chuyển ái thành từ.
Chuyển luyến thành bi.
Thấy người mình thương cũng là chúng sinh, không phải “của ta”.
Khi không còn “của ta”, thì tâm liền tự tại.
Các vị nên nhớ:
Không phá được chữ "ái”, thì cửa sinh tử vẫn còn mở.
Không buông được tình chấp, thì bước chân tu hành vẫn còn nặng.
Tu là gì?
Là mỗi ngày bớt đi một phần dính mắc.
Là mỗi ngày nhìn thấu thêm một phần giả tạm.
Là ngay khi niệm ái vừa khởi, liền biết, liền dừng.
Đừng đợi đến khi khổ mới tỉnh.
Nếu hôm nay các vị nghe được lời này, trong tâm có chút tỉnh giác, biết quay lại soi mình,
đó đã là gieo một hạt giống giải thoát.
Ái luyến vốn không đáng sợ.
Chỉ sợ không chịu nhìn thẳng nó.
Biết nó, thấy nó, buông nó thì sinh tử tự nhiên nhẹ bớt.🌸